Phía bên kia, tại khách sạn thuộc khu vực phía Tây Linh Bảo Thành.
Tô Vân Giao ngồi trong phòng canh giữ Tầm Bảo Thử và Kim Giáp Quy, trong lòng có chút muộn phiền.
Một canh giờ trước, khi tin tức Kim Châu tiểu sư muội mất tích truyền đến, nàng vừa vặn đem viên linh thạch cuối cùng trong túi trữ vật cho Kim Giáp Quy - linh thú cấp sáu - ăn.
Tô Vân Giao không ngờ rằng, ngoài việc ấp nở linh thú cấp sáu cần lượng lớn linh thạch, thì sau khi linh thú ra đời, linh thạch tiêu tốn để nuôi dưỡng mỗi ngày cũng chẳng ít chút nào!
Linh thạch đã cạn sạch, nàng vốn định tìm Kim Châu tiểu sư muội mượn thêm một ít, thế nhưng tiểu sư muội lại chẳng thấy đâu. Khoảnh khắc đó, Tô Vân Giao bỗng nghĩ, nếu Kim Châu tiểu sư muội thực sự mất tích, vậy thì khoản nợ năm vạn hạ phẩm linh thạch trước đó nàng nợ muội ấy có phải là không cần trả nữa không?
Nhưng chẳng bao lâu sau, đại sư tỷ đã đưa tiểu sư muội bình an trở về. Dù có chút tiếc nuối vì sau này vẫn phải tiếp tục gánh nợ, nhưng Tô Vân Giao cũng không nói gì.
Đang định tiến lên quan tâm tiểu sư muội vài câu, nhân tiện đề cập chuyện mượn thêm linh thạch, nàng lại chẳng ngờ tiểu sư muội căn bản không cho mình cơ hội mở miệng, mà chỉ để lại một câu:
“Ngũ sư tỷ, muội và đại sư tỷ đã hẹn người khác rồi, chúng muội có việc phải đi một lát.”
Đại sư tỷ nghe xong cũng quay đầu nhìn nàng, dặn dò:
“Ngũ sư muội, chúng ta ra ngoài một chuyến, muội ở lại trông cửa.”
Tô Vân Giao không hiểu nổi, mấy người bọn họ ở trong khách sạn thì có gì mà phải trông cửa? Hơn nữa nàng là ch.ó sao? Mà lại bị bỏ lại trông cửa!
Sau khi đại sư tỷ và Kim Châu tiểu sư muội rời đi, Tô Vân Giao cũng không tiếp tục ở lại khách sạn. Nàng lờ mờ nhận ra đại sư tỷ và tiểu sư muội dường như không muốn đưa nàng theo cùng.
Đã vậy, nàng cũng chẳng cần dựa dẫm vào ai. Bên cạnh nàng có Tầm Bảo Thử, ở nơi nhiều bảo vật như Linh Bảo Thành này, chẳng lẽ không tùy tiện nhặt được cơ duyên sao?
Thế là Tô Vân Giao tìm một cái túi vải lớn, bỏ con Kim Giáp Quy dài nửa thước vào trong rồi đeo lên lưng. Sau đó, nàng mang theo Tầm Bảo Thử ra ngoài tìm bảo vật.
Linh Bảo Thành quả nhiên không phải nơi tầm thường. Mặc dù nhiều bảo vật lớn nhỏ xung quanh đều đã có chủ, nhưng dưới sự chỉ dẫn của Tầm Bảo Thử, Tô Vân Giao vẫn nhặt được mấy viên hạ phẩm linh thạch từ trong góc các con hẻm.
Đến chiều khi quay về khách sạn, trong tay nàng đã có sáu viên hạ phẩm linh thạch, tất cả đều là do nàng nhặt không mà có.
