Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt một tháng đã trôi qua.
Tại Ma vực, hàng chục vạn ma binh của ma tộc đã xuất phát, đang trên đường tiến đ.á.n.h Tiêu Dao Tông. Trong lần chinh phạt này, cuối cùng Tông chủ Tiêu Dao Tông đã tiếp thu ý kiến của Thanh Linh Tông, cùng đám ma binh thực hiện một màn "chiến đấu cọ xát" không liên quan đến sinh t.ử.
Sau khi nhận được tin tức, Tần Lăng Tuyết còn đại diện cho Thanh Linh Tông sai người gửi một ít đan d.ư.ợ.c trị thương đến Tiêu Dao Tông. Bất kể Tiêu Dao Tông có thiếu hụt đan d.ư.ợ.c hay không, thì đây cũng là một chút tâm ý của Thanh Linh Tông bọn họ, đồng thời cũng là tín hiệu để trấn an lòng người bên phía Tiêu Dao Tông.
Vài ngày sau, ma binh rốt cuộc cũng đã kéo đến bên ngoài sơn môn Tiêu Dao Tông. Vì từ ba tháng trước Dư Kim Châu đã tiết lộ tin tức ma tộc sẽ tấn công, nên trong khoảng thời gian này, ở vùng lân cận Tiêu Dao Tông có không ít tu sĩ lợi hại của các tông môn khác đang âm thầm quan sát. Cho đến khi tận mắt nhìn thấy đại quân ma tộc, trong lòng họ đồng loạt lóe lên một ý nghĩ: "Quả nhiên đã tới!"
Vốn tưởng rằng trận chiến giữa Tiêu Dao Tông và hàng chục vạn ma binh ma tộc sẽ vô cùng t.h.ả.m khốc. Nhưng rất nhanh sau đó, tu sĩ của các tông môn khác đã phát hiện ra điều bất thường:
"Tiêu Dao Tông và ma tộc đôi bên đều không có tổn thất gì sao?"
"Tổn thương thì cũng có, nhưng chỉ là bị thương, đến tận bây giờ vẫn chưa thấy bên nào có người t.ử vong cả."
Ngay lập tức, tất cả tu sĩ các tông môn đang âm thầm vây xem đều nhớ lại cảnh tượng bên ngoài sơn môn Thanh Linh Tông ba tháng trước. Cũng là đ.á.n.h nhau kịch liệt, nhưng chỉ bị thương chứ không mất mạng, cứ như thể... là cố ý làm vậy.
Nhưng kẻ nào có thể khống chế được một trận chiến giữa ma tộc và tông môn tu sĩ? Hãy nhìn vào sự diệt vong của Huyền Cơ Tông và Đan Đỉnh Môn trước kia, sự tàn nhẫn hiếu sát của ma tộc căn bản là không thể bị ai thao túng. Cho nên...
"Đây nhất định là một sự tình cờ, chúng ta cứ tiếp tục xem đi, bao nhiêu ma binh như thế không thể nào không có kẻ nào bị g.i.ế.c!"
Trận chiến này đ.á.n.h từ ban ngày cho đến khi màn đêm buông xuống vẫn chưa dừng lại. Nhìn thấy người của Tiêu Dao Tông bị thương ngày càng nhiều, trong đám ma binh ma tộc cũng có một nửa vì thương thế mà không thể tiếp tục chiến đấu, nhưng đôi bên tuyệt đối không có bất kỳ ai t.ử vong.
Chuyện này đã không thể gọi là trùng hợp được nữa. Người tinh tường đều có thể nhìn ra, đằng sau hàng chục vạn ma binh ma tộc và Tiêu Dao Tông nhất định là có một "bàn tay lớn" đang khống chế diễn biến sự việc. Họ không thể tưởng tượng nổi, có ai lại đủ sức chi phối cả Tiêu Dao Tông đứng đầu Đông Lục? Hơn nữa phía ma tộc cũng chẳng phải hạng vừa, sao có thể phối hợp để trận chiến này diễn ra như vậy? Quá nhiều điều khó hiểu cứ quẩn quanh trong lòng những tu sĩ đang ẩn nấp nơi tối tăm.
Cho đến ngày thứ hai khi đôi bên đình chiến, ma tộc rút quân, những kẻ đứng xem vẫn không thể nghĩ ra nguyên do tại sao. Đợi đại quân ma binh đen kịt vừa rút đi, một tiểu cô nương tuổi chừng bảy tám tuổi diện bộ váy vàng phấn xuất hiện bên ngoài sơn môn Tiêu Dao Tông.
Tầm mắt của tiểu cô nương đảo qua bốn phía, nàng dường như có thể nhìn thấu tất cả những tu sĩ đang trốn trong bóng tối để vây xem. Sau đó, có người nghe thấy nàng nói:
"Bốn tháng sau, tới lượt Thần Kiếm Môn."
"Tiếp đó đợi thêm hai tháng nữa, là Linh Hy Tông."
Nghe lời nàng nói, không ít người dường như đã liên tưởng đến điều gì đó.
"Nàng ta chẳng lẽ là... Tiểu Kim Châu của Thanh Linh Tông?"
"Đồn rằng lần trước ở bên ngoài Thanh Linh Tông, người nói ba tháng sau ma tộc sẽ đ.á.n.h Tiêu Dao Tông chính là nàng!"
"Vậy giờ nàng nói bốn tháng nữa tới Thần Kiếm Môn, hai tháng nữa tới Linh Hy Tông, ý là những tông môn mà ma tộc sắp xuất quân tấn công sao?"
"Nhưng làm sao nàng biết được?"
"Luôn cảm thấy... trong hai tông môn Thanh Linh Tông và Tiêu Dao Tông này ẩn chứa bí mật mà chúng ta không biết."
Bất kể những tu sĩ này bàn tán thế nào, điều gì đến rồi cũng sẽ đến.
Bốn tháng sau, ma tộc xuất quân tiến đến Thần Kiếm Môn. Lại là một trận chiến chỉ có thương tích, không hề có bất kỳ đệ t.ử Thần Kiếm Môn nào t.ử vong. Những tu sĩ âm thầm quan sát kia tập thể rơi vào trầm mặc. Đã là lần thứ ba rồi! Họ càng thêm khẳng định đây không phải là trùng hợp. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà họ không biết? Ngày càng nhiều tông môn tu sĩ cảm thấy gió giục mây vần, tin chắc rằng trong chuyện này ẩn giấu một âm mưu to lớn!
Trong hai năm tiếp theo, ma tộc lại xuất quân thêm bảy lần, tấn công bảy tông môn tu sĩ. Trong đó có những đại tông môn thực lực nhất lưu, cũng có những tông môn tam lưu nhỏ bé vốn dĩ không ai để mắt tới. Rõ ràng là những tiểu tông môn kia khi đối mặt với ma binh căn bản là không chịu nổi một đòn, nhưng cuối cùng tất cả đều "đánh lui" được ma binh.
Loại chuyện này xảy ra nhiều lần, đến mức khi nhiều người trong các tông môn tu sĩ thấy lại lần nữa, họ không còn thấy đó là âm mưu to lớn gì nữa. Thời gian gần đây, thanh âm vang lên nhiều nhất trong giới tu tiên chính là:
"Ma tộc có bệnh à? Đánh từng tông môn tu sĩ một, kết quả đ.á.n.h suốt ba năm mà không c.h.ế.t lấy một người?"
"Là ma tộc quá phế vật sao? Nhưng những tiểu tông môn kia cũng đâu có mạnh..."
"Các ngươi không biết sao? Chủ nhân của ma tộc hiện nay không còn là Ma tôn Tiêu Nguyên như trước kia nữa, mà đã đổi thành một vị Ma hoàng mới."
"Còn nhớ Huyền Cơ Tông và Đan Đỉnh Môn gần như bị diệt môn không? Hai tông môn đó bị diệt là vì lúc đó kẻ thống trị ma tộc là Ma tôn Tiêu Nguyên."
"Cho nên về sau ma tộc chỉ đ.á.n.h chứ không g.i.ế.c, là vì đã thay đổi Ma hoàng?"
Lời đồn đại cứ thế lan truyền đi, không lâu sau, cả giới tu tiên đều biết Ma hoàng của ma tộc hiện nay không phải là kẻ ưa thích g.i.ế.c ch.óc. Tiếp đó một thời gian, các tu sĩ đã chuyển từ chuyện ma tộc xuất quân sang bàn tán về vị Ma tôn trước kia và Ma hoàng hiện tại.
"Ma tôn Tiêu Nguyên đã mất vị trí Ma tôn và bị Ma hoàng thay thế như thế nào?"
Câu hỏi này không ai biết đáp án. Khi vấn đề này tình cờ truyền vào Thanh Linh Tông và lọt đến tai Dư Kim Châu. Dù sao rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm, thế là Dư Kim Châu tìm giấy b.út, hạ b.út viết lách. Nàng viết một câu chuyện, trong đó kể chi tiết về việc Ma tôn Tiêu Nguyên tàn bạo hiếu sát, muốn khơi mào chiến tranh.
Lúc này, một thiếu niên ma tộc chính nghĩa không thể nhìn nổi hành vi của Ma tôn, bèn ra tay c.h.é.m c.h.ế.t Ma tôn rồi thay thế vị trí đó. Vị thiếu niên anh dũng nhờ thực lực đủ mạnh nên được chúng ma tộc tôn xưng là "Ma hoàng". Mà sở dĩ Ma hoàng liên tục xuất quân tới các tông môn tu sĩ không phải vì tâm hoài ác ý, mà là để khích lệ các tu sĩ rằng con đường tu hành nếu không tiến ắt sẽ lùi, để họ thấy được khoảng cách giữa đôi bên mà nỗ lực thăng tiến tu vi.
Bản thảo do Dư Kim Châu viết được nàng ném tới Tông Vụ Đường, để các trưởng lão trong đường sắp xếp nhân thủ sao chép lại với số lượng lớn rồi gửi tới các tông môn tu sĩ. Một tháng sau, gần như tất cả tu sĩ đều đã biết được bí mật không ai hay này của ma tộc. Cho nên...
"Hóa ra Ma hoàng là một ma tộc tốt sao? Ma tộc tốt đã chiến thắng ma tộc xấu?"
"Đây chẳng phải là chuyện đùa sao?! Ma tộc lấy đâu ra kẻ tốt?"
"Tin tức truyền ra từ đâu? Thanh Linh Tông? Thật là nói nhảm!"
"Thanh Linh Tông làm sao biết được chuyện của ma tộc, hơn nữa còn hiểu rõ ràng đến vậy?"
"Thanh Linh Tông chắc chắn có vấn đề! Những tông môn từng đ.á.n.h nhau với ma tộc mà không có đệ t.ử t.ử vong cũng có vấn đề!"