Sau khi đưa ra quyết định, Dư Kim Châu lập tức lấy từ trong túi trữ vật ra một chiếc áo choàng mặc lên người, che kín toàn bộ vóc dáng.
Nàng hiểu rõ chiều cao của mình quá đỗi đặc trưng. Năm đó sau khi rời khỏi nhà đấu giá ở Linh Bảo Thành, nàng đã nhanh ch.óng bị người ta bám đuôi, điều đó cho thấy nàng buộc phải lưu tâm đến vấn đề vóc dáng của mình.
Vì vậy, Dư Kim Châu lấy ngay tại chỗ, bẻ hai đoạn cành cây trên cái cây gần đó, buộc vào chân để sử dụng như đôi cà kheo. Phía dưới cành cây còn l.ồ.ng thêm đôi giày, đó là quần áo giày dép mà nàng đã chuẩn bị cho mình từ rất lâu trước khi hóa hình.
Trong tưởng tượng, nàng sau khi hóa hình sẽ là một nữ t.ử da trắng, xinh đẹp, đôi chân dài miên man, thế nhưng sự thật không như mong đợi, nàng hóa hình xong chỉ có kích thước của một đứa trẻ bốn năm tuổi. Cho nên những bộ quần áo chỉ khi trưởng thành mới mặc được, nàng đến tận bây giờ mới có cơ hội mang thử đôi giày mà thôi.
Làm đủ mọi khâu chuẩn bị, Dư Kim Châu quay đầu dặn dò Tiểu Ngân Đậu: “Bám cho chắc.”
“Chi chi chi.”
Tiểu Ngân Đậu lờ mờ đoán được đại ca nhà mình sắp đi làm một việc lớn, gương mặt chuột của nó nghiêm nghị, nghiêm túc gật đầu. Một "người" một chuột chuẩn bị xong xuôi, dựa vào năng lực thiên phú, dễ dàng rời khỏi đại trận.
Dư Kim Châu không đi quá xa, nàng đứng trên một cái cây đại thụ nằm cách trận pháp phòng ngự của Linh Hy Tông hơn hai mươi mét. Sau đó, nàng lặng lẽ lấy từ túi trữ vật ra nhạc cụ mà nàng đã tùy tay dùng huyền thiết luyện chế hai ngày trước.
“Tưng tưng tà tà, u u oa oa —”
Một tiếng kèn sona cao v.út, lanh lảnh vang lên không hề có chút giai điệu nào, giống như ma âm đ.â.m thủng màng nhĩ xông thẳng vào tiếng đàn vốn có tiết tấu quy củ của đám người Linh Hy Tông. Tiếng kèn tức khắc đè nén tiếng đàn vốn đang công kích thần thức của yêu thú.
Ngay cả những phi nhận do Tông chủ Linh Hy Tông dùng linh lực gảy dây đàn ngưng tụ ra, cũng đột ngột vỡ tan giữa không trung khi vừa bay ra khỏi đại trận, còn chưa kịp rơi vào đàn yêu thú!
“Keng tì keng tì, tà tì tà tì...”
Tiếng sona tiếp tục vang lên, dồn dập và khoa trương, nhưng vẫn khó nghe như cũ.
"Kẻ nào! To gan dám gây chuyện trước mặt Linh Hy Tông ta!" Trong trận, một vị trưởng lão Linh Hy Tông cất giọng giận dữ quát mắng.
Dư Kim Châu ngừng thổi, trong lúc tranh thủ hít một hơi, nàng lấy từ túi trữ bảo ra một lá hồn phiên xung quanh bao phủ bởi hắc khí. Không có cách nào tốt hơn để che giấu thân phận thật sự của mình bằng việc đóng giả làm tà tu. Chỉ cần đám người Linh Hy Tông tin rằng nàng là tà tu, bọn họ sẽ không nghi ngờ một đệ t.ử của tông môn tu tiên nào đó đến tham gia đại tỷ thí lại ở đây quấy nhiễu chuyện của họ.
Sự xuất hiện của Vạn Hồn Phiên khiến toàn bộ Linh Hy Tông trên dưới không ai không biến sắc.
“Tà tu!”
“Tên tà tu nhà ngươi to gan dám đến trước sơn môn Linh Hy Tông ta, không lẽ muốn tìm cái c.h.ế.t?”
“Đã như vậy, vậy thì lấy hắn ra khai đao trước!”
Dứt lời, một vị trưởng lão gảy dây đàn, hàng chục đạo phi nhận dày đặc tạo thành thế bao vây lao tới tấn công.
"Tưng tưng tà tà, u u oa oa, tưng tưng tà tà." Dư Kim Châu tiếp tục thổi.
Âm thanh khó nghe át cả tiếng đàn, đòn công kích còn chưa tới nơi đã tan biến sạch sành sanh.
"Làm sao có thể!" Vị trưởng lão Linh Hy Tông kia lộ vẻ kinh ngạc. Hắn không thể tin nổi, nhưng cũng không vì thế mà từ bỏ.
“Đệ t.ử Tịch Huyền Phong, theo ta tấn công —”
Dứt lời, âm thanh của hàng trăm cây cổ cầm đồng loạt vang lên, sức mạnh của luồng thanh âm đó không còn là thứ có thể dễ dàng bị lấn át nữa. Đối diện, Dư Kim Châu chẳng hề nao núng.
“U u oa oa, tưng tưng tà tà, keng tì keng tì...”
Tiếng đàn sona vừa xuất, dù là tiếng đàn của cả trăm người cũng bị đè ép t.h.ả.m hại.
"Sao lại như vậy được!" Lần này không chỉ vị trưởng lão dẫn đầu hàng trăm đệ t.ử phát động công kích kinh ngạc, mà ngay cả Tông chủ Linh Hy Tông cùng các trưởng lão, đệ t.ử khác cũng trợn mắt hốc mồm.
Bọn họ ở Linh Hy Tông tu tập âm tu chi đạo đã nhiều năm, chưa từng nghĩ tới pháp môn tu hành của mình nay lại bị một tà tu lai lịch bất minh phá giải dễ dàng đến thế!
“Chuyện này rốt cuộc là thế nào, Tông chủ, tên tà tu này có vấn đề!”
“Ta có thể cảm nhận được khi tên tà tu đó thổi nhạc cụ trong tay, hắn không hề phóng ra bao nhiêu linh lực, vậy mà âm thanh của món nhạc cụ đó lại có thể phá bỏ tiếng đàn của chúng ta!”
Khoảnh khắc này, gần như toàn bộ các trưởng lão Linh Hy Tông đều bị lung lay đạo tâm. Bọn họ bắt đầu hoài nghi những gì mình đã học trong mấy chục năm, thậm chí cả trăm năm qua, chẳng lẽ đều là học phí công vô ích?
Bên ngoài Linh Hy Tông, đám yêu thú vẫn đang liều mạng va chạm vào đại trận phòng ngự, nhưng toàn bộ người của Linh Hy Tông đã không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến tình hình của yêu thú nữa. Sự hoài nghi đối với những gì mình tu tập còn nghiêm trọng hơn bất cứ chuyện gì khác.
Thấy tất cả mọi người bên Linh Hy Tông đều dừng tấn công, hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía mình, trong mỗi đôi mắt đều lộ ra vẻ mờ mịt không hiểu, hoài nghi và dò xét, Dư Kim Châu cũng ngừng thổi sona.
Phía đối diện, Tông chủ Linh Hy Tông cuối cùng cũng lên tiếng, ngữ khí vô cùng trầm trọng: “Các hạ lần này tới đây, là muốn giúp đám yêu thú này mang những yêu thú ở hậu sơn Linh Hy Tông đi sao?”
Bị hỏi thẳng mặt, Dư Kim Châu chậm rãi gật đầu: “Phải.”
Nàng đã dùng một chút linh lực để thay đổi giọng nói của mình. Lời nói thốt ra là giọng của một lão giả khàn đặc, khó nghe.
Tông chủ Linh Hy Tông im lặng hồi lâu, nàng dường như đang do dự, đưa ra một quyết định khó khăn. Tiếng yêu thú va chạm vào đại trận xung quanh vẫn không ngừng vang lên, vuốt sắc của yêu thú cửu cấp Sư t.ử ba đầu đã cào ra thêm rất nhiều vết nứt trên trận pháp phòng ngự. Cứ tiếp tục thế này, thêm một thời gian nữa trận pháp sẽ vỡ.
Dù cho đại trận của Linh Hy Tông phía sau vẫn còn có công kích trận pháp, huyễn trận, thậm chí là khốn trận, nhưng với quy mô của thú triều yêu thú, sớm muộn gì chúng cũng sẽ lần lượt phá vỡ từng trận pháp, khiến Linh Hy Tông phải trả cái giá t.h.ả.m khốc. Tất nhiên, tất cả những điều này là do tên tà tu đột ngột xuất hiện đã dùng một món nhạc cụ áp chế tiếng đàn của họ. Nếu mọi người có thể phát huy được uy lực của cầm âm, chắc chắn sẽ có thực lực nhất chiến với lũ yêu thú kéo đến!
Bầu không khí xung quanh nặng nề, cục diện căng thẳng. Đúng lúc này, Tông chủ Linh Hy Tông thốt ra một câu thỏa hiệp: “Nếu ngươi có thể cho ta biết tại sao... âm thanh của ngươi lại phá được sóng âm của Linh Hy Tông ta, ta sẽ thả những yêu thú trong rừng hậu sơn ra.”
Thật hay giả vậy? Chỉ cần một lời giải thích là đối phương đồng ý thả những yêu thú bị nuôi nhốt? Nếu được như vậy thì quả là kết quả tốt nhất, thú triều yêu thú và người của Linh Hy Tông sẽ không cần tiếp tục liều mạng với nhau nữa.
Nghĩ đến đây, Dư Kim Châu không hề do dự mà đồng ý ngay: “Được.”
Vẫn là giọng nói già nua khàn đặc, nhưng lại khiến tất cả mọi người bên Linh Hy Tông thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ còn tưởng bí kỹ như vậy đối phương e là sẽ che giấu đến cùng, không ngờ lại đồng ý dễ dàng như thế.
Ngay sau đó, mọi người nghe thấy vị tà tu dưới lớp áo choàng đen kia tằng hắng một cái, chậm rãi nói: “Sóng âm của các ngươi là thông qua sự rung động của âm thanh, từ đó đạt đến tác dụng làm nhiễu loạn tâm trí cũng như công kích. Thông thường mà nói, tần số của sóng âm nằm trong khoảng từ 500 héc đến 1500 héc.”
“Tiếng sona này của ta có thể đồng thời tạo ra sự bùng nổ tần số cao ngắn ngủi, cũng như sự vây quanh của tần số thấp kéo dài, bao phủ dải sóng âm rộng từ 200 đến 8000 héc, vừa khéo bao hàm toàn bộ phạm vi tần số công kích có thể của sóng âm.”
Đám người Linh Hy Tông: ???