Hồi tưởng điên cuồng đêm qua, Lâm T.ử Huân cảm giác không thể tin được.
Cô cho tới bây giờ đều không cho rằng mình là một người phụ nữ dũng cảm, cô mềm yếu, cô lệ thuộc vào anh mới có thể sống, chỉ là lần này, cô cuối cùng nên vì mình làm chủ một lần, sắp xếp xong xuôi tất cả, sau đó gọi điện thoại cho anh.
Nói cho anh biết, cô sai lầm rồi, cô khuất phục, vĩnh viễn sẽ không cố ý ầm ĩ nữa.
Thật ra thì là muốn cố tình gây sự cũng không có cơ hội thôi.
Lần đầu tiên, cô chủ động quyến rũ anh, đã lâu không gặp, cô nhìn thấy đáy mắt anh đè nén lửa d.ụ.c, thật ra thì, anh vẫn là muốn cô thôi.
Cô thế mới biết mình là thật sự bị anh dạy dỗ vô cùng tốt, cô cư nhiên cũng biết anh đang có địa phương nhạy cảm, cho nên trêu đùa anh, không phải là một chuyện quá khó khăn.
Cô không có ẩn nhẫn ở trên người của anh càn rỡ dong ruỗi, lên tiếng yêu kiều, đây chẳng qua là bởi vì cô biết đây là một lần cuối cùng.
Anh là người ít ngủ, cho nên ngay từ đầu cô đã bỏ thêm t.h.u.ố.c ngủ vào bên trong rượu đỏ của anh, bởi vì anh có thói quen là sau khi uống ly rượu đỏ, rút ra điếu xì gà, tựa hồ chỉ có như vậy, anh mới có thể ngủ.
Mò mẫm đứng dậy mặc quần áo t.ử tế, lấy ra hành lý trước đó giấu kỹ, tất cả đã sẵn sàng, cô đi tới bên giường ngồi xuống, nhờ vào ánh trăng nhìn dung nhan quen thuộc, đưa tay đặt lên, dáng dấp anh thật là đẹp mắt, so với tất cả đàn ông cô gặp qua đều đẹp mắt, sóng mũi cao, môi mỏng, còn có đôi mắt mê người, luôn là khiến cho cô không nhịn được mềm lòng đến gần, nhưng. . . . . .
Cô xuống nước mắt, cúi người dán lên môi mỏng của anh, lành lạnh, cô cũng không muốn rời đi, liền muốn như vậy hôn anh đến già
.
Thiệu Diên, em yêu anh, không có ai so với em yêu anh hơn, nhưng tại sao anh không thể yêu em?
Nghẹn ngào cố gắng thì thầm, giống như là nói cho mình nghe: "Diên, có thể hay không, anh có một ngày cũng sẽ yêu em, cho dù là lừa em cũng được."
Trái tim vô cùng đau nhức, cô không muốn xa cách anh a, không muốn.
Mặt trời mới khẽ để lộ ra, nhắc nhở cô sự thật đến lúc phải đi.
Cười đến t.h.ả.m như vậy.
Thân ái, từ thật lâu trước kia khi bắt đầu, thời điểm mỗi lần trời sáng, em nhất định phải nói với anh tạm biệt, nhưng là khi đó, mỗi đến đêm khuya em còn có thể nhìn thấy anh, cho dù là trái ngược buổi sáng nói tạm biệt, em vẫn còn mong đợi mỗi một ngày ban đêm lại tới.
Nhưng là lần này, thật sự là vĩnh viễn rồi.
Trời đã sáng, chúng ta phải nói tạm biệt rồi.
Tình yêu của em. . . . . .
Năm năm sau, tại sân bay Đài Bắc.
Một cái lắc mình, cô ôm c.h.ặ.t thân thể nho nhỏ mềm mại trong n.g.ự.c, trốn vào khúc quanh bên cạnh cửa lớn sân bay, dựa vào tường nhắm mắt lại, khẽ thở hổn hển, nghe trái tim của mình đập không ngừng. . . . . .
Nước mắt lạnh lẽo dọc theo khóe mắt khép c.h.ặ.t chảy ra, lướt qua gương mặt, chảy vào môi khẽ run, khổ sở đến khiến cô không biết làm sao.
Hồi lâu, một chút ấm áp dán lên khóe mắt cô, làm cho cô một hồi run rẩy mở mắt, thay dịu dàng cưng chiều cười: "Nghiên Nghiên, làm sao vậy?"
Đứa bé ở trong n.g.ự.c xinh đẹp như b.úp bê c.ắ.n cái miệng nhỏ nhắn mềm mại: "Mẹ, tại sao lại khóc?"
"Mẹ không khóc." Cô vội vã nắm tay nhỏ bé của con gái, áp vào gò má của mình: "Mẹ là vui mừng."
Đứa bé cười rộ lên, cười đến rực rỡ hồn nhiên: "Mẹ là bởi vì trở lại Đài Bắc mà vui mừng sao? Mẹ nói qua, nơi này mới là nhà của mẹ và Nghiên Nghiên, đúng không?"
"Trả lời" nhẹ nhàng nói ra chữ này, cô lại không có cốt khí khiến nước mắt lại rơi lần nữa, dựa vào bả vai con gái khóc thút thít.