Mộ Trần Ý với tư cách là người trong cuộc của những lời đồn thổi, dựa vào tu vi của mình, hắn tự nhiên có thể nghe thấy những tiếng bàn tán xôn xao xung quanh.
Thuở đầu khi mới nhận ra có người thêu dệt quan hệ giữa mình và đồ đệ, Mộ Trần Ý lộ vẻ ngỡ ngàng, không sao tin nổi. Về sau, khi số người có cùng suy nghĩ đó càng lúc càng đông, Mộ Trần Ý cau mày giận dữ quát: "Chớ có nói bậy!"
Thấy Mộ Tông chủ nổi giận, chung quanh tuy không còn ai dám xì xào bàn tán, nhưng lòng nghi hoặc của đám đông vẫn không hề thuyên giảm, những ánh mắt suy đoán nhìn nhau vẫn chưa hề dừng lại. Mộ Trần Ý lần đầu tiên phát hiện ra, hóa ra ánh mắt cũng có thể ồn ào đến thế! Để làm rõ quan hệ, hắn quyết định trong mấy ngày tới ở Linh Hy Tông sẽ không nói thêm với vị đồ đệ thứ năm một lời nào nữa, tránh để người khác nhìn thấy lại được phen suy diễn.
Trên Linh Hồ, cuộc so tài thực lực của ngày hôm nay đã kết thúc. Chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, từ hơn một ngàn người tham gia, sau khi trải qua hai vòng tỷ thí, hiện tại chỉ còn lại hơn ba trăm người.
Phía Thanh Linh Tông, ba người Tần Lăng Tuyết, Tô Vân Giao và Thanh Lạc đều chưa bị loại. Kết quả này đối với Thanh Linh Tông mà nói là một chuyện tốt, nhưng lại khiến Dư Kim Châu có chút bất ngờ. Đại sư tỷ tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, thực lực hùng mạnh, có thể liên tiếp giành chiến thắng là điều không cần bàn cãi. Tô Vân Giao dựa vào chiến lực của Hỏa Hoàng để thắng cuộc cũng xem là lẽ thường. Nhưng tứ sư huynh Thanh Lạc chỉ là một tu sĩ Kim Đan hậu kỳ.
Đối thủ trước đó của huynh ấy có thực lực vừa mới bước chân vào Nguyên Anh kỳ. Dưới Nguyên Anh thảy đều là kiến cỏ, theo lý mà nói, đối phương giành chiến thắng là chuyện hiển nhiên. Thế nhưng khi tiếng cầm của Thanh Lạc vang lên, đối thủ trên sàn đấu lập tức đầu váng mắt hoa, tâm phiền ý loạn, toàn thân rơi vào trạng thái tiêu cực. Kết quả cuối cùng, Thanh Lạc là kẻ chiến thắng dù tu vi chỉ ở Kim Đan hậu kỳ.
Nhờ vào màn phản công ngoạn mục và giành chiến thắng hiểm hóc này của Thanh Lạc, Dư Kim Châu đã phát hiện ra rằng, những âm tu dùng tiếng đàn làm phương thức tấn công có chiến lực mạnh hơn không ít so với tu sĩ thông thường. Quan sát kỹ hơn ba vị đệ t.ử dự thi của Linh Hy Tông — tông môn âm tu mạnh nhất, khi đối đầu với những kẻ mạnh hơn mình, cuối cùng thảy đều giành chiến thắng.
Điều này khiến Dư Kim Châu nảy sinh hứng thú không nhỏ với loại hình tu sĩ âm tu. Nhân lúc cuộc thi trong ngày kết thúc, vào buổi tối khi nghỉ ngơi, Dư Kim Châu trở về phòng, lấy ra một miếng huyền thiết bình thường từ trong túi trữ vật. Sau đó, nàng thúc động hỏa linh căn, tự chế tạo cho mình một món nhạc cụ đơn giản.
