Ngược lại, Lý T.ử Thành chỉ đứng bên cạnh, lạnh nhạt nhìn vợ mình và mẹ mình cãi nhau.

Lâm Vãn Vãn hoàn toàn cúi gằm đầu, trông vô cùng thất vọng.

Mẹ chồng cô ta sau khi nghe hết mọi chuyện liền túm tóc cô ta, tát thẳng một cái.

“Đồ vô phúc! Người ta còn chẳng nhận mày là thiên kim tiểu thư nữa kìa!”

Đánh xong, bà ta còn lén nhìn về phía chúng tôi.

Thấy không ai lên tiếng, sắc mặt bà ta lập tức thay đổi, rồi lăn ra sàn bắt đầu ăn vạ.

“Trời ơi sao tôi khổ thế này! Cực khổ nuôi con trai lớn lên, chỉ mong nó cưới được một cô vợ nhà giàu, ai ngờ lại bị lừa cưới!”

“Hồi đó có một cô tiểu thư nhà giàu để ý đến nó, vậy mà nó cứ khăng khăng đòi cưới mày, cái đứa nghèo kiết xác này!”

“Giờ thì sao? Ngay cả của hồi môn cũng không có, đúng là nghiệt duyên mà!”

Lâm Vãn Vãn sững sờ, quỳ xuống kéo ống quần mẹ tôi.

“Mẹ, con thật sự biết lỗi rồi. Mẹ tha thứ cho con đi.”

“Hoặc mẹ cho con một triệu thôi, chỉ một triệu thôi. Nếu không có tiền, mẹ chồng con sẽ bắt con sinh con cho cậu của T.ử Thành!”

“Ông ta vừa già vừa xấu, đầu óc còn không tỉnh táo. Con không muốn làm cái máy đẻ cho ông ta đâu!”

Thì ra sự thật là như vậy.

Tôi không muốn chứng kiến thêm cảnh chướng tai gai mắt ấy nữa, liền bảo người kéo bọn họ ra ngoài.

“Lâm Vãn Vãn, bây giờ các người đã là xâm nhập gia cư bất hợp pháp rồi đấy. Nếu không cút đi, đừng trách tôi báo cảnh sát!”

Mẹ chồng cô ta thấy không chiếm được chút lợi lộc nào, lập tức bò dậy, kéo Lý T.ử Thành rời đi.

8

Nhà họ Lâm và nhà họ Chu bắt tay hợp tác, cổ phiếu của cả hai công ty đều tăng vọt như tên lửa.

Chu Vân Dịch sợ tôi nhớ nhà, liền mua luôn căn biệt thự sát vách nhà họ Lâm.

Tôi chỉ cần đi vài bước là có thể về nhà ăn cơm cùng ba mẹ.

Mới cưới chưa đầy ba tháng, tôi đã tăng cân thấy rõ.

Mẹ nhìn bụng tôi, không khỏi nghi ngờ:

“Hạ Hạ, dạo này con ăn khỏe quá đó. Có khi nào có tin vui rồi không?”

Bàn tay đang gắp thịt của tôi khựng lại.

Hình như kỳ kinh tháng này của tôi cũng bị trễ.

Tin vui đến quá bất ngờ, khiến cả nhà lập tức nhốn nháo.

Mẹ đích thân lo liệu từng bữa ăn giấc ngủ cho tôi.

Ông nội ra lệnh cải tạo lại toàn bộ nhà cửa, thứ gì có khả năng ảnh hưởng đến phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đều bị loại bỏ.

Anh trai tôi dừng họp.

Ba tôi cũng tạm gác lại kế hoạch thâu tóm công ty.

Còn Chu Vân Dịch thì lập tức bắt chuyến bay sớm nhất từ nước ngoài về.

Tôi vừa kiểm tra t.h.a.i xong đã thấy mọi người vây quanh.

“Vợ ơi, em thấy sao rồi?”

“Hạ Hạ, có muốn uống nước không? Hay là em đói?”

“Con gái cưng muốn ăn gì để ba nấu?”

“Cháu ngoan có thấy khó chịu chỗ nào không?”

Tôi liếc mắt nhìn mẹ, hai mẹ con cùng bật cười.

“Em bé còn nhỏ mà, mọi người đừng lo quá. Bác sĩ nói chỉ cần khám định kỳ là được, ăn uống bình thường thôi.”

Đám đàn ông nghe xong như trút được gánh nặng, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó, ai nấy đều bận rộn thể hiện.

Người thì đi lấy nước, người thì đi mua đồ ăn.

Cuộc sống được cả nhà nâng như nâng trứng này, trước đây tôi chưa từng dám mơ tới.

Trên đường về, cả nhà vì lo lắng quá mức nên còn thuê cả xe lăn, sợ tôi lỡ vấp ngã.

Mọi người đang cười nói vui vẻ, nhưng khi về đến cổng lại thấy một người không mời mà đến.

Là Lâm Vãn Vãn.

Cô ta trông hốc hác, cả người chỉ còn da bọc xương.

Cũng vì quá gầy nên chiếc bụng lại càng nổi bật.

Nhìn thấy cảnh cả nhà tôi sum vầy bên nhau, ánh mắt cô ta tràn đầy ghen tị.

Nhưng giây tiếp theo, Lâm Vãn Vãn đột nhiên quỳ xuống.

“Lâm Sơ Hạ, là chị sai rồi. Em giúp chị xin ba mẹ tha thứ đi.”

“Chị hứa sau này sẽ ngoan ngoãn ở nhà làm đại tiểu thư, không bao giờ chạy ra ngoài nữa.”

“Em có biết không, mẹ chồng chị vì muốn chị sinh con cho em trai bà ta mà đã bỏ t.h.u.ố.c chị!”

“Đến bây giờ, chị vẫn không biết cái t.h.a.i trong bụng mình là của ai!”

Lâm Vãn Vãn vừa nói vừa khóc, trông thật sự rất đáng thương.

Nếu trước kia cô ta không vì Lý T.ử Thành mà làm mẹ tôi bị thương, có lẽ tôi sẽ mềm lòng.

Dù sao cô ta cũng đã ở bên ba mẹ nhiều năm hơn tôi, chắc chắn hiểu rõ họ hơn tôi.

Nhưng sau khi biết chuyện cô ta từng đẩy mẹ tôi ngã xuống cầu thang, tôi đã hiểu rõ một điều.

Cô ta không phải được nuông chiều nên mới ương bướng.

Mà là ác độc tận xương.

“Lâm Vãn Vãn, tất cả những gì cô gánh chịu hôm nay đều là tự cô chuốc lấy!”

“Là chính cô bỏ trốn theo Lý T.ử Thành, làm tổn thương ba mẹ, còn phá nát đám cưới của tôi, không màng chút thể diện nào cho gia đình!”

“Trước kia gia đình là nơi che chở cho cô. Cô mặc sức giẫm đạp lên tình yêu của họ.”

“Bây giờ không còn nơi nương tựa, cô lại quay về kêu khổ. Trên đời này làm gì có chuyện vừa muốn làm loạn, vừa đòi người ta yêu thương mình mãi mãi như vậy?”

Lâm Vãn Vãn nghẹn lời, uất ức nói:

“Nhưng họ là ba mẹ tôi mà! Họ nuôi tôi ngần ấy năm, chẳng lẽ không nên tiếp tục lo cho tôi sao?”

“Tôi biến thành thế này, chẳng phải cũng vì họ không dạy tôi cách đối mặt với cuộc đời hay sao?”

Tôi cau mày, hoàn toàn không thể đồng tình với suy nghĩ ấy.

Ba mẹ đứng bên cạnh, ánh mắt đầy đau lòng khiến tôi thấy xót xa.

“Điều cô cần học nhất là biết ơn!”

Nói xong, tôi nắm tay ba mẹ quay người đi vào nhà, còn dặn dò người làm:

“Từ giờ trở đi, không cho cô ta bước chân vào nhà này thêm một lần nào nữa.”

Thấy tôi không còn mềm lòng, Lâm Vãn Vãn lập tức trở mặt c.h.ử.i ầm lên: