Phải tuân thủ quy tắc của căn cứ, tuyệt đối không được xuất hiện sai sót dù chỉ một chút, rõ ràng là kỷ luật thép anh ấy luôn treo bên miệng.

2.

Sau khi virus xác sống bùng phát, thời tiết cũng trở nên bất thường.

Bốn mùa biến mất, chỉ còn lại cái nóng thiêu đốt, mặt đất ngày ngày bị nung khô nứt nẻ, nhiệt độ giữa trưa thường xuyên lên đến trên 50 độ.

Dưới thử thách khắc nghiệt như vậy, trong lúc đi tuần tra theo lệ tôi phát hiện nhà kho thiếu mất tám thùng nước tinh khiết.

Chỉ chốc lát sau, đã tra ra là Tô Dao lấy đi.

Nguồn nước ở phía Bắc đều bị ô nhiễm, nước trong kho đều là do người của đội thám hiểm cửu t.ử nhất sinh vận chuyển từ nhà máy nước ở các thành phố khác về.

Mỗi một giọt đều quý hơn vàng.

Tám thùng, là khẩu phần dùng nước của cả căn cứ trong một tuần.

Tôi giận sôi m.á.u, một cước đá văng cửa phòng cô ta.

"Á!" Tô Dao quấn khăn tắm hét lên: "Cô làm cái gì vậy!"

Nhiều người nghe thấy tiếng hét của Tô Dao vây lại, nhìn thấy Tô Dao quấn khăn tắm, dáng vẻ đáng thương.

Tiếng máy móc lạnh băng không chút hơi người như sấm sét nổ vang lúc này:

[Ting!]

[Phát hiện mức độ hưng phấn của toàn bộ nam giới trong căn cứ tăng lên, đề nghị người chơi đổi kỹ năng mê hoặc diện rộng.]

"Đổi đổi đổi! Game otome cuối cùng cũng có kỹ năng rồi!"

Giọng Tô Dao đối thoại với hệ thống cũng chỉ có mình tôi nghe được, giọng cô ta nghe có vẻ vô cùng phấn khích.

Trong không khí lan tỏa một mùi vị kỳ lạ.

Phụ nữ không có phản ứng gì, nhưng đàn ông lại bắt đầu rục rịch.

Đây chính là kỹ năng mê hoặc diện rộng của cô ta, kỹ năng chỉ có tác dụng với đàn ông.

Lúc này Lục Duệ bước ra từ trong đám đông.

"Anh Lục!" Tô Dao ngấn lệ gọi anh ấy một tiếng đầy bất lực, dường như tràn đầy sự ỷ lại vào anh ấy.

[Ting!]

[Độ hảo cảm của Lục Duệ +5! Tiến độ chinh phục hiện tại 56%, xin người chơi tiếp tục cố gắng!]

Tôi kinh ngạc nhìn Lục Duệ.

Người vốn không bị sắc đẹp làm lay chuyển như anh ấy, cũng đang dần sa ngã.

Thậm chí đã đạt đến 56%.

Lục Duệ nhìn chằm chằm cô ta, ánh mắt không ngừng sâu hơn, vẻ chiếm hữu nồng đượm trong đó khiến tôi thấy buồn nôn.

Anh ấy đi đến trước mặt Tô Dao, dùng thân hình cao lớn của mình che chắn cho cô ta.

"Giải tán hết đi. Tô Dao chỉ là không rõ quy tắc của căn cứ, tôi sẽ từ từ dạy cô ấy."

Trong góc phòng có một thùng gỗ lớn đang bốc hơi nóng.

Lục Duệ lại chẳng hề để ý chút nào.

Tôi không nhịn được lên tiếng: "Lục Duệ, chẳng lẽ anh không hề nhận ra vì cô ta mà anh đã nhiều lần phá vỡ kỷ luật thép của căn cứ hay sao?"

"Chính anh nói, bất kỳ ai cũng không được vi phạm kỷ luật thép, dù là lần đầu phạm lỗi cũng phải chịu phạt, không thể có bất kỳ ngoại lệ nào."

Giữa hai lông mày Lục Duệ dấy lên vẻ không vui.

"Căn cứ này, tôi quyết định, chuyện này coi như bỏ qua, các người có ý kiến gì không?"

Nhưng khi anh ấy nhìn về phía Tô Dao mặt vẫn còn ửng hồng sau khi tắm ở phía sau, thế mà lại khẽ nuốt nước bọt!

Một Lục Duệ như vậy khiến tôi cảm thấy thật xa lạ.

Tôi là chiến binh do Lục Duệ tay cầm tay huấn luyện ra, là anh ấy dạy tôi cách sinh tồn trong thời tận thế, cách trở thành một người lãnh đạo đủ tư cách, cách sát cánh chiến đấu cùng đồng đội, cách tin tưởng người khác, cách tuân thủ kỷ luật thép mới có thể sống sót trong thời tận thế khủng khiếp này.

Trước giờ anh ấy luôn là người tôi kính trọng nhất, trong mắt tôi, anh ấy hoàn hảo gần như không chê vào đâu được.

Nhưng hiện giờ...

"Hay là, bỏ qua đi?" Bên cạnh tôi bỗng có người nói.

Tôi đầy vẻ khó tin mà quay đầu lại.

Giọng nói này là Bạch Vũ.

Chúng tôi cùng nhau lớn lên, khi tận thế bắt đầu, anh ấy thân là bác sĩ ưu tú, lại cầm d.a.o phẫu thuật vượt qua mấy thành phố thất thủ mới tìm được tôi ở Lạc Thành.

Tôi cứ tưởng anh ấy sẽ không giống Lục Duệ mà mất đi sự cảnh giác với người ngoài.

Nhưng mắt anh ấy nhìn chằm chằm vào cái cổ trắng ngần lộ ra đôi chút của Tô Dao, ngón tay buông thõng bên người co lại đầy khó chịu.

Anh ấy vốn luôn lạnh lùng cấm d.ụ.c.

Tôi từng có lúc nghi ngờ anh ấy có thể hoàn toàn không thích phụ nữ.

Nhưng hóa ra anh ấy cũng biết rạo rực vì một người phụ nữ nào đó.

Hóa ra trong mắt đám đàn ông này, chỉ cần một kỹ năng game nho nhỏ, là có thể khiến họ vứt bỏ cả nguy cơ sinh tồn ra sau đầu.

Tôi nhắm mắt lại, vẻ mặt dần trở nên lạnh lẽo.

"Tùy các người vậy."

3.

Sau ngày hôm đó, Lục Duệ bắt đầu đề phòng đàn ông trong căn cứ.

Thậm chí thẳng thừng dùng cả quyền lực thủ lĩnh để Tô Dao chuyển đến cạnh phòng mình.

Khi tôi tìm anh ấy báo cáo tình hình căn cứ như thường lệ, rất lâu sau anh ấy mới đi ra.

Khoảnh khắc cửa mở ra, trong không khí truyền đến mùi vị ái d.ụ.c quấn quýt.

Cổ họng khô khốc đến nóng rát của tôi dâng lên cảm giác buồn nôn.

Tôi không đi tìm Lục Duệ nữa, mà nhờ người khác chuyển lời thay tôi.

Có lẽ Lục Duệ cũng chẳng hề muốn gặp tôi, hoặc không rảnh gặp tôi.