Nàng nghĩ bụng, đã cất công đến một tông môn âm tu như Linh Hy Tông thì cũng không nên đi tay không về đúng chứ? Nếu có cơ hội, nàng nhất định phải tìm người thỉnh giáo cách dùng âm thanh để tấn công. Không cầu tinh thông, chỉ cầu học được nguyên lý. Bằng không, vạn nhất sau này ra ngoài gặp phải đối thủ là âm tu, không cẩn thận mà sa bẫy thì hỏng bét!
...
Ngày thứ ba của đại tỷ thí tông môn, trên đài đá xanh phía trên Linh Hồ.
Hơn năm mươi vị tu sĩ trẻ tuổi luyện đan lần lượt cho ra lò những viên tứ phẩm đan d.ư.ợ.c từ trong lò luyện của mình. Tuy nhiên, không phải ai cũng thành công luyện được tứ phẩm đan d.ư.ợ.c. Có lẽ trước đây bọn họ có thể, nhưng cuộc tỷ thí diễn ra dưới sự chứng kiến của bao người, ngoài việc khảo nghiệm năng lực luyện đan, còn có cả áp lực về tâm lý. Một khi xảy ra tình trạng căng thẳng trong bất kỳ bước luyện đan nào, như việc bỏ linh d.ư.ợ.c không đủ trơn tru, hay hỏa hầu trong lò không nắm vững, thì rất dễ xuất hiện phế đan, thậm chí là nguy cơ nổ lò.
Ngày thứ ba là ngày cuối cùng của vòng sơ loại luyện đan. Khi việc luyện đan thành công hay thất bại sắp ngã ngũ, đủ loại tình huống bắt đầu phát sinh. Cùng với một tiếng "Oanh!", d.ư.ợ.c lực bên trong một chiếc lò luyện đan trên đài đá xanh khi đang dung hòa bỗng xảy ra bài xích do nhiệt độ không đủ, kéo theo đó là một màn nổ lò.
Một lò đan d.ư.ợ.c phát nổ đã làm kinh động đến mấy vị đệ t.ử dự thi đang luyện đan xung quanh. Rất nhanh, tâm trạng lo lắng căng thẳng đã khiến những đệ t.ử đó bị ảnh hưởng ở các mức độ khác nhau. Đợi đến khi đan d.ư.ợ.c họ luyện chế ra lò, có mấy người đã không thể luyện thành tứ phẩm đan d.ư.ợ.c.
Lại thêm một tiếng "Bành!", một tiếng nổ lò không mấy vang dội lại vang lên. Một lát sau, phẩm chất đan d.ư.ợ.c ra lò từ các lò luyện xung quanh không được tốt như mong đợi.
Dư Kim Châu đứng bên bờ Linh Hồ, tranh thủ nhìn sang Thẩm Vãn Tình. Ngay khoảnh khắc vừa rồi, gần chỗ Thẩm Vãn Tình cũng xảy ra tình trạng nổ lò, nhưng thần sắc nàng vẫn như thường, không hề bị ảnh hưởng. Vài phút sau, mở lò, thu đan. Hương d.ư.ợ.c trong lò tỏa ra bốn phía, thấp thoáng có đan quang lóe lên. Thấy cảnh này, Dư Kim Châu biết ngay đan d.ư.ợ.c của Thẩm Vãn Tình đã luyện thành rồi!
Nàng trước đây cũng từng dùng nồi chiên không dầu để luyện đan, tứ phẩm đan d.ư.ợ.c quả thực sẽ xuất hiện đan quang. Còn về ngũ phẩm đan d.ư.ợ.c, cấp độ đó đã vượt ra ngoài phạm vi luyện đan của nồi chiên không dầu. Tuy nhiên, phương thức khống chế nhiệt độ và định giờ của nồi chiên không dầu thực sự rất tiện lợi. Sau này Dư Kim Châu sớm muộn gì cũng sẽ luyện ra một món pháp khí phiên bản nồi chiên không dầu. Đến lúc đó, những đan d.ư.ợ.c từ ngũ phẩm trở lên đều có thể dùng nồi chiên mới để luyện chế.
