Giọng nói khác ở bàn phía sau vang lên: "Đúng là không biết xấu hổ, hệt như bọn tiểu tam."
Em họ vốn dĩ là kiểu người dễ bắt chuyện nên quay sang bắt chuyện với bàn phía sau: "Thời buổi này mà còn có người đi cướp bạn gái à, đúng là quá đáng thật."
"Chưa phải bạn gái, chỉ là crush thôi. Bạn tôi với nữ thần của anh ấy đang tiến triển tốt, tên nhóc mặt b.úng ra sữa kia lại xen vào, còn cố tình khoác vai bá cổ cơ."
Em họ phẫn nộ nói: "Thế thì không được, đây chẳng phải là phá hoại nhân duyên người khác sao? Nếu là tôi, kiểu gì cũng phải đ.ấ.m cho một trận."
Người ở bàn sau như gặp được tri kỷ: "Ông bạn, được đấy! Có muốn ngồi lại uống với anh em vài ly không?"
Họ nhìn thấy tôi đang gục xuống bàn thì lại hỏi: "Đó là bạn gái ông à? Hay là ghép bàn đi."
Em họ bảo: "Đây là chị họ tôi."
Tôi ngẩng đầu lên từ khuỷu tay.
Ba người ở bàn phía sau đột nhiên im bặt, biểu cảm trông như vừa thấy ma.
Đúng lúc đó, một bóng dáng cao lớn mặc áo hoodie đi vào, ngồi xuống bàn phía sau. Trong bầu không khí kỳ quặc ấy, anh khẽ ngước lên để lộ gương mặt.
Bùi Chiếu An nhìn về phía tôi: "Lâm Mông?"
Chàng trai ngồi bên phải anh theo bản năng nói tiếp: "Là người cậu thầm thương trộm nhớ đó à?"
Tôi ngơ ngác chỉ tay vào mình.
Đối tượng thầm thương trộm nhớ?
Là tôi sao?
Em họ cũng chỉ tay vào chính mình với vẻ mặt đầy khó hiểu.
"Này, không phải lúc nãy mấy người đang c.h.ử.i tôi đấy chứ?"
19
Cuối cùng buổi tiệc cũng tạm coi là kết thúc trong hòa bình.
Bạn của Bùi Chiếu An đã xin lỗi em họ tôi, cậu ấy cũng phất tay cho qua, hào phóng không chấp nhặt.
Nhưng với góc độ là người nhà, cậu ấy cứ đ.á.n.h giá Bùi Chiếu An từ trên xuống dưới rồi ghé sát tai tôi nói: "Chị họ, nhìn người này quả nhiên không phải gu của chị, chẳng đủ quyến rũ cũng chẳng đủ dịu dàng, e là đến cách phục vụ người khác còn chẳng biết đâu."
Cậu ấy nói từ "quyến rũ" đó mà chẳng hề kiêng dè chút nào.
Tôi kéo áo cậu ấy, khẽ nói: "Suỵt."
Bùi Chiếu An bước lại gần, bảo tôi: "Để tôi đưa em về, tiện thể chúng ta nói chuyện luôn."
Hôm nay anh tự lái xe đến nên không uống rượu.
Tôi gật đầu vì cũng tiết kiệm được một khoản tiền bắt taxi.
Hơn nữa, ở lớp cũng là ngẩng đầu là thấy, có vài chuyện cần nói cho rõ ràng.
Trong xe thoang thoảng mùi hương hoa cam, rất dịu nhẹ.
Đường về không xa.
Đến cột đèn giao thông đầu tiên, cả tôi và anh đều đồng thanh lên tiếng.
"Này."
"Tôi muốn nói là..."
Anh nhìn thẳng phía trước: "Em nói trước đi."
"Chuyện anh thích tôi là nghiêm túc sao?"
Tôi nghĩ mãi mà không hiểu nổi.
Rốt cuộc là anh thực sự thích tôi hay chỉ là giả vờ?
Nếu thực sự thích, vậy anh phải có tâm lý như thế nào mới nhẫn tâm từ chối tôi bao nhiêu lần như vậy chứ?
Hơn nữa, thanh tiến độ thì lúc nào cũng bằng 0.
Còn nếu là giả vờ… Lừa tôi dường như cũng chẳng có lợi lộc gì.
"Mỗi lần nhìn thấy em, tôi đều có phản ứng nhưng em quá ngoan, bình thường tiếp xúc với khác giới đều đỏ mặt nên tôi sợ làm em sợ."
Anh bật cười tự giễu: "Quả nhiên là em sợ rồi."
"Mấy ngày nay cứ trốn tránh tôi như tránh tà."
Hóa ra là vì đóng vai trai ngoan quá đà.
Tôi thấy đau lòng quá.
Trên mạng nói "thích là phải từ chối", chỉ có mỗi Bùi Chiếu An là nghe theo răm rắp.
Thời này ai còn ưa chuộng mấy kiểu nam chính không biết mở miệng nữa đâu.
Hơn nữa, tôi tránh mặt anh không phải vì anh bị nghiện t.ì.n.h d.ụ.c mà là vì tôi bày trò hãm hại anh thất bại nên sinh ra xấu hổ tức giận đấy thôi.
Nói ra thì toàn là hiểu lầm cả.
Tôi thu xếp lại suy nghĩ rồi hỏi anh: "Vậy anh có gì muốn hỏi tôi không?"
"Lâm Mông."
Giọng anh đều đều bình thản nhưng tôi lại có cảm giác chẳng lành.
"Khoảng thời gian em mất liên lạc, tôi nhìn thấy vài dòng chữ rất kỳ lạ. Mỗi ngày nó đều bảo cho tôi biết em thích gì, tôi cần phải làm gì và tôi đều làm theo."
"Nhưng sau khi em quay lại, những dòng chữ đó biến mất hết."
"Đến tận hôm qua tôi mới sực tỉnh, tôi nghĩ những chuyện này em nên giải thích cho tôi hiểu thì hơn."
Chuyện này giải thích ra thì phiền phức lắm, lại còn mang chút hơi hướng ma thuật nữa chứ.
Thế nên tôi quyết định không giải thích, cứ vờ như không biết gì cả: "Anh nói chuyện kỳ lạ quá, tôi chẳng hiểu gì cả. Nhưng mấy ngày đó quả thật tôi rất đau lòng."
Chúng tôi nói chuyện một hồi, xe đã đến cổng khu chung cư.
Tôi tháo dây an toàn ra: "Cảm ơn anh đã đưa tôi về, tạm biệt nhé."
Cánh tay tôi bất ngờ bị một lực kéo lại.
Tôi sững người, lọt thỏm vào ánh mắt tràn đầy áp lực của anh.
"Không liên quan đến em sao?"
"Lâm Mông, em cũng giỏi lắm."
Anh như đã chịu đựng đến cực hạn mà nở một nụ cười lạnh, cưỡng ép kéo tay tôi nhét vào vạt áo của mình.
"Chơi chán rồi thì muốn vứt bỏ tôi đấy à?"
"Dù mục đích ban đầu của em là gì khi tiếp cận tôi thì bây giờ em cũng phải chịu trách nhiệm đi."
"Em đùa giỡn cảm xúc của tôi hết lần này đến lần khác, lúc thì lên thiên đàng, lúc lại xuống địa ngục. Em có biết tôi đã phải nhịn nhục đến mức nào không? Đáng lẽ tôi không nên bận tâm đến cảm nhận của em mà nên trói em lại bên cạnh, ngày đêm l.à.m t.ì.n.h mới đúng!"
Anh nói xong, còn chăm chú quan sát biểu cảm của tôi.
Tôi đờ đẫn cả người.
Rốt cuộc là đang lảm nhảm cái gì thế không biết.
Cơ bắp dưới tay cứng thật đấy.
Cảm giác nóng rực khiến tôi dần hoàn hồn lại.
