Trong mắt Mộ Trần Ý, ngũ đệ t.ử này của hắn đúng là mê muội quá mức rồi!

Vì muốn ở bên cạnh Ma tôn mà nàng ta lại chẳng màng đến bất cứ điều gì sao? Ngoài ra, Mộ Trần Ý cũng phát hiện ra nhị đệ t.ử, tam đệ t.ử và tứ đệ t.ử của mình so với nàng ta cũng chẳng kém cạnh là bao. Cách đây không lâu hắn đã tận mắt thấy, khi Tiểu Kim Châu vì đại cục mà giả vờ bắt giữ Vân Giao, ba người Quân Phong, Minh Hiên, Thanh Lạc vậy mà nhất loạt lên tiếng chỉ trích tiểu sư muội của mình.

Mộ Trần Ý lúc đó mới hiểu ra, thì ra ba tên đệ t.ử của mình đối với ngũ sư muội đều đã nảy sinh thứ tình cảm vượt xa nghĩa tình huynh đệ đồng môn... Lần đầu tiên Mộ Trần Ý nhận ra, con đường tu tiên đối với các đệ t.ử của hắn sao lại trở nên như trò đùa thế này?

Làm tu sĩ mà không lo chuyên tâm tu luyện, chỉ nghĩ đến chuyện tình ái, tương lai làm sao nên được đại sự?! May mà hắn vẫn còn một đại đệ t.ử tu theo Vô Tình đạo. Lăng Tuyết nhất định sẽ không khiến hắn thất vọng. Còn Tiểu Kim Châu thì tuổi đời còn quá nhỏ, chưa đến lúc tâm xuân chớm nở. Huống hồ Tiểu Kim Châu vì vóc dáng không thể lớn thêm được nữa, tương lai cũng không thể có đạo lữ.

Nghĩ đến đây, lòng Mộ Trần Ý mới vơi bớt phần nào sự phiền muộn. Trong số mấy đệ t.ử hắn thu nhận, cuối cùng cũng có người có thể đào tạo được. Còn như ngũ đệ t.ử trước mắt này... Mộ Trần Ý thở dài, lời lẽ đầy thâm trầm:

“Vân Giao, trước khi con nghĩ thông suốt được chuyện thị phi đúng sai này, hãy cứ ở yên trong viện t.ử này đi!”

Dứt lời, Mộ Trần Ý rời khỏi tiểu viện, đồng thời phất tay dùng linh lực hóa thành một bức màn chắn bao phủ lấy nơi này. Rõ ràng, đây là lệnh cấm túc đối với Tô Vân Giao. Thấy sư tôn mặc kệ ý nguyện của mình mà giam lỏng bản thân tại Thanh Linh Tông, trong mắt Tô Vân Giao hiện lên vẻ oán hận. Nàng ta c.ắ.n môi đến bật m.á.u, nhìn chằm chằm vào bức màn linh lực đang bao quanh viện t.ử của mình.

“Sư tôn, con hận người!”

Bên ngoài viện, với tu vi của Mộ Trần Ý, dù hắn đã đi được một quãng xa nhưng vẫn nghe thấy rõ mồn một giọng nói đầy oán hận của Tô Vân Giao.

“Haizz~”

Hắn thở dài, khẽ lắc đầu. "Muốn hận thì cứ hận đi, rồi sẽ có một ngày con hiểu ra, tất cả những điều này đều là vì tốt cho con thôi..." Mộ Trần Ý lẩm bẩm thấp giọng, sau đó ngự kiếm phi hành rời đi…

Cùng lúc đó, tại hậu sơn Thanh Linh Tông.

Kẻ phản bội tông môn là Hỏa Hoàng nay bị dây xích pháp bảo xích c.h.ặ.t hai chân, giam giữ tại một phiến đá bằng phẳng nơi lưng chừng núi. Giờ đây Hỏa Hoàng không còn được hưởng đãi ngộ như trước, xung quanh nó trống trải, ngoài xích sắt còn có ba tầng trận pháp bao quanh, khiến nó không còn cơ hội bỏ trốn.

Ninh trưởng lão, người vốn phụ trách nuôi dưỡng Hỏa Hoàng bấy lâu nay, nhìn nó mà thở dài tiếc nuối:

“Là thánh thú của tông môn, vào thời khắc mấu chốt ngươi không giúp thì thôi, lại còn đi tiếp tay cho kẻ phản bội tông môn, thân thiết với Ma tôn như Tô Vân Giao, nên mới lâm vào cảnh ngộ này.”

“Tông chủ đã hạ lệnh, từ nay về sau toàn bộ tài nguyên tông môn đầu tư cho ngươi sẽ dừng lại. Nhưng ngươi yên tâm, dù sao ta cũng đã nuôi dưỡng ngươi một thời gian, cho dù không có Linh thạch, linh d.ư.ợ.c, linh dịch hay các loại thiên tài địa bảo khác, ta cũng sẽ thỉnh thoảng mang chút đồ ăn đến để ngươi không bị c.h.ế.t đói.”

Ninh trưởng lão không nói rằng, sau này ngay cả thức ăn cũng chỉ là những thứ tầm thường nhất. Sẽ không còn nước linh tuyền hay linh mễ chứa đựng linh khí nữa. Những vỏ trấu bỏ đi từ linh mễ có thể trộn với lương thực thường để cho Hỏa Hoàng ăn. Những thứ như vậy, trước đây vốn chỉ dùng để nuôi đám lợn, gà, vịt ở chuồng gia cầm gần khu bếp phía trước núi. Từ nay về sau, thánh thú như Hỏa Hoàng đối với tông môn mà nói, phần ăn uống chẳng khác gì gà vịt.

Trái ngược với t.h.ả.m cảnh của Hỏa Hoàng, con Hắc Mao Trư đang ở lại hậu sơn tông môn lại có cuộc sống vô cùng sung sướng. Ngay ngày đầu tiên "nhập hộ khẩu" vào Thanh Linh Tông, đã có đệ t.ử chuyên môn mang thức ăn đến cho nó. Tuy đồ ăn không tươi ngon bằng lúc nó ở Vân Mộng Sơn, nhưng là đồ nhân loại mang đến tận miệng, nó lại có thân hình to lớn, ăn khỏe nên cũng chẳng hề kén chọn.

Tất nhiên, điều quan trọng nhất là nó đã ăn một cái chân của Ma tôn, sức mạnh dồi dào chứa đựng trong đó khiến nó trong thời gian ngắn không cảm thấy đói. Khi dần tiêu hóa hết sức mạnh trong cơ thể, Hắc Mao Trư phát hiện mình ngày càng tiến gần đến việc trở thành yêu thú cấp tám! Việc không ngừng tiến hóa, đột phá cấp độ chính là bản năng và là chuyện quan trọng nhất đối với tất cả yêu thú.

Hắc Mao Trư nằm phục xuống, dựa vào linh khí nồng đậm trong Thanh Linh Tông để bắt đầu quá trình tiến hóa đột phá. Trong khoảng thời gian đó, Dư Kim Châu có dẫn theo Tiểu Ngân Đậu đến thăm lợn đen. Thấy quá trình tiến hóa của Hắc Mao Trư không thể kết thúc ngay lập tức, một người một chuột mới rời khỏi hậu sơn.

Vì Tô Vân Giao bị cấm túc, Tiểu Ngân Đậu tạm thời không định quay về tìm chủ nhân khế ước của nó. Vì thế, nó ở lại chỗ đại ca nhà mình luôn. Dư Kim Châu muốn giữ Tiểu Ngân Đậu lại, Long Mạch chẳng dám hé môi nửa lời. Đôi khi lúc rảnh rỗi, Dư Kim Châu còn nghe thấy Tiểu Ngân Đậu "chít chít chít" lẩm bẩm:

‘Chẳng biết Tiểu Quy thế nào rồi...’

Mà Tiểu Quy (Kim Giáp Quy) vốn bị Tiểu Ngân Đậu nhớ mong, cũng may nó đã hoàn thành tiến hóa, hơn nữa nhờ khả năng phòng ngự cực mạnh, lại không có Hỏa Hoàng ở bên cạnh nên không bị Tô Vân Giao liên tục gây tổn thương. Dẫu vậy, Kim Giáp Quy vẫn thường xuyên nghe thấy tiếng phát tiết và những lời càm ràm của Tô Vân Giao.

“Tiểu Quy, tại sao ngươi không phải là linh thú loại tấn công?”

“Nếu được như thế, ngươi đã có thể giúp ta phá vỡ màn linh lực bên ngoài viện, ta có thể rời khỏi nơi này rồi.”

“Giá mà Tiểu Hồng ở bên cạnh ta thì tốt biết mấy, nó nhất định có thể giúp ta trốn thoát để quay về bên A Nguyên!”

“Ta có thể hiểu được trách nhiệm của A Nguyên đối với Ma tộc, chàng đã nói rồi, chàng yêu ta, ta phải trở về bên cạnh chàng.”

“Tiểu Quy, ngươi thật vô dụng! Ta tốn bao nhiêu Linh thạch nuôi ngươi, thật là lỗ nặng mà!”

Kim Giáp Quy nghe những lời chê bai của chủ nhân dành cho mình, trong lòng vô cùng tự ti. Không ngờ nó đã rất nỗ lực trưởng thành và tiến hóa mà vẫn không thể đáp ứng được yêu cầu của chủ nhân. Kim Giáp Quy đau lòng vô cùng. Vì tâm trạng không tốt, ngay cả mai rùa của nó cũng không còn căng tròn bóng mượt nữa mà trở nên gồ ghề, kỳ dị.

Cho đến một ngày, Tô Vân Giao phát hiện ra linh thú Kim Giáp Quy của mình càng ngày càng trở nên xấu xí?

Thời gian như nước chảy, chớp mắt đã một năm trôi qua. Năm nay, Dư Kim Châu trong mắt mọi người đã bảy tuổi, nhưng so với lúc năm tuổi mới đến tông môn thì hầu như chẳng có chút thay đổi nào.

Lưng chừng núi Vân Tiêu Phong. Viện t.ử của Tô Vân Giao vẫn bị đóng cửa như cũ. Từ lúc ban đầu Tô Vân Giao dùng việc tuyệt thực để ép sư tôn thả mình ra. Đệ t.ử nhà bếp mỗi ngày mang thức ăn đến đều bị trả về nguyên vẹn. Cho đến sau này Mộ Trần Ý đặc biệt hạ lệnh, ngừng việc đưa cơm cho Tô Vân Giao, chỉ định kỳ ném vào viện vài lọ Tích Cốc Đan để duy trì sự sống cho nàng ta không bị c.h.ế.t đói.

Kim Giáp Quy vì bị chê bai lâu ngày nên càng lúc càng xấu xí, thậm chí hơi thở sự sống cũng dần yếu đi. May mà Tiểu Ngân Đậu là một chú chuột nhỏ lương thiện, đôi khi sẽ ôm vài viên đan d.ư.ợ.c, vận dụng thiên phú của linh thú tầm bảo để lặng lẽ xuyên qua màn linh lực, dùng đan d.ư.ợ.c mà đại ca cho để giúp Kim Giáp Quy giữ mạng.

Nói về sự thay đổi lớn nhất thì chính là Hỏa Hoàng và Hắc Mao Trư. Con trước lông lá không còn rực rỡ bóng mượt, bị giam cầm lâu ngày nên đầy vẻ suy sụp. Còn Hắc Mao Trư sau một năm tiêu hóa cái chân của Ma tôn, nó đã thành công tiến hóa thành yêu thú cấp tám, thân hình lại to thêm một vòng, chiều dài tăng lên khoảng ba mươi lăm trượng.

Trong năm nay, giới tu tiên không còn nghe thấy tin tức Ma tôn dẫn đại quân Ma tộc đi đ.á.n.h chiếm tông môn nào nữa. Dường như vì một năm trước bốn đại tông môn của giới tu tiên liên thủ đối kháng, đ.á.n.h lui Ma binh nên Ma tộc không dám khinh suất hành động lớn. Cho đến hai ngày sau, một tin tức như cơn gió lan truyền khắp giới tu tiên—

Tông môn luyện đan nổi tiếng của giới tu tiên là Đan Đỉnh Môn đã bị Ma tộc tấn công, toàn bộ tông môn đều sụp đổ!

Chương 138 - Trở Thành Tầm Bảo Trư, Ta Tu Tiên Dễ Như Chơi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia