Ta lập tức bật dậy trừng hắn.
Nhưng rõ ràng trong mắt hắn đang sáng lên vẻ vui mừng.
Còn mạnh miệng cái gì chứ?
Vừa nãy bổn tiểu thư còn nhìn thấy ngươi giấu thứ gì đó vào trong bàn.
Đợi hắn xoay người ra ngoài thu dọn đồ đạc, ta lập tức lấy vật kia ra.
Hóa ra là tờ giấy nháp có viết hai cái tên “Dư Thập Cửu” và “Tạ Tĩnh Nhiêu”.
Giấy vốn đã rẻ tiền, chẳng biết bị hắn vuốt ve bao nhiêu lần, đến mức ta nhìn cũng thấy mỏng đi một lớp.
Hừ.
Vẫn là trâm hoa tiểu khải của bổn tiểu thư đẹp hơn chứ gì?
55
Huynh trưởng vừa đi, vậy mà mấy tháng liền chẳng quay lại.
Ngày tháng cứ từng ngày trôi qua.
Cho đến một hôm, trong làng bỗng nổi tiếng chiêng trống vang trời.
“Cử nhân lão gia trở về rồi.”
“Dư Diễn đỗ cử nhân rồi.”
Ta kéo Dư Thập Cửu ra ngoài xem náo nhiệt.
Vị tú tài nhỏ bé đang cưỡi một con tuấn mã cao lớn, oai phong đi khắp thôn đấy!
Ông ấy vẻ vang vô cùng, xuống ngựa trước cửa nhà mình.
Phụ mẫu ông ấy đã già yếu, ngay cả thê t.ử cũng đã tóc hoa râm.
Vị tú tài nhỏ bé đi một vòng, cuối cùng tới trước mặt chúng ta, vừa nhìn thấy ta đã định cúi người hành đại lễ.
Dư Thập Cửu vội vàng kéo ông ấy dậy:
“Nàng còn nhỏ tuổi, không nhận nổi đại lễ của thúc.”
Vị cử nhân nhỏ bé nháy mắt với ta, cười nói:
“Nhận nổi, nhận nổi. Quyển sách kia thật sự đoán trúng đề rồi. Lúc ở trường thi, ta viết văn trôi như nước, cứ như được thần trợ vậy. Giờ ta đã đỗ cử nhân, đã có tư cách chờ bổ nhiệm làm quan huyện, biết đâu mấy ngày nữa thật sự được làm quan. Đầu xuân năm sau còn có kỳ Xuân vi, ta phải đi thử thêm lần nữa.”
Ta cũng vội vàng chúc mừng ông ấy:
“Nhất định cũng sẽ đỗ. Sẽ đỗ. Ta nhìn thúc chính là dáng vẻ nhất định sẽ đỗ cao.”
Vị cử nhân nhỏ bé chắp tay, vui vẻ cười lớn.
56
Chưởng quầy Tô Hương Phô tìm tới ta.
Ông ấy nói:
“Cô nương, có hứng thú quản lý tiệm này giúp ta không? Ta và người nhà định trở lại kinh thành mở tiệm, nhưng cửa hàng ở đây vẫn cần người trông nom.”
Trước khi rời đi, huynh trưởng đã nhét cho ta một ít bạc, bản thân ta cũng dành dụm được một ít.
Ta đưa cho ông ấy hai mươi lượng bạc, coi như góp vốn.
Từ đó cửa tiệm này mỗi người chúng ta sở hữu một nửa.
Ông ấy dạy ta công thức và cách canh lửa làm đào tô, còn để lại vài học đồ, dặn ta:
“Có mấy nguyên liệu bí truyền ta đã dùng b.út đỏ đ.á.n.h dấu. Những thứ ấy cô nương tự mình cho vào, lửa tốt nhất cũng do cô tự canh.”
Ta nói với ông ấy:
“Ông cứ yên tâm đi. Ta viết một phong thư cho huynh trưởng, có chuyện gì ông cứ tới tìm huynh ấy.”
Chưởng quầy cầm phong thư, ánh mắt kiên định lên đường.
Lần này, ông ấy muốn giành lại tất cả những gì năm xưa sư phụ vốn để lại cho mình.
57
Lần tiếp theo huynh trưởng gửi thư tới, đã là sang một năm mới.
Huynh ấy nói mọi chuyện cuối cùng cũng đã lắng xuống. Huynh ấy cùng mấy vị đường huynh đệ ở lại triều đình, còn phụ mẫu cáo lão hồi hương.
Huynh ấy viết:
“Khoảng thời gian này xảy ra quá nhiều chuyện. Phụ mẫu nói mấy ngày nữa muốn tới thăm muội. Huynh nói muội sống ở thôn dã vui vẻ lắm, biết đâu hai người tới rồi còn phải dựa vào muội ấy chứ?”
Câu này nói không sai.
Giờ đây ta cũng là người có cửa tiệm của riêng mình rồi.
Huynh ấy còn viết:
“Huynh đã gặp chưởng quầy đào tô cầm thư của muội tới rồi. Hiện giờ cửa tiệm của ông ấy mở vừa lớn vừa tốt. Trước kia huynh từng giúp ông ấy một lần, bây giờ mỗi dịp lễ Tết ông ấy đều nhét cho huynh mấy hộp đào tô ở kinh thành có tranh cũng không mua nổi, khiến nhà chúng ta nở mày nở mặt không ít trong những buổi yến tiệc.”
Xem ra chưởng quầy phát triển ở kinh thành rất tốt.
Huynh trưởng lại viết:
“Xảo Nhi vốn đã tới tuổi xuất giá, nhưng nàng không muốn. Gia đình trải qua đại biến lần này, tâm cảnh của mỗi người đều thay đổi. Nhị thúc cũng đồng ý với nàng. Nghe nói nàng cầm chút bạc tự dành dụm được ra ngoài làm vài việc buôn bán nhỏ.”
Ta cảm khái một hồi.
Ngay cả nhị thúc cổ hủ như vậy mà cũng đồng ý, xem ra đoạn đường lưu đày quả thật đã khiến ông ấy chịu đủ khổ sở, đến nhiều chuyện cũng nhìn thoáng hơn rồi.
Ngoài sân bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
Dư Thập Cửu đứng ngoài gọi ta.
Ta vội vàng chạy ra, chỉ thấy vị cử nhân nhỏ bé đang đứng trước cửa, phía sau còn có một chiếc xe ngựa.
Vừa nhìn thấy ta, ông ấy lập tức chắp tay hành lễ:
“Quý nhân, Thập Cửu, ta phải lên kinh thành dự thi rồi.”
Ta suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Hội thí và Điện thí đều phải vào kinh ứng thí. Ta viết cho thúc một phong thư, thúc mang tới cho huynh trưởng ta. Có thể ở nhờ nhà ta, để huynh ấy chỉ điểm thêm cho thúc.”
Vị cử nhân nhỏ bé vui mừng khôn xiết:
“Vậy làm phiền quý nhân rồi.”
Ánh nắng rải xuống những bờ ruộng.
Từ xa thấp thoáng vọng lại tiếng trâu cày.
Vị cử nhân nhỏ bé ngồi trên xe ngựa, từng chút một đi về hướng kinh thành.
Còn ta và Dư Thập Cửu đứng trước cửa sân.
Ánh nắng trải trên gương mặt chúng ta.
Hai người nhìn nhau bật cười.
Dư Thập Cửu đưa tay vén mấy sợi tóc rối bên má ta.
Ta nhân cơ hội ghé tới, hôn một cái lên mặt hắn.
Dư Thập Cửu lập tức sững người.
……
Mặt trời mọc thì làm.
Mặt trời lặn thì nghỉ.
Đào giếng mà uống,
Cày ruộng mà ăn.
Quyền lực đế vương,
Có can hệ gì đến ta?
(Hết).