Biểu cảm của Tô Vân Giao bỗng chốc cứng đờ trên khuôn mặt.
Nàng ta không thể tin nổi, cảm thấy có phải bản thân mình đã nghe nhầm rồi không?
“Cái... cái gì?”
Nàng ta không chắc chắn mà hỏi lại một lần nữa, lần này, câu trả lời của Tiêu Nguyên truyền vào tai nàng ta một cách rõ mồn một.
“Giao Giao, ta yêu nàng, nhưng ta không thể vì nàng mà c.h.ế.t được.”
Khi Tiêu Nguyên nói chuyện, đôi mắt đỏ ngầu dần dần khôi phục lại bình thường, ngữ khí của hắn cũng trở nên không còn bốc đồng bạo ngược như trước nữa.
“Giao Giao, nàng đối với ta rất quan trọng, nhưng mà... Ma tộc và cả Ma vực đối với ta còn quan trọng hơn!”
“Ta là Ma tôn, là thủ lĩnh mạnh nhất của Ma tộc, ta phải dẫn dắt Ma tộc quét sạch cả giới tu tiên này—”
Hắn dịu dàng nhìn Tô Vân Giao, nhưng giọng nói lại ngày một lạnh lẽo.
“Giao Giao, sự xuất hiện của nàng khiến ta không tự chủ được mà mê đắm, nhưng ta còn có sứ mệnh quan trọng hơn.”
Ngay khoảnh khắc Tiêu Nguyên dứt lời, trong đầu Dư Kim Châu ở cách đó không xa vang lên âm thanh của Hệ Thống đã lâu không thấy—
【 Đinh! Phát hiện ý chí nam chính thức tỉnh. 】
【 Cảnh báo! Cảnh báo! Tiêu Nguyên sẽ bị tước bỏ thân phận 'Nam chính'. 】
【 Nhắc nhở! Thay đổi thân phận Tiêu Nguyên hoàn tất, 'Hào quang nam chính' biến mất. 】
【 Đinh! Phát hiện do nguyên nhân bất khả kháng, khí vận của nữ chính Tô Vân Giao bị suy yếu 20%. 】
【 Khí vận của Tô Vân Giao còn lại 64%. 】
【 Khí vận của Dư Kim Châu tăng lên 20%, đã nhận được 36% khí vận. 】
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ, nhận được thân phận [Nữ chính dự phòng]. 】
…
Một chuỗi âm thanh thông báo khiến Dư Kim Châu phải mất vài phút để tiêu hóa mới phản ứng lại được.
Ma tôn Tiêu Nguyên thức tỉnh ý chí rồi sao?
Chỉ vì bản thân mình ép hắn một phen, bắt hắn chọn xem ai có cơ hội sống sót thôi ư? Xem ra, điều quan trọng nhất trong lòng Tiêu Nguyên vẫn là chính bản thân hắn.
Dù cho Tô Vân Giao có hào quang nữ chính thì cũng không ảnh hưởng nổi cái tâm "yêu bản thân mình nhất" của Tiêu Nguyên.
Được rồi, nếu hắn đã đưa ra lựa chọn thì chỉ có thể như vậy thôi. Hiện tại Tiêu Nguyên từ bỏ Tô Vân Giao, nhìn thì có vẻ hắn đã giành lại quyền chủ động, nhưng một kẻ không còn hào quang nam chính như hắn, chẳng qua cũng chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi giữa thế gian rộng lớn này mà thôi.
Tiêu Nguyên như vậy khi đã rũ bỏ hào quang, thiếu đi ngoại quải, muốn g.i.ế.c c.h.ế.t sẽ càng dễ dàng hơn!
Dư Kim Châu túm lấy Tô Vân Giao ném về phía Mộ Trần Ý, sau đó nàng hét lớn một tiếng: “Hắc Mao Trư, chúng ta lên!”
Dứt lời, nàng tiên phong dẫn đầu, thân hình tròn trịa giống như một quả pháo đại lao thẳng về phía Tiêu Nguyên—
Đáng tiếc nàng không thể sử dụng Vạn Hồn Phiên, nếu không còn có thể giúp ích thêm cho bản thân đôi chút.
Mấy vị tu sĩ Đại Thừa kỳ và tu sĩ Hóa Thần kỳ xung quanh thấy một tiểu đồng t.ử bậc Nguyên Anh còn chẳng hề sợ hãi lao về phía Ma tôn, bọn họ càng phải dốc hết toàn lực—
Một trận phấn chiến đ.á.n.h đến oanh oanh liệt liệt, xoay trời chuyển đất. Tiêu Nguyên từ chỗ có thể chống đỡ ban đầu, về sau càng lúc càng đuối sức. Cuối cùng, hộ sơn đại trận của Thanh Linh Tông không hề hấn gì, mà Ma tôn Tiêu Nguyên lại phải dẫn theo mười mấy vạn Ma binh còn sót lại rút lui, tháo chạy.
Các vị tu sĩ thấy cảnh này, không ít người trong lòng cảm thấy kinh ngạc.
“Chúng ta thắng rồi sao?”
“Chúng ta vậy mà đ.á.n.h đuổi được Ma tộc?”
“Ma tôn... dường như cũng không phải là không thể chiến thắng!”
“Hục hục hục hục!”
‘Đúng vậy, chính là thế đó.’
Hắc Mao Trư rất thích góp vui, chen lời vào giữa đám đông. Mặc kệ nhân loại có nghe hiểu hay không, Tiểu Kim Châu nghe hiểu là được rồi. Nó còn "hục hục" kể với muội muội.
‘Cái chân của đại ma đầu thật là ngon! Bổ dưỡng đến mức ta sắp tiến hóa thành yêu thú cấp tám rồi nè~’
Hắc Mao Trư tiến hóa là một chuyện tốt. Nhưng ngay sau đó, Dư Kim Châu phát hiện ra rằng sau khi Ma tôn dẫn theo Ma binh rời đi, có không ít tu sĩ sau khi reo hò ngắn ngủi đã đổ dồn ánh mắt lên người Hắc Mao Trư.
Mọi người đều nhớ rất rõ, con Hắc Mao Trư này là do Ma tôn mang tới. Nó chính là tọa kỵ của Ma tôn Tiêu Nguyên! Giờ Ma tôn đã đi rồi, con tọa kỵ còn sót lại này... nên xử lý thế nào đây?
Dường như cảm nhận được ác ý của các tu sĩ nhân loại, Hắc Mao Trư "hục hục" hai tiếng, nhanh ch.óng chạy đến bên cạnh Dư Kim Châu. Thân hình to lớn của nó cố gắng nép sau dáng người nhỏ bé của Dư Kim Châu.
‘Tiểu Kim Châu, nhân loại muốn lấy mạng lợn nè!’
Dư Kim Châu cũng nhận ra ánh mắt không thiện cảm của các tu sĩ xung quanh đang nhìn về phía Hắc Mao Trư. Nàng không muốn Hắc Mao Trư xảy ra chuyện, lập tức lên tiếng giải vây:
“Con yêu thú này không có liên quan gì đến Ma tộc cả, nó bị Ma tôn bắt đi, cưỡng ép khống chế làm tọa kỵ thôi.”
“Lúc nãy khi vây đ.á.n.h Ma tôn, nó đã bỏ tối theo sáng, c.ắ.n đứt một cái chân của Ma tôn, tuyệt đối là có góp công.”
“Chúng ta giữ lại mạng cho nó, sau này cũng coi như là một phần trợ lực.”
Dư Kim Châu vừa dứt lời, liền nghe thấy một vị trưởng lão của Linh Hy Tông ở cách đó không xa nghi hoặc hỏi nàng:
“Ngươi và con lợn đen yêu thú này lẽ nào đã quen biết từ trước?”
Câu hỏi này căn bản là thừa thãi. Nhìn dáng vẻ Hắc Mao Trư nép bên cạnh nàng cầu bảo vệ, ai mà chẳng biết nàng và Hắc Mao Trư là chỗ quen biết cũ.
Thấy người của Linh Hy Tông có nghi vấn, Dư Kim Châu sợ bọn họ sẽ liên hệ mình với tên tà tu năm đó, nên câu trả lời đặc biệt thận trọng. Nàng gật đầu, khẽ nói:
“Thời gian trước con rời tông môn đến vùng Vân Mộng Sơn hái linh hoa, lúc làm nhiệm vụ tông môn có gặp qua con Hắc Mao Trư này.”
“Lúc đó nó đang đ.á.n.h nhau với yêu thú khác rồi bị thương, con đã ra tay giúp đỡ đ.á.n.h đuổi con yêu thú kia đi, nên mới quen biết nó.”
“Không ngờ mấy tháng sau gặp lại, nó vậy mà bị Ma tôn bắt làm tọa kỵ.”
Dư Kim Châu nói xong, cũng không quên phô diễn sự ôn hòa, không gây nguy hiểm của Hắc Mao Trư. Nàng quay sang nhìn Hắc Mao Trư, lên tiếng ra lệnh:
“Ngồi xuống, nằm xuống, giơ móng trước lên, ngoe nguẩy đuôi.”
Tiểu Kim Châu nói gì, Hắc Mao Trư đều làm theo y hệt. Một con yêu thú cấp bảy nghe lời như vậy thực sự khiến người ta kinh ngạc. Bởi vì ngay cả những con yêu thú nở ra từ trứng, được nuôi làm linh thú từ nhỏ, khi đạt đến cấp độ nhất định cũng sẽ không ngoan ngoãn đến thế. Ai cũng hiểu rõ, yêu thú có hung tính bản năng, thực lực càng mạnh thì càng không cam lòng thần phục nhân loại.
Nhưng hiện tại, những gì họ thấy trước mắt lại hoàn toàn không phải như vậy. Có người hỏi:
“Tiểu nha đầu, cứ cho là như lời ngươi nói, con yêu thú này tạm thời vô hại, vậy ngươi định xử trí nó thế nào?”
“Đúng đó tiểu nhóc con, ngươi định thả nó về lại Vân Mộng Sơn, hay là... giữ lại bên mình nuôi làm linh thú?”
Hắc Mao Trư vừa nghe thấy có thể chọn ở lại bên cạnh Tiểu Kim Châu, nó lập tức dậm chân "hục hục" không ngừng. Ý tứ đó từng câu từng chữ đều đang thúc giục:
‘Tiểu Kim Châu, Tiểu Kim Châu, ta không đi đâu, muội đừng đuổi ta đi mà...’
Trước đó, Dư Kim Châu thực sự chưa từng nghĩ đến việc giữ Hắc Mao Trư lại. Nhưng hiện tại... Nàng quay đầu nhìn về phía sư phụ Mộ Trần Ý. Có thể giữ lại hay không, không phải do nàng quyết định. Còn phải xem Thanh Linh Tông có bằng lòng chứa chấp một con yêu thú hay không.
Thấy tiểu đệ t.ử nhìn mình với ánh mắt đầy vẻ thỉnh cầu, Mộ Trần Ý làm sao nỡ lòng từ chối yêu cầu của tiểu đệ t.ử chứ? Hắn lập tức đáp lời: “Tiểu Kim Châu, con muốn để con yêu thú cấp bảy này ở lại thì cứ để lại đi.”
Nói đoạn, Mộ Trần Ý còn thở dài một hơi thật dài, nhìn về phía Hỏa Hoàng đang bay lơ lửng giữa không trung ở đằng xa. Hắn không ngờ thánh thú Hỏa Hoàng mà tông môn bấy lâu nay dốc hết tài nguyên nuôi dưỡng, vào thời khắc mấu chốt lại phản bội tông môn—