Từ chối sự đi theo của Hỏa Hoàng, Dư Kim Châu nhanh ch.óng rời khỏi hậu sơn của tông môn.
Phía sau nàng, nhìn bóng dáng tiểu cô nương nhân loại ngự kiếm bay xa, Hỏa Hoàng đứng giữa trận pháp, trong mắt tràn đầy nỗi buồn và thất vọng. Nhưng nó không oán trách.
Mấy tháng qua, trong lúc bị giam giữ, nó đã nghĩ đến rất nhiều chuyện trước kia. Ngoài những ký ức đã mất nay tìm lại được, còn có cả những ân tình mà Thanh Linh Tông đã dành cho nó bấy lâu nay. Các loại linh hoa, linh quả, đan d.ư.ợ.c đều được dùng làm thức ăn cho nó, linh thạch thượng phẩm cũng được cung cấp hàng ngày không thiếu một viên.
Chính nhờ những thứ đó mà nó mới có thể từ thời kỳ chim non nhanh ch.óng bước vào giai đoạn trưởng thành, có được tầm vóc và sức mạnh như hiện tại. Vậy mà lúc trước, nó lại chẳng hề do dự khi nghe theo lời triệu hoán của chủ nhân, đứng ở phía đối đầu với Thanh Linh Tông. Nghĩ lại chuyện đó, nó cảm thấy vô cùng áy náy, cũng thấy mình đã phụ lòng tốt của những tu sĩ nhân loại tại Thanh Linh Tông.
Vì vậy, việc bị Thanh Linh Tông giam cầm bây giờ, cứ coi như là sự trừng phạt cho hành vi vong ơn bội nghĩa của nó đi... Nếu có thể, Hỏa Hoàng thực sự muốn được chuộc lỗi.
Nó nghe nói Thanh Linh Tông hiện đang nuôi một con heo tại nơi nó từng ở trước kia. Đãi ngộ của con heo đó cũng ngang ngửa với nó ngày trước. Hỏa Hoàng biết, đó là bởi vì khi Thanh Linh Tông gặp nạn, con heo ấy đã không màng hiểm nguy mà ra sức giúp đỡ. Hành động của nó so với con heo kia quả thực là một trời một vực.
Bây giờ nó đã biết lỗi rồi. Nếu có lần sau... nó nhất định sẽ là kẻ đầu tiên xông lên, dốc hết sức lực vì Thanh Linh Tông!
Thanh Linh Tông, trong viện nhỏ trên đỉnh Vân Tiêu Phong.
Dư Kim Châu từ hậu sơn trở về, chẳng mấy chốc đã lại đứng ở nơi quen thuộc của mình. Trong sân, Long Mạch đã về trước nàng một bước và vào trong phòng.
Tiểu Ngân Đậu kêu “chiu chiu chiu”, đã lâu không gặp đại ca, con chuột nhỏ lông xù vô cùng nhớ nhung. Ngoài việc bày tỏ sự quan tâm, Tiểu Ngân Đậu còn có một đống chuyện muốn kể cho đại ca nhà mình.
Ví dụ như khế ước linh thú trên người nó đã biến mất. Hay như Kim Giáp Quy đang sống ở viện nhỏ lưng chừng núi cũng không còn bị ràng buộc bởi khế ước chủ tớ nữa. Kim Giáp Quy đã tự do rồi. Tuy nhiên, thương thế do ảnh hưởng từ khế ước trên người nó vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nhưng mọi thứ đều đang chuyển biến tốt đẹp.
Nói xong những chuyện đó, Tiểu Ngân Đậu còn kể cho đại ca một bí mật:
“Chiu chiu chiu chiu...”
“Đại ca, sư phụ của ngươi bị sư tỷ của ngươi nhốt lại rồi!”
“Kiểu bị dây xích quấn c.h.ặ.t lấy hai chân ấy.”
“Ngay tại động phủ ở hậu sơn.”
Tiểu Ngân Đậu biết được những chuyện này là vì có lần nó ra hậu sơn thăm Hắc Mao Trư, vô tình phát hiện ra tung tích của Tần Lăng Tuyết. Sau khi âm thầm đi theo, Tiểu Ngân Đậu đã nhìn thấy Mộ Trần Ý bị giam giữ trong sơn động.
Nghe Tiểu Ngân Đậu kể, Dư Kim Châu cũng không mấy ngạc nhiên. Ngay từ lúc mới về tông môn, nghe nói đại sư tỷ đã trở thành Tông chủ, còn sư phụ thì bế quan dài hạn, nàng đã đoán được tình hình bên trong không hề đơn giản. Dù lúc này không nghe được tin tức về Mộ Trần Ý từ miệng Tiểu Ngân Đậu, thì sau này nàng cũng sẽ tìm thời gian để điều tra xem ông ta thế nào. Còn bây giờ thì nàng chẳng cần phải nhọc công nữa.
Về việc Mộ Trần Ý bị giam cầm, Dư Kim Châu biết nhưng cũng không có ý định đi cứu người. Nàng hiểu nguyên nhân đại sư tỷ nhốt Mộ Trần Ý đều là vì thù hận từ kiếp trước. Chưa từng trải qua nỗi khổ của người khác thì đừng khuyên người ta lương thiện. Đại sư tỷ muốn báo thù, Dư Kim Châu sẽ không ngăn cản. Vậy nên nàng cứ coi như sư phụ thực sự đang bế quan đi.
Dư Kim Châu vốn muốn lấp l.i.ế.m chuyện này cho xong, giả vờ như mình không hề hay biết gì. Nhưng sự đời lại chẳng như ý muốn.
Vài ngày sau, viện của nàng đón tiếp đại sư tỷ Tần Lăng Tuyết.
Mấy ngày qua Tần Lăng Tuyết vốn không có mặt ở tông môn mà đã tới Tiêu Dao Tông – tông môn đứng đầu Đông Lục trong giới tu tiên. Nàng tới đó để cùng với tông chủ các tông môn khác thảo luận về việc đối phó với ma tộc.
Theo sau sự sụp đổ của Huyền Cơ Tông và Đan Đỉnh Môn, Thanh Linh Tông cũng một lần nữa phải đối mặt với sự vây hãm của ma tộc. Tông môn nào sẽ là mục tiêu tiếp theo bị ma tộc tấn công? Không ai biết trước được.
Để đề phòng việc có thêm tông môn bị tiêu diệt đột ngột, từ nay về sau bốn lục địa trong giới tu tiên sẽ phải liên kết c.h.ặ.t chẽ hơn và hỗ trợ nhau nhanh nhất có thể. Điều này đòi hỏi phải xây dựng các trận pháp truyền tống trong mỗi tông môn để thuận tiện cho việc đi lại giữa đôi bên.
Việc thảo luận về tính khả thi của trận pháp truyền tống đã tiêu tốn mấy ngày trời, nhưng kết quả vẫn không đi đến đâu. Bởi vì chẳng ai muốn trong tông môn của mình lại có người ngoài có thể tiến vào bất cứ lúc nào. Ai mà chẳng có bí mật riêng? Không thể nào hoàn toàn không phòng bị với người ngoài được.
Lần này trở về, tâm trạng Tần Lăng Tuyết đặc biệt tồi tệ. Nàng không ngờ trước đại cục sinh t.ử như vậy, thứ mình gặp phải lại là một lũ bảo thủ, khư khư giữ lấy mấy cái quy tắc giáo điều. Họ không hề có ý thức về nguy cơ, luôn cảm thấy tông môn tu tiên nhiều như vậy, ma tộc chưa chắc đã đ.á.n.h tới tận cửa nhà mình.
Những chuyện này Tần Lăng Tuyết không tiện nói với người ngoài, nên mới chạy tới viện của tiểu sư muội để trút bỏ nỗi bực dọc trong lòng. Trước đó, Tần Lăng Tuyết chưa từng nghĩ sau khi trở thành Tông chủ, mình còn gặp phải những chuyện đáng giận đến thế.
Dư Kim Châu nghe xong một hồi “than vãn” của đại sư tỷ, nàng lại chẳng thấy lạ chút nào. Nói cho cùng, đại sư tỷ vẫn còn quá đơn thuần! Từ trước đến nay cô chỉ lo tu luyện, không hiểu chuyện nhân tình thế thái, kiếp trước mới bị mấy đứa sư đệ, sư muội bắt nạt đến mức đó. Cho dù được làm lại một lần, đại sư tỷ đã có sự thay đổi, nhưng vẫn là chưa đủ. Gặp phải mấy lão già cáo già, khéo mồm khéo miệng, cô vẫn còn kém xa.
Vì vậy Dư Kim Châu an ủi Tần Lăng Tuyết:
“Đại sư tỷ, lần sau tỷ đi đâu thì mang muội theo với, muội cũng muốn đi mở mang tầm mắt.”
Miệng thì nói vậy, thực chất Dư Kim Châu định đến lúc đó sẽ giúp đại sư tỷ đòi lại công bằng! Không phải là đấu khẩu sao? Nàng giỏi nhất khoản này!
Sau khi nói xong chuyện ở Tiêu Dao Tông, có một việc Tần Lăng Tuyết đã cân nhắc rất lâu, cuối cùng quyết định nói cho tiểu sư muội biết. Việc này nên giải thích với muội ấy thế nào, nhất thời cô vẫn chưa nghĩ ra cách. Thế là cô đành tùy cơ ứng biến, trước tiên nói với nàng:
“Tiểu sư muội, tỷ đưa muội đi gặp sư tôn.”
Nghe thấy câu này của đại sư tỷ, tim Dư Kim Châu khẽ thắt lại. Gặp sư phụ... Đại sư tỷ đây là định thú nhận với nàng chuyện giam giữ sư phụ sao? Nhưng nàng không muốn biết đâu mà!
Dư Kim Châu cố gắng giả ngốc để từ chối:
“Đại sư tỷ, không phải sư phụ đang bế quan tu luyện sao? Nghe nói tu vi của sư phụ nay đã là Nguyên Anh đại viên mãn, biết đâu chừng sắp tới được Hóa Thần rồi, chúng ta hay là đừng làm phiền người.”
Lời nói ngây ngô của tiểu sư muội càng khiến Tần Lăng Tuyết không nỡ lừa dối nàng. Vì vậy cô càng kiên định với ý định sẽ thú nhận tất cả:
“Tiểu sư muội, muội cứ đi theo tỷ là được.”
Vừa nói, Tần Lăng Tuyết vừa nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của muội muội nhà mình, trực tiếp kéo người đi.
Dư Kim Châu: …
Phen này nàng muốn không biết cũng không được rồi.
Một lát sau, t.ử sắc linh kiếm của Tần Lăng Tuyết đưa hai người tới trước một động phủ ở hậu sơn. Dư Kim Châu vẫn còn nhớ động phủ này vốn là nơi đại sư tỷ dùng để bế quan. Xem ra sư phụ đang bị nhốt ở bên trong.
Cho đến tận lúc này, Dư Kim Châu vẫn còn đang cân nhắc khả năng rút lui tạm thời. Nhưng ngay giây tiếp theo, nàng đã nghe thấy giọng nói của đại sư tỷ vang lên bên tai:
“Tiểu sư muội, sư tôn không có bế quan, người... ở bên trong.”
“Tỷ đã... giam sư tôn lại rồi.”
Dư Kim Châu: …
Nàng chỉ đành bị động mà tiếp nhận sự thật này thôi.