Vân Mộng Sơn, nơi giao giới giữa rừng núi vòng ngoài khu vực phía bắc và Ma vực.
Ngay khi phong ấn của Ma tộc tan vỡ, Tiêu Nguyên bỗng chốc phun ra một ngụm m.á.u tươi. Đòn tấn công vừa rồi khiến hắn bị thương rất nặng, Ma hồn cũng chịu tổn hại, e rằng cần một khoảng thời gian rất dài mới có thể khôi phục.
Cách đó không xa, ba người Quân Phong, Minh Hiên và Thanh Lạc nhìn thấy phong ấn Ma vực đã vỡ vụn, sắc mặt Minh Hiên lập tức tái mét.
"Chúng ta gây ra đại họa rồi!"
Là người tu luyện trận pháp, chỉ mình hắn hiểu rõ nguyên nhân trận pháp bị phá vỡ vừa rồi. Ngoài đòn tấn công cường đại bất chấp trọng thương và tiêu hao Ma hồn của Ma tôn, còn bởi vì đòn tấn công từ bên ngoài của ba người bọn họ. Đại trận phong ấn Ma tộc, để tăng cường uy lực, nên ngay từ đầu đã được thiết lập để vây hãm Ma tộc bên trong Ma vực từ mọi phía. Tấn công từ bên trong trận pháp thì rất khó phá hoại, nhưng nếu tấn công từ bên ngoài, trận pháp lại yếu ớt hơn tưởng tượng rất nhiều.
Dù vậy, đại trận phong ấn này cũng không phải là thứ mà ba kẻ Kim Đan kỳ như họ có thể phá nổi. Nhưng ngay khoảnh khắc đòn tấn công của Ma tôn và linh lực của mấy tu sĩ va chạm từ hai phía trong ngoài, hai loại sức mạnh cùng nhau kháng cự trận pháp phong ấn, khiến hiệu quả công kích tăng lên gấp bội. Thế là đại trận phong ấn Ma vực tồn tại vạn năm trong giới tu tiên, đã vì sự ra tay xung động của họ mà âm sai dương thác bị phá hủy!
Cả ba người Minh Hiên đều ngây người ra vì đã đúc thành sai lầm lớn. Ở phía bên kia địa giới Ma vực, Tiêu Nguyên một tay ôm lấy Tô Vân Giao, sau khi ổn định thương thế liền giơ tay muốn hạ sát mấy tên tu sĩ đối diện.
Tô Vân Giao nhận ra ý đồ của Ma tôn, nàng ta vội vàng hét lớn: "Đừng mà!"
Quay đầu nhìn nam t.ử tuấn mỹ bên cạnh, Tô Vân Giao mang dáng vẻ lê hoa đái vũ, thay các sư huynh cầu xin Ma tôn: "Xin chàng hãy tha cho ba vị sư huynh của muội, họ đối xử với muội rất tốt, còn bảo vệ muội suốt dọc đường tới đây..."
Tô Vân Giao chân thành hy vọng Ma tôn có thể tha cho các sư huynh, đồng thời cũng có một phần lý do là muốn Ma tôn biết rằng nàng ta là người trọng tình trọng nghĩa, lòng dạ lương thiện. Nhưng Tiêu Nguyên thấy nữ nhân mình yêu lại nói đỡ cho nam nhân khác, trong lòng lập tức dâng lên cơn ghen, sắc mặt trầm xuống!
Nếu là bình thường, hắn tuyệt đối sẽ không để lũ tu sĩ đó sống sót, cho dù đối phương là sư huynh của người hắn yêu. Nhưng hiện tại, hắn biết ký ức của Giao Giao vẫn chưa khôi phục. Hắn lo lắng thủ đoạn tàn nhẫn của mình sẽ dọa nàng sợ hãi, khiến nàng chán ghét hay thậm chí là căm hận hắn. Thế là Tiêu Nguyên lạnh lùng liếc nhìn ba người Quân Phong một cái.
"Cút đi." Giọng nói tuy bình thản nhưng lại ẩn chứa sự đe dọa và sát ý nồng đậm. Nếu ba người không đi, đừng trách hắn không nương tay.
Nghe lời Ma tôn, dù biết mình có đường sống, nhưng ba người Quân Phong làm sao có thể bỏ mặc ngũ sư muội?
"Ngũ sư muội..." Quân Phong vừa mới mở miệng đã bị tiếng của Tô Vân Giao ngắt quãng.
"Nhị sư huynh, muội không sao, huynh mau cùng tam sư huynh và tứ sư huynh rời đi đi. Xem như muội cầu xin các huynh, muội không muốn các huynh gặp chuyện." Tô Vân Giao nức nở, gương mặt đầy vẻ tình chân ý thiết lo lắng cho các sư huynh.
Ba người Quân Phong nghe vậy thì trong lòng vô cùng cảm động. Tuy nhiên, họ vẫn không thể để ngũ sư muội ở lại cùng Ma tôn của Ma tộc.
"Ngũ sư muội, chúng ta tuyệt đối không bỏ mặc muội, dù phải liều cả mạng sống!" Minh Hiên quả quyết.
"Ngũ sư muội, mau qua phía bên này, chúng ta đưa muội đi." Quân Phong hét lớn về phía Tô Vân Giao.
"Ma tôn, thả ngũ sư muội của ta ra!" Thanh Lạc ôm cầm trong tay, lạnh giọng nói.
Màn kịch hay này vừa khéo bị Dư Kim Châu và Long Mạch vừa tới nơi nhìn thấy. Hai người không lộ diện mà nấp trên một cành cây lớn gần đó quan sát. Đến lúc này Dư Kim Châu mới phát hiện thực lực của Long Mạch còn mạnh hơn nàng tưởng tượng, vì ngay cả Ma tôn Tiêu Nguyên cũng không nhận ra sự hiện diện của hắn. Nhờ được hơi thở của Long Mạch bao quanh nên nàng cũng không bị lộ hành tung.
Bên cạnh, Long Mạch vốn không quen với hành động lén lút đứng trên cây xem náo nhiệt thế này. Hắn khẽ nói: "Châu Châu, chúng ta xuống dưới nhìn cho rõ."
"Không được đâu." Dư Kim Châu lập tức ngăn cản ý định tiếp cận của Long Mạch. Hơn nữa nàng giải thích: "Nếu bọn Quân Phong sư huynh thấy chúng ta xuất hiện, chắc chắn sẽ ép chúng ta phải cùng đi cứu Tô Vân Giao. Nhưng ngươi nhìn cái dáng vẻ nàng ta tựa vào lòng Ma tôn Tiêu Nguyên kìa, đâu có vẻ gì là muốn đi theo bọn họ?"
Nghe nàng nói vậy, Long Mạch quan sát kỹ lại thì quả thực là như thế. Tiếp đó hắn nghe Dư Kim Châu nói thêm:
"Bình thường thấy Minh Hiên, Quân Phong, Thanh Lạc tính tình cũng khá điềm đạm, nhưng hễ gặp chuyện liên quan đến Tô Vân Giao là mấy người đó lập tức mất sạch lý trí. Họ không thèm nghĩ xem với thực lực của mình thì có bản lĩnh mang được Tô Vân Giao ra khỏi tay Ma tôn hay không?"
Gần như ngay khi lời nàng vừa dứt, phía dưới không xa, Tiêu Nguyên không còn kìm nén nổi sát ý trong lòng nữa.
"Chán sống rồi!" Hắn lạnh lùng thốt ra, một luồng ma khí từ tay hắn đ.á.n.h thẳng về phía ba người.
Minh Hiên thấy vậy liền ném ra mấy khối ngọc giản, thi triển phòng ngự trận pháp bảo vệ bản thân. Thế nhưng lớp phòng ngự của hắn vừa chạm vào ma khí đã tan tành mây khói. Dù phía sau có linh lực và pháp bảo của Thanh Lạc cùng Quân Phong chống đỡ, cả ba vẫn bị đòn tấn công đó hất văng ra xa, thổ huyết trọng thương rồi rơi vào hôn mê.
"Không! Nhị sư huynh, tam sư huynh, tứ sư huynh ——" Tô Vân Giao kinh hô, xúc động đến mức suýt chút nữa thoát khỏi vòng tay Tiêu Nguyên. Nàng ta khóc lóc t.h.ả.m thiết như thể người đã c.h.ế.t rồi.
Tiêu Nguyên thấy Tô Vân Giao đau lòng thì lập tức mềm lòng: "Yên tâm đi Giao Giao, ta đã nương tay rồi, họ chưa c.h.ế.t đâu, chỉ là bị thương ngất đi thôi. Ta chỉ muốn cho họ biết rằng họ không có tư cách mang nàng rời khỏi ta!"
Từ lời nói của Tiêu Nguyên, Dư Kim Châu dường như thấy thấp thoáng hình bóng của một vị tổng tài bá đạo đời đầu. Sau đó nàng thấy Tiêu Nguyên ôm lấy Tô Vân Giao, nửa cưỡng ép đưa người trở lại Ma vực. Tuy phong ấn đã vỡ, nhưng giờ đây Ma hồn của hắn bị tổn hại, cần thời gian khôi phục chứ chưa phải lúc dẫn Ma binh xông ra đ.á.n.h chiếm các tông môn tu tiên. Do đó hắn chọn quay về tĩnh dưỡng.
Đợi khi một bên thì hôn mê, một bên thì rút lui, Dư Kim Châu mới dẫn Long Mạch nhảy xuống khỏi tán cây. Nàng kiểm tra sơ qua cho ba người Quân Phong, thấy họ quả thực không nguy hiểm đến tính mạng mới quay sang bảo Long Mạch:
"Đi thôi, phong ấn đã bị phá rồi, vậy chúng ta vào Ma vực tìm người thân nào."
Dư Kim Châu vừa dứt lời, định bước chân vào địa giới Ma vực thì nghe Long Mạch phía sau nói: "Đã tìm thấy rồi."
"Hả?" Dư Kim Châu không hiểu, quay lại nhìn Long Mạch: "Chẳng lẽ trong đám Ma binh vừa rồi có người thân của ngươi?"
Long Mạch lắc đầu, vẻ mặt bình thản đáp:
"Là Ma tôn, trên người hắn chảy một phần huyết mạch giống ta. Hắn không phải Ma tộc thuần chủng, mà là một kẻ... mang một phần dòng m.á.u thuần khiết của Ma tộc."
Long Mạch nhớ lại, thực ra từ hơn một năm trước khi còn ở trên đỉnh núi Thanh Linh Tông, có một lần hắn đã cảm nhận được hơi thở Ma hồn của vị Ma tôn đó. Lúc ấy Ma hồn không trọn vẹn, sức mạnh rất yếu nên hắn không để tâm. Còn hiện tại, khi giáp mặt ở khoảng cách gần, hắn mới cảm nhận rõ ràng huyết thống Ma tộc trong cơ thể đối phương. Hắn có thể khẳng định vị Ma tôn kia có quan hệ huyết thống với mình, nhưng vì ký ức khiếm khuyết nên hắn không nhớ ra đó là ai.