Giang Dung Tranh vốn tưởng ta sẽ hoảng sợ, sẽ cầu xin nàng tha mạng. Nghe những lời ấy, nàng không khỏi sững sờ.
Nàng nghiến răng nhìn chằm chằm vào ta, nhưng không thể nói ra một câu phản bác.
Giang Dung Tranh chậm rãi quay đầu nhìn Trần Hoài. Chỉ một ánh mắt ấy đã đủ để nàng nhìn rõ sự lạnh lùng và tính toán trong mắt hắn, khiến đầu ngón tay nàng không khỏi run rẩy.
Sủng ái gì chứ, tình nghĩa gì chứ, tất cả đều là giả.
Ngay từ đầu, Trần Hoài chỉ coi nàng là một món lợi ích.
Giang Dung Tranh cố gắng chống đỡ, chất vấn ta:
“Trình Dục lập được chiến công hiển hách, tỷ còn sinh cho hắn một nhi t.ử. Tỷ muốn tái giá, hắn sẽ đồng ý sao?”
Ta không chút hoang mang ngồi xuống, mỉm cười nói:
“Lúc đầu ta gả cho Trình Dục vốn chỉ vì đôi bên cùng có lợi.
“Hắn muốn tòng quân, cần cưới một thê t.ử để lưu lại người nối dõi cho gia đình và chăm sóc mẫu thân bệnh yếu. Còn Giang gia bị tịch biên, nếu ta trở về Biện Kinh cũng chỉ có con đường c.h.ế.t.
“Chúng ta đã thỏa thuận, nếu sau này ta muốn tái giá, hắn sẽ viết thư hòa ly cho ta.
“Nếu không, muội cho rằng một quý nữ được nuông chiều trong kinh thành, sau khi rơi xuống bùn đất, thật sự sẽ yêu một tên thợ rèn thô lỗ sao?”
Giang Dung Tranh lắc đầu:
“Không, tỷ đang lừa người!”
Nàng mất bình tĩnh, kéo cánh tay Trần Hoài, sốt ruột nói:
“Phu quân, chàng g.i.ế.c tỷ ấy đi.
“Tỷ tỷ đang lừa chàng. Phu quân của tỷ ấy là một vị tướng quân từ chiến trường c.h.é.m g.i.ế.c đi lên, còn chàng ngay cả chức quan cũng không có. Làm sao tỷ ấy cam tâm gả cho chàng?”
Ta chỉ mỉm cười:
“Ta và Trần Hoài vốn có hôn ước.
“Ta tái giá với hắn chẳng qua chỉ là mọi thứ trở về đúng vị trí, có gì không thể?
“Hơn nữa, với tài hoa của hắn, chỉ cần phụ thân mời danh sư chỉ dạy, hắn nhất định có thể thi đỗ trạng nguyên.”
Hai mắt Trần Hoài lập tức sáng lên:
“Giang Thì, nếu ta thi đỗ trạng nguyên, nàng sẽ trở thành trạng nguyên phu nhân. Chẳng phải tốt hơn nhiều so với tên mãng phu Trình Dục sao?”
Sắc mặt Giang Dung Tranh lập tức trắng bệch như tro.
Một lúc lâu sau, nàng dường như đã nghĩ thông, bỗng mỉm cười:
“Phu quân, chàng còn nhớ năm ấy phu nhân hại ta sảy thai, chàng từng nói sẽ đòi lại công bằng cho ta không?
“Bây giờ chàng g.i.ế.c nàng ta, ta cứ tưởng… cứ tưởng chàng yêu ta.”
“Không ngờ tất cả đều là tính toán!”
Giang Dung Tranh đột nhiên rút một con d.a.o găm trong n.g.ự.c, đ.â.m về phía n.g.ự.c Trần Hoài.
“Chàng từng nói chỉ cần Giang gia nâng đỡ chàng, chàng sẽ nâng ta lên làm chính thê, để ta trở thành trạng nguyên phu nhân được mọi người ngưỡng mộ.
“Không ngờ chàng cũng giống Giang Thì, vừa giả dối vừa thực dụng, coi sự phân biệt đích thứ và tôn ti còn lớn hơn trời.
“Rốt cuộc ta có điểm nào không bằng một người đàn bà tái giá như tỷ ta?”
Trong lúc Giang Dung Tranh và Trần Hoài giằng co, ta nhân cơ hội chạy ra ngoài.
Trong lúc hoảng loạn, ta bị vấp vào bậc cửa. Khi quay đầu lại, bọn họ đã đuổi tới. Ta nhắm mắt, nhưng cơn đau trong tưởng tượng lại không xuất hiện.
Một bàn tay mạnh mẽ vững vàng đỡ lấy ta.
Ta ngẩng đầu, chỉ thấy Trình Dục mặc áo giáp, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị. Phía sau hắn là một đội tướng sĩ chỉnh tề, toàn thân đầy sát khí.
Ta run rẩy đứng dậy, ôm c.h.ặ.t lấy hắn. Trong khoảnh khắc ấy, ta nghẹn ngào đến mức gần như không nói thành lời:
“Phu quân…”
Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi ta, lạnh lùng nhìn Trần Hoài và Giang Dung Tranh đã bị tướng sĩ khống chế.
“Dám mưu hại phu nhân của tướng quân, các ngươi không muốn sống nữa sao?”
Trần Hoài cười khẩy:
“Phu nhân tướng quân gì chứ? Giang Thì vốn có hôn ước với ta, vừa rồi nàng còn hứa sẽ tái giá với ta.
“Trình Dục, nếu không phải ngươi phá hỏng chuyện tốt, có khi hôm nay đã là đêm động phòng hoa chúc của ta và phu nhân ngươi.”
Trình Dục bước lên, giơ chân đá mạnh vào n.g.ự.c hắn:
“Ăn nói hồ đồ, thứ không biết sống c.h.ế.t!”
Trần Hoài lập tức bất tỉnh, Giang Dung Tranh cũng hét lên.
Nàng nhìn về phía sau ta, run rẩy gọi một tiếng:
“Phụ thân…”
Ta đột nhiên quay đầu.
Chỉ thấy phía sau đội tướng sĩ, một người khác chậm rãi bước ra.
Hai bên tóc mai của người đã bạc, gương mặt vô cùng hiền từ. Ta chợt nhớ đến kiếp trước, khi các trưởng bối trong tông tộc ép người ban lụa trắng cho ta, người lại bất chấp mọi lời phản đối, lấy một nghìn lượng vàng làm của hồi môn đưa ta xuất giá, liều mạng tìm cho ta một con đường sống.
Hốc mắt ta nóng lên, quỳ xuống gọi:
“Phụ thân.”
Ta không ngờ Trình Dục lại đưa phụ thân đến Thanh Châu.
Sau khi trở về nhà, Trình Dục nói:
“Ta vốn trở về Thanh Châu để đón nàng. Nhưng nghĩ đến việc nàng luôn nhớ nhạc phụ, ta liền đi cùng người đến đây.
“Không ngờ nàng lại bị lừa đến Trần gia, suýt nữa mất mạng.”
Phụ thân an ủi ta:
“Bọn họ mưu hại chính thê, lại còn định g.i.ế.c con. Vụ án này sẽ được giao cho Đại Lý Tự xét xử.
“Ta bảo Dung Tranh đi cùng con đến Thanh Châu, vốn muốn hai tỷ muội các con giúp đỡ lẫn nhau, không ngờ nó lại làm ra chuyện sai trái như vậy.
“May mà mọi chuyện vẫn còn kịp.”
Ta mỉm cười gật đầu.
Sau đó, ta giải thích với Trình Dục:
“Những lời vừa rồi ta nói với Trần Hoài chỉ là kế hoãn binh.
“Chàng đừng để trong lòng.”
Ngoài miệng Trình Dục nói rằng hắn không để ý.
Nhưng đến tối, hắn lại vô cùng quấn người, thế nào cũng không chịu buông tha cho ta.