Khoảnh khắc này, cảm giác nhặt được linh thạch khiến Tô Vân Giao thậm chí quên mất rằng kể từ khi nàng trở thành đệ t.ử thân truyền của tông chủ, vài viên hạ phẩm linh thạch căn bản không đáng để nàng bận tâm…
…
Trong khách sạn, Dư Kim Châu sau khi đã ăn no uống say, cùng với Tần Lăng Tuyết - người mà giờ đây tâm cảnh ngày càng ít chịu ảnh hưởng bởi Vô Tình đạo - đang ngồi nghe Tô Vân Giao kể về việc ra ngoài nhặt được linh thạch.
Ánh mắt Tần Lăng Tuyết nhìn Tô Vân Giao có chút khó diễn tả bằng lời. Tô Vân Giao của kiếp trước, bất luận muốn thứ gì cũng có người dâng đến tận tay, vậy mà giờ đây lại sa sút đến mức đi nhặt linh thạch do người khác không cẩn thận đ.á.n.h rơi trên đường?
Dư Kim Châu lại không hề chê bai chút linh thạch ít ỏi chẳng đáng là bao đó. Nàng mắt sáng rực nhìn Tô Vân Giao, giọng nói đầy vẻ tán thưởng:
“Ngũ sư tỷ thật lợi hại! Nhặt được tận bao nhiêu là linh thạch.”
Lời này đã mang lại giá trị tinh thần cực lớn cho Tô Vân Giao, khiến nàng lập tức cảm thấy việc mình chạy đôn chạy đáo qua mấy con phố, tốn hơn một canh giờ đi đến mức chân cẳng mỏi nhừ mà chỉ tìm được sáu viên linh thạch cũng là hoàn toàn xứng đáng.
Dưới sự khích lệ của Kim Châu tiểu sư muội, Tô Vân Giao cảm thấy sau này nếu có thời gian, nàng còn có thể ra ngoài nhặt thêm vài lần nữa.
Nghĩ thì nghĩ vậy, Tô Vân Giao không quên chính sự. Nàng có chút ngại ngùng nhìn về phía Dư Kim Châu:
“Tiểu sư muội, muội... trong tay còn dư linh thạch không? Có thể cho tỷ mượn thêm một vạn nữa được không?”
Kim Giáp Quy của nàng cần linh thạch nuôi dưỡng mới có thể nhanh ch.óng lớn khôn, sớm ngày có năng lực bảo vệ nàng.
Dư Kim Châu nghe thấy Tô Vân Giao lại mượn linh thạch, không cần hỏi nàng cũng biết nguyên nhân.
Tuy linh thạch của nàng có rất nhiều, nhưng cũng không thể biểu hiện như thể mình là kẻ mới phất giàu xổi linh thạch được. Dư Kim Châu c.ắ.n môi, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa lộ ra vài phần khó xử.
Sau đó, nàng dường như đã trải qua một hồi đắn đo suy tính kỹ lưỡng trong lòng, lúc này mới ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Tô Vân Giao.
“Được rồi ngũ sư tỷ, vậy muội cho tỷ mượn thêm một vạn linh thạch nữa, nhưng linh thạch còn lại của muội cũng không có nhiều lắm đâu.”
Nghe lời nàng nói, Tô Vân Giao vì mượn được linh thạch nên trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Mà Tần Lăng Tuyết ở bên cạnh đã thu hết thảy vào tầm mắt.
Tần Lăng Tuyết vẫn chưa quên nửa canh giờ trước, tiểu sư muội vừa ăn một bàn tiệc trị giá hơn năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch. Theo lời Liễu Yên Nhiên, những ngày qua tiểu sư muội của nàng bữa nào cũng vung tiền như rác như vậy.
Cho nên Tần Lăng Tuyết đột nhiên nhận ra một điều. Linh thạch trong tay tiểu sư muội e rằng không phải do sư tôn ban cho. Bởi lẽ ngay cả sư tôn của nàng cũng chưa từng giàu có đến mức ấy.
Tần Lăng Tuyết không có ý định truy cứu nguồn gốc linh thạch của tiểu sư muội, đây có lẽ là bí mật của muội ấy. Nhưng hiện giờ, nhìn thấy bộ dạng rối bời, do dự, không nỡ của tiểu sư muội khi cho Tô Vân Giao mượn một vạn linh thạch, nàng liền biết tiểu sư muội đối với vị sư tỷ Tô Vân Giao này e là chẳng có chút tình nghĩa đồng môn nào.
Nhớ lại trước đó sau khi nàng tìm thấy tiểu sư muội, nghe muội ấy nói "muội biết ngay ngũ sư tỷ không thích muội"... Xem ra tiểu sư muội của nàng tuy tuổi còn nhỏ nhưng nhìn người nhìn việc vẫn rất sâu sắc.
Một lát sau, sau khi Tô Vân Giao nhận được một vạn linh thạch, trên tay Dư Kim Châu lại có thêm một tờ giấy nợ.
【Ting! Phát hiện do một loại nguyên nhân bất khả kháng nào đó, khí vận của nữ chủ bị suy giảm 1%.】
Tiếng của Hệ Thống vang lên. Lần này Dư Kim Châu không quá ngạc nhiên nữa. Nàng thậm chí cảm thấy, một vạn linh thạch này cho mượn thật sự quá xứng đáng!
Lúc này Tô Vân Giao hoàn toàn không hay biết, nàng nhìn bề ngoài thì có linh thạch để giải quyết nỗi lo trước mắt, nhưng thực chất tổn thất trong bóng tối lại vô cùng nặng nề... Tham bát bỏ mâm, được cái này mất cái kia, cũng chỉ đến mức này mà thôi.
…
Kể từ khi Tần Lăng Tuyết đưa hai vị sư muội đến Linh Bảo Thành, thấm thoắt đã trôi qua hơn mười ngày. Những ngày này, ngoại trừ ngày đầu tiên Tần Lăng Tuyết đến Vạn Bảo Lâu tiêu tốn linh thạch mua được linh d.ư.ợ.c "Tuyết Tinh Hoa", thời gian còn lại nàng chỉ thuê một gian phòng trong khách sạn.
Tô Vân Giao cả ngày ở trong khách sạn ấp trứng linh thú. Dư Kim Châu thì đi dạo khắp nơi, ăn uống thỏa thích, tận hưởng cuộc sống. Tần Lăng Tuyết thì một mình bế quan, liên tiếp mấy ngày không thấy bóng dáng.
Ba người mỗi người một việc, hoàn toàn không nhất thiết phải cứ ở mãi trong Linh Bảo Thành. Bởi lẽ tiền phòng khách sạn ở đây đối với tu sĩ bình thường mà nói là không hề rẻ.
Dư Kim Châu không biết nguyên nhân đại sư tỷ cứ giữ bọn nàng lại Linh Bảo Thành. Nhưng nghĩ lại chắc chắn là có chuyện gì đó quan trọng. Có điều đó đều là việc của đại sư tỷ, không đến lượt nàng lo lắng.
Ở lại trong Linh Bảo Thành, ngoại trừ thỏa mãn nhu cầu ăn uống của bản thân, nàng còn định kỳ mỗi ngày ném cho tiểu ngốc điểu nửa viên linh thạch để nó không đến mức c.h.ế.t đói.
Lúc rảnh rỗi, Dư Kim Châu lấy chiếc vỏ ốc mua được từ sàn đấu giá ra nghiên cứu kỹ lưỡng một phen. Chiếc vỏ ốc này không phải hình thành tự nhiên mà là do con người tạo ra. Từ việc phía sàn đấu giá thăm dò được bên trong vỏ ốc có Thiên Ngoại Vận Thiết là có thể rút ra kết luận.
Mà Dư Kim Châu - con Tầm Bảo Trư này - dựa vào khả năng cảm tri nhạy bén đối với bảo vật, nàng đã nhận thấy trong vỏ ốc có đến mấy loại kim loại quý giá. Cũng chính những kim loại đó mới khiến vỏ ốc trở nên kiên cố không gì phá nổi, dù là đại năng Độ Kiếp kỳ cũng không thể phá hoại dù chỉ một phân.