Đang mải suy nghĩ, Thẩm Vãn Tình trên đài đã đem tứ phẩm đan d.ư.ợ.c vừa luyện được giao cho vị đan tu chịu trách nhiệm kiểm tra kết quả vòng sơ loại. Sau đó, nàng nhận được tin mừng là đã vượt qua vòng sơ loại để thăng cấp. Thẩm Vãn Tình với nụ cười rạng rỡ bước xuống đài đá xanh, đi tới chỗ Dư Kim Châu bên bờ Linh Hồ.
"Dư sư muội, tứ phẩm đan d.ư.ợ.c của tỷ đã qua vòng sơ loại rồi, còn muội thì sao? Kết quả tỷ thí trận pháp thế nào rồi?"
Ba ngày qua, ngay từ khi cuộc so tài bắt đầu, Thẩm Vãn Tình đã toàn tâm toàn ý dồn vào việc luyện đan, không hề phân tâm để ý đến những chuyện khác bên ngoài. Thế nên nàng vẫn chưa biết tin tiểu cô nương sáu tuổi là người đầu tiên ra khỏi trận, giành lấy vị trí thứ nhất trong vòng sơ loại trận pháp. Lúc này khi Dư Kim Châu được hỏi về tình hình thi đấu, nàng không hề có ý định khoe khoang, chỉ bình tĩnh đáp lại một câu:
"Muội đã qua vòng sơ loại."
Đáp án này không hề sai, nhưng thốt ra từ miệng nàng thì quả thực là có chút quá mức khiêm tốn. Một vài tu sĩ vây quanh xem đại tỷ thí nghe thấy vậy đều không nhịn được mà lên tiếng:
"Đâu chỉ là vượt qua vòng sơ loại? Tiểu Kim Châu, con chính là đệ nhất nhân của giới trận tu trẻ tuổi hiện nay đấy!"
"Đúng thế, Tiểu Kim Châu con đừng có khiêm tốn quá, bằng không những người khác chẳng phải càng mất mặt hơn sao?"
"Tiểu Kim Châu, tự tin lên, phải mang ra khí thế của một thiên tài chứ!"
"..."
Từ ngày đầu tiên của đại tỷ thí tông môn, cái tên "Tiểu Kim Châu" gần như đã được mọi người ghi nhớ. Ngoại trừ các Tông chủ, trưởng lão của các tông môn gọi "Tiểu Kim Châu" một cách vô cùng thuận miệng, những người tham gia thi đấu khác dù không biết danh tính thực của Dư Kim Châu cũng đều gọi nàng như vậy.
Thẩm Vãn Tình vốn không biết những chuyện xảy ra trong cuộc thi trận pháp, giờ nghe thấy có nhiều người gọi vị tiểu ân nhân của mình bằng giọng điệu thân thiết như vậy, nàng ngẩn người ra một lát. Sau đó, nàng từ những lời nói kia mà nhận ra thiên phú tuyệt đỉnh của tiểu ân nhân trên trận đạo. Ánh mắt Thẩm Vãn Tình nhìn tiểu ân nhân lại càng thêm phần sùng bái.
Hóa ra tiểu ân nhân ngoài việc g.i.ế.c người lợi hại, thực lực trận tu cũng mạnh đến thế! Tiểu ân nhân tuy trông tuổi tác còn nhỏ, nhưng Thẩm Vãn Tình đoán rằng, có lẽ tiểu ân nhân là một vị đại năng thâm tàng bất lộ chăng?
Bên này tin mừng của Thẩm Vãn Tình vừa truyền tới không lâu, thì trên đài đá xanh so tài thực lực phía trên Linh Hồ, Thanh Lạc đã gặp phải một đối thủ ở Nguyên Anh trung kỳ. Lần này, dù là một âm tu, Thanh Lạc cũng không thể tiếp tục giành chiến thắng. Chỉ sau một hiệp giao đấu, Thanh Lạc đã t.h.ả.m bại xuống đài.
"Đệ t.ử Thanh Linh Tông Thanh Lạc, bại. Người thắng cuộc, đệ t.ử Tiêu Dao Tông, Vũ Tuyên!"