Tôi lại chợt nhớ đến tấm ảnh trong điện thoại.
Bình thường thì không nói làm gì nhưng giờ có cả mười triệu và cơ bụng tận miệng dâng lên thế này, tôi từ chối sao nổi?
"Về nhà tôi đi." Tôi nói.
20
Tôi lướt xem nhóm quân sư của Bùi Chiếu An, kéo đến những tin nhắn cũ nhất.
Bùi Chiếu An hỏi trong nhóm: [Tôi cứ thấy không xứng với tình cảm của cô ấy, tôi nên làm thế nào đây?]
Bên dưới là những tấm hình anh lén chụp tôi khi ở trong quán karaoke.
Đám anh em của anh mỗi người một câu bày mưu tính kế.
Tôi chăm chú nhìn một lúc lâu rồi hỏi một câu: "Có phải bọn họ cũng chưa từng yêu đương bao giờ không?"
"Đúng rồi."
Tôi: ...
Nếu cả hai bên không có quân sư thì chắc đã thành công từ lâu rồi.
Bùi Chiếu An vừa tắm xong bước ra.
Anh mặc áo choàng tắm, n.g.ự.c áo mở rộng, những giọt nước lăn dài trên làn da săn chắc mịn màng, không ngừng chảy xuống dưới, có chút quyến rũ c.h.ế.t người.
Ánh mắt tôi không kìm được cứ dán c.h.ặ.t vào người anh.
"Vậy hiện tại chúng ta là..." Quan hệ gì đây?
Khoan đã.
Mình không thể hỏi như vậy được.
Càng không được chủ động tỏ tình trước.
Tôi nâng chân khều anh: "Lần nào cũng là em tỏ tình, lần này đến lượt anh rồi đấy."
Anh nhìn gương mặt nghiêm túc bỗng chốc của tôi, bật cười thành tiếng.
Anh nắm lấy cổ chân tôi, một nụ hôn nhẹ tựa lông hồng đặt xuống.
"Bạn học Lâm Mông, anh rất thích em."
"Mình yêu nhau đi, được không?"
Tôi hơi buồn, không nhịn được mà bật cười: "Được."
Ting đong…
“Chúc mừng đã hoàn thành nhiệm vụ!”
“10 triệu tiền thưởng sẽ được chuyển đến sau.”
Hệ thống biến mất bao ngày nay đã online trở lại.
“Ký chủ! Tôi cứ tưởng đời này cô xong rồi, không ngờ lại hoàn thành nhiệm vụ nhanh đến thế.”
Hệ thống tỏ vẻ kính phục tôi.
Tôi cũng ngạc nhiên lắm.
“Vậy là thành công rồi sao?”
Độ hảo cảm bay thẳng lên trời luôn hả?
Hệ thống: “À, đây không phải là độ hảo cảm, lúc đó tôi chỉ nhận được thanh tiến độ yêu đương thôi. Chỉ có hai ngưỡng 0 và 100, tỏ tình thành công là đạt 100 ngay.”
Hèn gì, tôi cứ tưởng Bùi Chiếu An lạnh nhạt với mình lắm.
“Sao không nói sớm!”
Hệ thống có chút chột dạ: “Tôi cũng là người mới mà, cô nhường nhịn tí đi. Tôi cứ tưởng cô cũng biết rồi chứ.”
Bùi Chiếu An hơi bất mãn vì tôi lơ đãng.
Anh ghé sát lại, khẽ c.ắ.n lên đầu ngón tay tôi làm tôi hoàn hồn lại.
10 triệu đã về tài khoản, tôi nhìn anh cũng thấy thuận mắt hơn hẳn nên lập tức lên tinh thần ngay.
Tôi xoay người, chiếm thế thượng phong: "Quỳ cho ngoan vào."
Ánh mắt anh cuộn trào: “Được, mẹ ạ."
Giọng nói của hệ thống đầy năng lượng tích cực: “Phát hiện hình ảnh không phù hợp để công khai.”
Đã chuyển sang màn hình đen.