Lúc đang đi tàu điện ngầm cùng cô bạn thân về nhà, tôi không ngờ lại chạm mặt ngay nam thần "bạch nguyệt quang" thời cấp ba của mình.

Tôi liều mạng chạy tới xin phương thức liên lạc của cậu ấy.

Cậu ấy liếc nhìn cái mã QR tôi vừa chìa ra, hờ hững buông một câu: "Động tác này, trông thuần thục nhỉ?"

Sau này, cậu ấy dồn tôi vào góc sofa, giọng điệu mờ ám đầy mê hoặc: "Bảy năm lỡ dở, giờ đến lúc em phải đền bù cho anh rồi chứ?"

------------------------------

Chuyện này nói ra thì cũng hơi ảo diệu.

Để ăn mừng vụ được tăng lương, tôi và cô bạn thân Giai Giai quẩy đến tận khuya mới mò về.

Trên chuyến tàu điện ngầm, hai đứa tôi vô tình phát hiện ra một anh chàng cực phẩm.

Dáng người cao ráo, chắc mẩm bét nhất cũng phải mét tám.

Gu ăn mặc rất ổn, lại còn đeo cặp kính trắng trông cực kỳ cuốn hút, đứng dựa lưng hờ hững ở cửa ra vào.

Giống hệt hình tượng người trong mộng thời cấp ba của tôi.

Đánh bạo, tôi lén chụp vội một tấm.

Rồi huých tay Giai Giai: "Mày xem, người kia có giống Hứa Mặc không?"

Giai Giai nheo mắt nhìn kỹ: "Đúng là có nét giống thật, nhưng mà Hứa Mặc đang ở Bắc Kinh cơ mà, sao lại lù lù xuất hiện ở đây được."

Trong lúc tôi đang trầm ngâm, Giai Giai lại chỉ vào người trong ảnh: "Trời ạ, 7 năm trôi qua rồi mà mày vẫn còn nhớ rõ mồn một mặt mũi người ta sao? Trên đời này người giống người thiếu gì."

Nghe cũng có lý.

Phải công nhận, gu thẩm mỹ của tôi chục năm nay vẫn bất di bất dịch.

Đi đường tình cờ cũng bắt gặp một người hao hao người trong mộng.

Quả là duyên phận đưa đẩy cho chúng tôi chạm mặt nhau giữa chốn đông người.

Giai Giai huých tay tôi, xúi tôi tiến tới xin số.

Chuyện này mà là bình thường thì tôi có cho kẹo cũng chả dám.

Nhưng chắc do niềm vui thăng chức tăng lương làm tôi mờ mắt, mất hết lý trí.

Tôi rút nhanh điện thoại ra, mở sẵn mã QR.

Dưới sự cổ vũ nhiệt tình của Giai Giai, tôi bước thẳng về phía anh chàng đó.

Càng đến gần, tôi càng thấy giống Hứa Mặc y đúc.

Nhưng lỡ đi được nửa đường rồi, giờ mà quay đầu lại thì quê c.h.ế.t mất.

Chỉ hận không thể lột cái khẩu trang của người ta ra xem mặt cho rõ!

Tôi rụt rè chìa điện thoại ra.

Ngoảnh mặt đi chỗ khác, giọng lí nhí: "Anh đẹp trai ơi, nếu chưa có người yêu thì cho em xin Wechat được không ạ?"

Tôi chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh chàng, vì thốt ra được câu này đã tiêu tốn hết sạch can đảm của tôi rồi.

Càng sợ hơn là, ngộ nhỡ lại là người quen thì c.h.ế.t dở.

Mãi cho đến khi nghe tiếng "tít" phát ra từ điện thoại.

Trái tim đang nhảy loạn nhịp của tôi mới tạm thời ngoan ngoãn nằm im.

Tôi cuống cuồng bấm đồng ý kết bạn.

Ảnh đại diện của anh chàng là một hình anime đơn giản, tên tài khoản chỉ vỏn vẹn một chữ "Mặc".

Cái quái gì thế này??

Tôi ngước mặt lên.

Anh chàng từ từ kéo khẩu trang xuống: "Khâu Song, động tác này, trông thuần thục nhỉ?"

Tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, người đứng sừng sững trước mặt tôi không phải Hứa Mặc thì là ai!

Tôi đã bảo mà, làm sao tôi có thể nhận nhầm người mình từng thương thầm trộm nhớ lâu đến vậy được.

Hứa Mặc trước mắt tôi nở nụ cười rạng rỡ, 7 năm trôi qua, nét non nớt đã nhường chỗ cho vẻ trưởng thành, đĩnh đạc.

Khí chất cũng toát lên sự cuốn hút hơn xưa rất nhiều.

"Khâu Song, lâu rồi không gặp."

Cứu tôi với, cứu tôi với.

Đúng lúc tàu dừng trạm, tôi vắt chân lên cổ chạy thục mạng xuống tàu.

Vừa xuống khỏi tàu, tôi lập tức nhắn tin cho Giai Giai: "Quá đáng sợ! Mày thấy rồi chứ?"

Giai Giai nhắn lại một tràng ha ha ha ha cười cợt, rồi còn ra vẻ bí hiểm xúi tôi phải nắm chắc cái duyên phận từ trên trời rơi xuống này.

Tôi lấy đâu ra lá gan cơ chứ.

Chuyện của tôi và Hứa Mặc kể ra thì ngắn gọn lắm.

Hồi cấp ba hai đứa ngồi bàn trước bàn sau, tôi thương thầm cậu ấy suốt ba năm ròng, định bụng chọn dịp liên hoan chia tay cuối cấp để tỏ tình.

Ai dè lại đụng ngay lúc hoa khôi lớp cũng đang tỏ tình với cậu ấy.

Hứa Mặc thẳng thừng từ chối hoa khôi.

Thế là tôi rén luôn.

Bởi vì người ta xinh xắn, học giỏi thế kia mà cậu ấy còn từ chối, huống hồ gì là tôi.

Nhưng Giai Giai lại bảo, thanh xuân chỉ có một lần, không thử sao biết được kết quả.

Dù có thất bại thì sau này nhớ lại cũng không có gì phải hối tiếc.

Thế là tôi nốc cạn vài chai bia, lấy hết dũng khí chặn đường Hứa Mặc ở góc nhà vệ sinh.

Tôi dang tay chống tường, tung chiêu ép cậu ấy vào góc với tư thế của một chị đại.

Rồi giọng run run thổ lộ: "Hứa Mặc, tớ thích cậu 3 năm rồi."

Đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in câu trả lời của Hứa Mặc, cậu ấy bảo: "Ừ, tớ cũng có người mình thích rồi."

Chương 1 - Trộm Lấy Trái Tim Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia