"Anh cần phải nghỉ ngơi." Trì Thanh đứng tựa lưng vào tường, khoanh tay trước n.g.ự.c, nhíu mày nhìn tôi bằng ánh mắt không đồng tình: "Ngay cả khi tôi đi làm nhiệm vụ trong quân đội cũng chưa từng làm việc quay cuồng liên tục suốt thời gian dài như anh đâu."
Tôi cười khổ một tiếng, day day huyệt thái dương: "Tôi tự biết chừng mực mà."
"Không nhìn ra được. Anh bắt buộc phải nghỉ ngơi." Người đàn ông trẻ tuổi lắc đầu, giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị.
Tôi phân trần: "Tôi biết rõ mà, phần việc này chỉ có tôi mới xử lý được, hơn nữa tính chất lại rất nguy hiểm, tôi phải đảm bảo độ chính xác tuyệt đối một trăm phần trăm."
"Hôm nay là ba mươi Tết."
"Đúng vậy, chẳng phải cơ quan có tổ chức tiệc Tất niên sao? Sao cậu không đi?" Tôi hỏi.
Người đàn ông trẻ tuổi nhướng mày, khẽ hất cằm về phía tôi, giống như đang muốn nói là vì tôi vậy. Tôi bất lực mỉm cười. Dáng vẻ ngẩng cao đầu của cậu ấy trông hệt như một chú báo gấm kiêu hãnh.
Trì Thanh kiệm lời nói ngắn gọn: "Anh cần một điếu t.h.u.ố.c và một chai rượu. Chúng ta cần nói chuyện một chút thì mới giải quyết được mớ cảm xúc hỗn độn này của anh."
Tôi nhướng mày: "Đây cũng là nhiệm vụ của cậu à?"
Đôi mắt đen láy sáng quắc của Trì Thanh nhìn thẳng vào tôi, cậu ấy bảo: "Đây không phải nhiệm vụ của một quân nhân, nhưng là nhiệm vụ của Trì Thanh." Nói đoạn, cậu ấy đưa tay ra, chìa tới trước mặt tôi một chai rượu.
Chúng ta cần nói chuyện. Tôi đã từng nói câu này với Liên Dực không biết bao nhiêu lần. Thế nhưng khi cậu ấy thực sự ngồi đối diện trước mặt tôi, nhìn vào đôi mắt ấy, tôi lại chẳng biết phải mở lời ra sao.
Tôi ngửa cổ uống cạn một ly rượu, "Có lẽ tôi nên dũng cảm hơn một chút, giống như khoảng thời gian còn trẻ, chẳng màng đến bất cứ điều gì mà cứ thế lao thẳng về phía trước."
Tôi nương theo men rượu trải lòng: "Như vậy thì những khúc mắc u uất trong lòng đã sớm có câu trả lời, cho dù có đau đớn thấu xương thì cũng có thể cắt đứt một cách dứt khoát. Thế nhưng tôi lại quá nhu nhược, vậy nên mới cứ chần chừ kéo dài mãi."
"Lý trí bảo tôi biết sớm muộn gì mọi chuyện cũng sẽ được giải quyết ổn thỏa, nhưng tình cảm lại không ngừng cầu xin tôi, cứ kéo dài thêm một ngày nữa đi, để ngày mai hãy ngửa bài với cậu ấy. Cứ kéo dài thêm một ngày nữa thôi, vì biết đâu vừa ngửa bài xong, cậu ấy sẽ lập tức rời bỏ tôi, không còn ở bên cạnh tôi nữa."
Chẳng biết là do câu nói này hay do ngụm rượu mạnh vừa rồi, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỏng rát như có lửa đốt, vành mắt cũng theo đó mà đỏ hoe. Tôi cứ thao thao bất tuyệt kể lể những điều không đầu không cuối, còn Trì Thanh thì cứ ngồi yên lặng ở đó làm một thính giả trung thành.
Ly rượu thứ hai.
"Đó là... một ngày mùa Hè."
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Liên Dực. Cậu thiếu niên khi ấy đang ngồi xổm bên bụi cỏ, rũ mắt chăm chú cho một chú mèo nhỏ ăn. Cậu ấy gầy gò lắm, giữa mùa Đông lạnh giá mà chỉ mặc một chiếc áo khoác cũ sờn không mấy vừa vặn. Bữa trưa của cậu ấy chỉ có hai chiếc màn thầu, thỉnh thoảng lắm mới được cải thiện thêm một quả trứng gà. Thế nhưng cậu ấy vẫn chắt bóp ra một khoản tiền nhỏ, ngày ngày mua thức ăn cho mèo hoang.
Tôi bị gương mặt xinh đẹp ấy làm cho kinh diễm, để rồi mỗi lần đi ngang qua đây đều không tự chủ được mà đưa mắt tìm kiếm bóng dáng cậu ấy. Cậu ấy chưa từng chú ý đến sự tồn tại của tôi.
Cho đến một ngày, tôi lại đi ngang qua lối cũ nhưng không còn thấy chú mèo nhỏ đâu nữa. Tôi giả vờ làm một người cũng yêu mèo, đứng bên cạnh cậu ấy cố tình ngó nghiêng xung quanh rồi lẩm bẩm: "Ơ, chú mèo hoang ở đây đâu rồi nhỉ?"
"Tôi tìm được một gia đình hảo tâm nhận nuôi nó rồi." Cậu thiếu niên nuốt khan miếng màn thầu, mắt không nhìn tôi, chỉ khẽ khàng tiếp lời: "Nó có nhà rồi, nếu không cứ tiếp tục cho mèo hoang ăn thì chẳng khác nào đang hại nó."
Tôi mím môi, khẽ "ừm" một tiếng, trong lòng rất muốn hỏi cậu ấy. Còn em thì sao? Em có nhà không? Tại sao ngày nào cũng chỉ ăn màn thầu vậy?
Tôi ngày càng khát khao muốn được tìm hiểu về cậu ấy. Đó chính là điểm khởi đầu của tình yêu.
18.
Chất cồn bắt đầu phát huy tác dụng. Tôi cảm thấy đầu óc mình đã có phần váng vất, câu chữ thốt ra nơi đầu lưỡi cũng trở nên không còn rõ ràng: "Mùa Hè năm ấy oi bức lắm, ve sầu kêu râm ran khắp lối. Thế nhưng đôi mắt của cậu ấy lại đẹp đến mê hồn, mỗi lần nhìn vào đó, cả linh hồn tôi cứ như được ngâm trong làn nước mát rượi vậy."
"Thế nhưng, phương thức mà tôi lựa chọn ngay từ đầu đã sai rồi, sai hoàn toàn. Lúc mới bắt đầu tôi không hề nhận thức được điều đó, đến khi nhận ra thì mọi chuyện đã không còn cứu vãn được nữa. Tình cảm lún sâu quá nhiều, tôi bắt đầu thu mình vào trong những quy củ an toàn, lo sợ bất cứ một sự thay đổi nào cũng có thể dẫn đến sự sụp đổ kinh động đất trời."
"Anh chỉ là sợ cậu ta sẽ rời bỏ anh thôi." Trì Thanh dường như đã nói như vậy: "Thực chất, trong lòng anh vốn không dám chắc chắn liệu cậu ta có thực sự yêu anh hay không."
Tôi nheo nheo mắt, gật đầu liên tục, nỗi lòng chôn giấu sâu nhất bị người ta đ.â.m trúng khiến tôi không nhịn được mà nói vấp: "Phải... Phải vậy."