Khi từ kho hàng trở về, ta phát hiện trên bàn có một bát hoành thánh vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Bên cạnh đặt một mảnh giấy nhỏ.
Trên đó chỉ viết hai chữ:
“Ăn đi.”
Là nét chữ của hắn.
Ta cầm bát lên, ngẩn người rất lâu.
Lại có lần khác, ta nhìn thấy trước cửa lương hành có một lão ăn mày quần áo rách nát.
Giữa trời rét căm căm, ông lão co ro trong góc tường, run cầm cập.
Tạ Uẩn Văn mang cho ông một bát cháo nóng.
Còn cởi chiếc áo bông cũ của mình đắp lên người ông.
Chiếc áo bông ấy do chính tay cô mẫu hắn khâu từng mũi từng chỉ.
Đó cũng là chiếc áo mùa đông duy nhất của hắn.
Ta hỏi:
“Ngươi không lạnh sao?”
Hắn đáp:
“Không lạnh.”
Nhưng môi đã tím tái.
Những chuyện ấy không lớn nhưng từng việc một ta đều nhìn thấy.
Lại có một buổi tối khác, hắn đưa ta về nhà.
Hai người đi trên con đường lát đá xanh trong ngõ Liễu.
Ánh trăng sáng đến ch.ói mắt kéo dài bóng của hai người thật xa.
Đột nhiên hắn dừng lại, mấp máy môi mấy lần, cuối cùng nói:
“Hôm nay giày của cô bị ướt.”
Ta cúi đầu nhìn xuống.
Quả thật chiếc giày vải bên chân phải đã giẫm vào vũng nước.
Hắn cúi đầu nói:
“Về nhà... thay đôi khác.”
Sáng ngày thứ ba…
Không phải ngày hôm sau.
Sau này ta mới biết hắn đã mất hai đêm mới làm xong.
Khi ta mở cổng sân ra, nhìn thấy trên bậc cửa có một đôi giày vải mới.
Đế ngàn lớp, mũi kim dày đặc tinh xảo, kích cỡ vừa vặn như in.
Trong giày nhét một mảnh giấy nhỏ.
“Làm tối qua đó, thử xem. Thật ra làm mất hai đêm. Đêm đầu tiên khâu lệch đế rồi.”
Ta ngồi xổm xuống ôm đôi giày vào lòng, vùi mặt vào đầu gối rất lâu cũng không đứng dậy.
Một nam nhân khuân vác ở bến cảng ban đêm không ngủ để làm giày cho ta.
Cả đời này của Mạnh Vãn Đường ta lần đầu tiên được một người đặt trong lòng như vậy.
Lại một đêm khác, ánh trăng rất đẹp, hắn đưa ta về nhà.
Đi đến giữa ngõ Liễu thì đột nhiên dừng bước.
Hắn đứng đó rất lâu, lâu đến mức ta tưởng hắn sắp mọc rễ thành một cái cây.
Cuối cùng hắn hít sâu một hơi rồi nói:
“Mạnh Vãn Đường.”
“Ừ?”
“Ta muốn cưới nàng.”
Không có tín vật, không có sính lễ, cũng không có bất kỳ lời hoa mỹ nào.
Hắn thò tay vào n.g.ự.c áo mò mẫm rất lâu.
Cuối cùng lấy ra ba lượng bạc vụn, một đồng tiền đồng và một miếng bánh hoa quế đã bị ép méo.
Vành tai đỏ đến mức như sắp nhỏ m.á.u, cúi đầu không dám nhìn ta.
Ta nhìn hắn, nhìn rất lâu.
Người này từng khuân vác ở bến cảng, từng bổ củi ở đầu ngõ, coi những vết thương trên tay như chuyện cơm bữa.
Hắn đem chiếc áo bông duy nhất của mình cho người ăn xin.
Ở lương hành thì làm việc từ sáng đến tối, chưa từng than khổ.
Vụng về đến mức chỉ biết dùng cách làm một đôi giày để đối xử tốt với một người.
“Ngươi lấy gì để cưới ta?”
Đó không phải lời từ chối.
Hắn biết, ta cũng biết.
Bởi vì nếu hắn trả lời rằng:
“Ta có sức lực để làm việc.” Hoặc “Ta sẽ đối xử tốt với nàng.”
Vậy thì hắn đã không phải là Tạ Uẩn Văn nữa.
Hắn suy nghĩ một lúc, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn vào mắt ta.
“Hiện giờ trong tay ta có ba lượng bạc, ngày mai sẽ nhiều hơn một chút, sau này sẽ càng ngày càng nhiều.”
“Nhiều đến mức nàng muốn không làm việc thì không cần làm việc nữa, muốn mua gì thì mua đó.”
“Nhưng thứ đáng giá nhất của ta không phải bạc mà là chính con người ta. Ta sẽ không phụ nàng.”
Sau khi hắn nói xong câu đó, ta rất lâu không lên tiếng.
Không phải vì không muốn đồng ý mà vì cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.
Ta sống mười sáu năm, lần đầu tiên mới biết, thì ra được một người nghiêm túc đặt vào trong mắt là cảm giác như thế này.
“Được.”
Chỉ một chữ.
Tạ Uẩn Văn ngẩn người, aau đó hắn cười.
Đó là lần đầu tiên ta thấy hắn cười.
Đôi mắt cong thành hình trăng non, lộ ra hai chiếc răng khểnh.
Tựa như ánh nắng mùa xuân chiếu lên dòng nước tuyết tan.
Rực rỡ đến mức khiến người ta không thể dời mắt.
5
Hôn sự của ta và Tạ Uẩn Văn được định vào ngày mười sáu tháng Tám.
Năm ấy, khi trận tuyết đầu tiên của mùa đông rơi xuống, ta đã mười bảy tuổi.
Nhưng trước đó, đã xảy ra một chuyện.
Tạ Uẩn Văn nói với ta rằng, những năm qua Tạ Vân Cẩm vẫn luôn âm thầm điều tra Trần Cẩm Vinh.
Bà tra được một manh mối.
Thê đệ của Trần Cẩm Vinh có một trang viên ở phía tây ngoại thành Vĩnh An.
Bề ngoài đó chỉ là một biệt viện nhưng thực chất, phía sau có một dãy hầm ngầm được cải tạo thành nhà lao tư nhân.
Bên trong giam giữ những quan viên và thương nhân từng bị Trần Cẩm Vinh hãm hại.
Trong số đó có một người là một ngự sử bị vạch tội cách chức hai năm trước tên là Chu Minh Viễn.
Chu Minh Viễn bị bãi quan chính vì dâng sớ vạch tội Trần Cẩm Vinh.
Ông bị giam ở đây suốt hai năm.
Người bên ngoài đều cho rằng ông đã c.h.ế.t trên đường lưu đày nhưng học trò của ông vẫn còn ở kinh thành, hiện đang làm việc trong Đô Sát Viện.
Nếu có thể cứu ông ra, lấy được lời khai của ông, sẽ có cơ hội lật đổ Trần Cẩm Vinh.
“Nhưng trang viên đó canh phòng rất nghiêm ngặt.”
Tạ Uẩn Văn gật đầu.
“Hai mươi hộ viện thay phiên canh gác.”
“Ta quan sát nửa tháng rồi, phát hiện chỉ có một người có thể đột phá. Một người câm chuyên đưa rau.”
“Người câm?”
“Ba ngày hắn vào trang viên một lần, đi cửa hông rồi tới thẳng nhà bếp.”
“Hắn ở trong trang viên ba năm rồi, chuyện gì cũng biết. Hầm giam người ở đâu, giờ đổi ca của hộ viện, con đường nào không có người đi qua. Hắn không chịu giúp, vì hắn sợ c.h.ế.t.”
“Vậy ngươi làm sao khiến hắn mở miệng?”
“Ta không ép.”
“Ta mang đồ ăn cho hắn ba lần, ngồi một lát ở nơi hắn ở, còn giúp hắn sửa mái nhà bị dột. Lần thứ tư tới, chính hắn hỏi ta muốn làm gì.”
Ta nhìn hắn.
Người này chẳng nói chẳng rằng nhưng mọi việc đều đã làm xong từ trước.
“Ngươi tốn bao nhiêu bạc?”
“Hai mươi lượng. Cho làm ba lần.”
Ta lấy số bạc mình dành dụm được ra, góp đủ năm mươi lượng đưa cho hắn.
“Thuê thêm hai người, đừng đi một mình.”
Hắn suy nghĩ một lát rồi nhận bạc.
Ngày cứu người, ta gây ra một chút động tĩnh trong thành.
Ta bảo mấy hỏa kế của lương hành tới bến cảng cãi nhau với người cũ của Trương gia, làm ầm lên tận nha môn, dẫn toàn bộ sự chú ý của quan phủ sang phía đông thành.
Quả nhiên, người của Trần Cẩm Vinh điều một phần nhân thủ tới theo dõi bến cảng.
Tạ Uẩn Văn dẫn theo hai phu khuân vác ở bến tàu nhân lúc trời tối mò tới vùng ngoại ô phía tây.
Người câm làm theo giao ước.
Đến canh ba, hắn lặng lẽ dùng một sợi dây thép gẩy then cửa hông ra.
Ba năm quan sát khiến hắn biết rõ.
Quản sự mỗi đêm chỉ khóa cửa chứ không bao giờ kiểm tra then cửa đã cài c.h.ặ.t hay chưa.
Bọn họ lần mò tới hầm ngầm.
Cửa hầm có ba ổ khóa mà khóa đều đã cũ kỹ.
Tạ Uẩn Văn mất một khắc mới cạy được hai ổ, ổ thứ ba thế nào cũng không mở ra được.
Gấp đến mức mồ hôi đầy đầu, cuối cùng phải dùng đá đập vỡ.
Tiếng đập khóa quá lớn, hộ viện nghe thấy.
Tạ Uẩn Văn cõng Chu Minh Viễn lên lưng rồi bỏ chạy, hai phu khuân vác đi phía trước dẫn dụ hộ viện.
Hắn vòng theo đường nhỏ, trèo tường thoát ra ngoài nhưng vẫn bị phát hiện.
Một hộ viện đuổi kịp, một đao c.h.é.m thẳng xuống lưng hắn.
Hắn chỉ khẽ rên một tiếng không quay đầu lại, liều mạng chạy tiếp.
Đến khu rừng nhỏ ngoài trang viên, người câm đã chuẩn bị sẵn một con lừa chờ ở đó.