Chu chưởng quỹ nửa tin nửa ngờ, sai người đi hỏi thăm.

Kết quả, hai t.ửu phường lớn nhất thành quả thật đang thu mua số lượng lớn lúa mì cũ.

Lúa mì mới quá đắt ngược lại lúa mì cũ dùng để ủ rượu còn cho hương vị đậm hơn.

Cuối cùng ông bán được với giá tám mươi lượng.

Lỗ bốn mươi lượng nhưng vẫn tốt hơn mất trắng, lại còn chiếm chỗ trong kho.

Chuyện này truyền tới tai Tiền đông gia ở phủ thành.

Tiền đông gia đích thân tới, ở lại lương hành năm ngày.

Hai ngày đầu không nói với ta một câu nào, chỉ ngồi trong góc quan sát ta tiếp khách, ghi sổ, cãi giá với thương lái bán lương thực.

Đến ngày thứ ba, ông đưa cho ta một quyển sổ cũ từ ba năm trước, bảo ta trong một ngày phải sắp xếp lại toàn bộ.

Ta làm đến tận lúc trời tối.

Tìm ra mười bảy khoản ghi sai, năm khoản khai khống, có một khoản khai khống đặc biệt nghiêm trọng.

Rõ ràng chỉ nhập năm mươi thạch gạo nhưng trên sổ lại ghi tám mươi thạch.

Ba mươi thạch bạc chênh lệch đã bị ai nuốt mất, nhìn qua là biết ngay.

Ngày thứ tư, ông dẫn ta tới bến cảng, chỉ vào những con thuyền hàng qua lại rồi hỏi:

“Chiếc nào có giá lương thực thấp nhất? Vì sao?”

Ta nhìn rất lâu, cuối cùng chỉ vào một chiếc thuyền hàng có cánh buồm rách nát nghiêm trọng.

“Chiếc đó.”

“Vì sao?”

“Mức độ hư hại của cánh buồm cho thấy nó đi từ nơi rất xa tới, hơn nữa còn đi ngược chiều gió. Chuyến đi ít nhất kéo dài nửa tháng.”

“Thương nhân vận chuyển lương thực từ nơi xa đến thường nóng lòng bán hàng để thu hồi vốn. Giá cả của họ là dễ thương lượng nhất.”

Tiền đông gia không nói gì.

Đến ngày thứ năm, ông gọi ta tới hậu viện.

Ông nâng chén trà lên uống một ngụm rồi đặt xuống.

“Từ hôm nay trở đi, sổ sách của lương hành giao cho ngươi quản. Tiền công mỗi tháng hai lượng bạc.”

“Ta không cần tiền công.”

“Ta muốn chia phần, mỗi khi lương hành kiếm được một lượng bạc, ta lấy một văn.”

Tiền đông gia nheo mắt.

“Một văn là một phần nghìn. Dựa vào đâu mà ngươi cho rằng mình đáng giá đó?”

“Dựa vào việc ta dùng mười ngày để chỉnh lý đống sổ sách rối nát của các ông trong ba năm.”

“Dựa vào việc ta dùng nửa tháng để xử lý số lúa mì tồn kho suốt một năm của các ông.”

“Dựa vào việc dưới sự chèn ép của Trương gia, ta vẫn có thể giúp lương hành kiếm tiền.”

“Ông và Trương gia bất hòa nhưng ngoài mặt không thể xé rách da mặt. Dùng ta, ông không thiệt.”

Tiền đông gia ngẩn người, sau đó bật cười ha hả.

“Năm nay cô bao nhiêu tuổi?”

“Mười sáu.”

“Một cô nương mười sáu tuổi...”

Ông lắc đầu.

“Được. Chia phần thì chia phần. Nhưng ta nói trước lời khó nghe, nếu ngươi làm không tốt, ta sẽ thu lại bất cứ lúc nào.”

“Thành giao.”

Ta không khiêm tốn bởi vì ta biết một nữ nhân muốn đứng vững trên địa bàn của nam nhân, chỉ thông minh thôi là chưa đủ.

Ngươi phải khiến người ta cảm thấy ngươi đáng giá như vậy.

Hơn nữa, chính bản thân ngươi cũng phải biết mình đáng giá như vậy.

Trên đường từ lương hành trở về nhà, trời đã gần tối.

Buổi chiều mùa thu, gió lạnh từng cơn, ta kéo c.h.ặ.t áo lại.

Khi đi ngang qua ngõ Liễu, suýt nữa giẫm phải một vũng nước.

Một bàn tay vững vàng đỡ lấy cánh tay ta.

Đợi ta đứng vững, bàn tay ấy lập tức buông ra, lùi về sau nửa bước.

Ta ngẩng đầu lên.

Là người nam nhân trẻ tuổi ban ngày đang bổ củi.

Hôm nay hắn mặc một bộ đoản y vải xám, tay áo xắn đến khuỷu tay.

Trên tay còn có vết thương mới do bổ củi để lại, một vệt đỏ kéo dài từ hổ khẩu tới tận cổ tay.

“Đa tạ.”

Ta nói.

Hắn hé miệng, rất lâu sau mới nặn ra được hai chữ.

“Không... cần.”

Nhưng mặt thì đã đỏ trước rồi.

Hắn quay người định đi, ta nhìn thấy trong tay hắn xách một bọc đồ.

Ở góc bọc lộ ra một mảnh vải màu ngó sen nhạt, chất liệu rất tốt.

“Chờ đã.”

Ta gọi hắn lại.

“Bộ y phục trong bọc này là may cho ai vậy?”

Hắn ngẩn ra.

“Cho cô mẫu của ta.”

“Ta có thể xem được không?”

Hắn do dự một chút rồi đưa bọc đồ cho ta.

Ta mở ra, bên trong là một chiếc áo bối t.ử màu ngó sen nhạt.

Tơ lụa Hàng Châu thượng hạng thêu hoa sen dây leo quấn quanh.

Mũi kim tinh tế đến mức gần như không nhìn thấy đầu chỉ.

Ta lật mặt trong của cổ áo lên nhìn thấy một hoa văn mây nhỏ xíu.

Ta sững người.

Cách thêu này… giống hệt cách mẫu thân ta khâu đế giày.

Hồi Vân Châm.

Từng lớp chồng lên nhau như mây, như sóng.

Hoa văn mây kia chỉ lớn bằng móng tay nhưng từng mũi kim đều kín kẽ hoàn mỹ.

Mẫu thân ta từng nói loại kỹ pháp này chỉ có một người biết.

“Bộ y phục này do ai làm?”

“Cô mẫu ta.”

“Cô mẫu ngươi tên gì?”

Hắn nhìn vào mắt ta.

Ở đầu ngõ vang lên tiếng rao bán hoành thánh, gió thu thổi một chiếc lá rụng đáp lên mũi giày ta.

Cuối cùng hắn nói:

“Tạ Vân Cẩm.”

Khuê hữu thân thiết của mẫu thân ta trước khi xuất giá.

Mẫu thân từng nói hai người thân thiết như tỷ muội ruột.

Về sau mẫu thân gả đi, chuyển nhà nên mất liên lạc nhưng Tạ Vân Cẩm vẫn luôn tìm bà, tìm suốt mười năm.

Ta hít sâu một hơi.

“Sáng mai, ngươi có thể dẫn ta đi gặp bà ấy được không?”

Hắn lại nhìn ta một cái.

Trong ánh mắt ấy có sự dò xét, có sự khó hiểu nhưng không có từ chối.

“Được.”

“Ngươi tên là gì?”

“Tạ Uẩn Văn.”

Tạ Uẩn Văn, ta thầm đọc lại cái tên ấy trong lòng.

Nam nhân này khuân vác hàng hóa ở bến cảng, bổ củi ở đầu ngõ.

Rõ ràng đã từng đọc sách, biết chữ thế mà lại cam tâm làm những công việc cực nhọc nhất.

“Tạ Uẩn Văn. Ngươi có muốn tới Quảng Nguyên lương hành làm việc không? Hai lượng bạc một tháng, bao ăn.”

Hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt lóe lên một tia sáng.

“Ta... chỉ từng khuân vác hàng ở bến cảng, không hiểu chuyện làm ăn của lương hành.”

“Ta dạy ngươi.”

Hắn trầm mặc rất lâu.

Ngõ Liễu không dài, từ đầu ngõ đi đến cuối ngõ, hắn không nói thêm câu nào.

Khi sắp tới ngõ Tạ gia, hắn dừng bước.

“Được.”

Lúc nói chữ ấy, vành tai hắn đỏ đến mức như sắp nhỏ ra m.á.u.

3

Tối hôm đó, ta mang chiếc áo bối t.ử về cho mẫu thân xem.

Mẫu thân đang nấu cháo trong bếp.

Vừa nhìn thấy bộ y phục trong tay ta, chiếc muôi múc cháo trong tay bà rơi tõm vào nồi.

Nước cháo b.ắ.n lên cả bàn tay nhưng bà dường như không cảm thấy nóng.

Bà cầm chiếc áo lên, lật qua lật lại xem thật kỹ.

Trước tiên xem chất liệu vải, dùng đầu ngón tay vê nhẹ, sau đó xem hoa văn thêu, từng đóa từng đóa một chạm qua.

Cuối cùng ánh mắt bà dừng lại trên hoa văn đám mây kia.

Ngón tay khựng lại, vành mắt lập tức đỏ hoe.

Đêm hôm đó, lần đầu tiên mẫu thân kể cho ta nghe chuyện năm xưa.

Bà nói trước khi xuất giá, bà tên là Thẩm Thanh Hà.

Thẩm gia ở phủ thành làm nghề kinh doanh tơ lụa.

Ngoại tổ phụ ta là Thẩm Hạc Đình, một tú tài viết chữ rất đẹp, cũng rất giỏi làm ăn.

Thẩm gia có ba cửa hiệu trong phủ thành, ngoài thành còn có hai trăm mẫu ruộng dâu.

“Ngoại tổ phụ con chưa từng vì ta là nữ nhi mà không dạy dỗ.”

“Ông mời tiên sinh dạy ta đọc sách biết chữ, còn để ta theo các chưởng quỹ học xem sổ sách.”

“Năm mười lăm tuổi, sổ sách trong các cửa hiệu của Thẩm gia, không có cuốn nào ta xem không hiểu.”

2 - Trời Có Sập Xuống Ta Vẫn Đứng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia