Dư Thập Cửu kéo nhẹ cánh tay ta:
“Đại tiểu thư, nếu không được thì chúng ta ăn món khác, đừng đôi co với ông ta nữa.”
Ta chắn trước mặt Dư Thập Cửu cao lớn vạm vỡ, nhỏ giọng nói với hắn:
“Thập Cửu, chúng ta đừng sợ. Phụ thân ta là ngôn quan. Trước kia ta cãi nhau trong đám quý nữ kinh thành, chưa từng thua ai đâu.”
Dư Thập Cửu nghe vậy thoáng sửng sốt, sau đó khẽ bật cười:
“Ừ, không sợ.”
Có điều hắn lại bước lên phía trước, chắn giữa ta và chưởng quầy.
Nào ngờ chưởng quầy đi ra không phải để nổi giận, trái lại còn khách khí lấy cho ta một miếng bánh hạt dẻ nhỏ:
“Vậy ngươi nếm thử xem, bánh của tiệm ta có gì khác không?”
9
Ta chậm rãi nhấp một miếng bánh hạt dẻ.
Hương thơm ngọt ngào đã lâu không được nếm lập tức lan khắp đầu lưỡi. Chỉ một miếng nhỏ đã khơi dậy hết cơn thèm trong bụng. Ta ăn hết miếng bánh trong tay chỉ trong vài ba miếng, vậy mà vẫn còn cảm thấy chưa thỏa mãn.
Ta có chút kinh ngạc vui mừng:
“Tiệm bánh của ông tuy bắt chước tên người ta, nhưng hương vị lại chẳng hề kém tiệm ấy. Thậm chí còn ngọt mà không ngấy. Bình thường ta ăn hai miếng bánh hạt dẻ là đủ, hôm nay lại cảm thấy có thể ăn thêm vài miếng nữa.”
Chưởng quầy nghe vậy vui vẻ nói:
“Bánh hạt dẻ của ta cũng chẳng bán đắt hơn tiệm ấy, chỉ một trăm văn một cân. Ngươi có muốn mua ít mang về không?”
Ta gật đầu. Một trăm văn quả thật chẳng đắt, trước kia bánh ngọt ta tùy tiện mua một chút cũng đã mất mấy lượng bạc.
Nào ngờ Dư Thập Cửu ghé lại gần, vẻ mặt có chút khó xử:
“Tiểu tổ tông, trên người ta chỉ có hơn hai trăm văn…”
Hơn hai trăm văn?
Ta biết hắn nghèo, nhưng không ngờ lại nghèo đến mức này.
Ta chỉ đành tiếc nuối nói:
“Vậy mua hai cân thôi, chắc cũng đủ ăn mấy ngày rồi.”
Hắn nghiến răng nghiến lợi:
“Thôi, thôi vậy… dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ… Chưởng quầy, lấy hai cân.”
Sau đó hắn móc hai trăm văn từ trong n.g.ự.c ra, cẩn thận đếm đi đếm lại mấy lượt mới đưa cho chưởng quầy.
Chưởng quầy cười nói:
“Cô nương này nói chuyện thật dễ nghe, ta cho thêm hai miếng. Lần sau nhớ lại nhé?”
10
Mua bánh hạt dẻ xong, chúng ta lại đi dạo một vòng quanh chợ.
Cho đến khi tiêu sạch số tiền trong tay hắn.
Sắc mặt hắn có phần khó coi:
“Tiểu tổ tông, nàng đúng là chẳng chừa cho ta lấy một văn nào… Không thể mua thêm nữa. Mấy văn cuối cùng này phải để ta mua một chiếc đèn l.ồ.ng, nếu không lúc về chúng ta chỉ có nước mò mẫm trong bóng tối.”
Mua đèn l.ồ.ng xong, hắn lại cõng ta trở về.
Lưng hắn rộng, bước chân lại vững vàng, chỉ có điều cả người toàn cơ bắp rắn chắc, cứng đến mức khiến ta nằm trên lưng hắn có hơi khó chịu.
Một tay ta cầm đèn l.ồ.ng, tay kia ôm bánh hạt dẻ, đói thì lại c.ắ.n một miếng nhỏ.
Vụn bánh rơi đầy cả đầu hắn.
Hắn bất lực nói:
“Tiểu tổ tông, số vụn bánh nàng làm rơi thôi cũng đủ tiền cho ta mua một con gà quay ăn rồi.”
Ta mặc kệ hắn, chỉ mải mê ăn đến vui vẻ.
Trời đã tối đen hoàn toàn. Vốn dĩ giữa nơi đồng không m.ô.n.g quạnh thế này ta phải sợ mới đúng, nhưng dựa vào một người cao lớn ấm áp như hắn, dường như cũng chẳng còn đáng sợ đến thế.
Đi được một đoạn, trong bờ ruộng ven đường bỗng truyền đến tiếng sột soạt, xen lẫn những tiếng động kỳ lạ, chẳng rõ là đau đớn hay vui sướng.
Bước chân hắn chợt khựng lại, còn ta thì vô cùng tự nhiên giơ đèn l.ồ.ng soi về phía đó.
Chỉ thấy…
Giữa ruộng có hai thân người trần trụi quấn lấy nhau, mà thứ đang chĩa thẳng về phía chúng ta lại là một cái m.ô.n.g trắng hếu.
11
“Á….”
Ta kinh hãi kêu lên.
Chỉ trong chớp mắt, Dư Thập Cửu đã thổi phụt tắt đèn l.ồ.ng.
Hắn cõng ta chạy như điên trong bóng tối, bước chân nhanh đến mức gần như muốn bay lên, chẳng mấy chốc đã chạy xa mấy trượng.
Ta bị dọa đến mức tức tối mắng:
“Dư Thập Cửu, ngươi vội đi đầu t.h.a.i đấy à? Chạy nhanh như thế làm gì?”
Hắn không đáp, mãi đến khi chạy xa chừng một dặm mới thở hổn hển dừng lại.
Nghỉ một lát, hắn mới thắp lại đèn l.ồ.ng, tiếp tục cõng ta về nhà:
“Đi thôi.”
Trong đầu ta vẫn còn nghĩ đến cái m.ô.n.g trắng hếu vừa rồi.
Cảnh tượng như vậy, ta quả thật chưa từng thấy bao giờ.
Có điều ta lại hơi tò mò:
“Thập Cửu, phu thê trong thôn không nằm ở nhà, sao nửa đêm nửa hôm lại chạy ra ruộng nằm thế?”
Bước chân Dư Thập Cửu thoáng khựng lại. Ta cảm thấy thân thể hắn đang nóng lên.
Hắn thô giọng đáp:
“Trẻ con hỏi nhiều như thế làm gì?”
Ai là trẻ con chứ?
Ta đã đến tuổi cập kê rồi.
Dư Thập Cửu không thật sự cho rằng ta chẳng hiểu gì đấy chứ?
Mấy quyển họa sách huynh trưởng giấu trong thư phòng, ta cũng từng xem qua rồi.
Chỉ là ta không hiểu vì sao phu thê trong thôn nhất định phải chạy ra ruộng làm chuyện ấy.
Dư Thập Cửu không chịu nổi việc ta cứ hỏi mãi, cuối cùng chỉ nói:
“Biết đâu chỉ là phu thê một đêm thì sao?”
Ta nghe mà mơ mơ hồ hồ, chẳng hiểu ra sao.
12
Đêm ấy chẳng hiểu vì sao lại có chút nóng nực bứt rứt.
Ta nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu toàn là cái m.ô.n.g trắng hếu kia.
Ta nghe thấy Dư Thập Cửu cũng trở mình mấy lần.
Tiếng ngáy khe khẽ đêm qua không còn nữa, hơi thở hắn rất nhẹ, dường như cũng chưa ngủ.
Ta lại nhớ tới thân thể nóng hừng hực của hắn. Mùi bồ kết trên chăn bao quanh người ta, có phần giống với mùi hương trên người hắn.
Mặt ta tức khắc đỏ bừng, nửa đêm bỗng tung chăn ngồi bật dậy, tức tối mắng:
“Đồ nhà quê.”
Phải một lúc lâu Dư Thập Cửu mới lên tiếng:
“Tiểu tổ tông, nửa đêm tỉnh giấc nàng cũng phải mắng ta một câu mới chịu sao?”