"Ngươi muốn làm gì?" Mắt bị che khuất khiến ta không thể nhìn thấy vẻ mặt của Lâm Nguyên lúc này, nhưng ta có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của ngài ấy đang ở khoảng cách cực kỳ gần.
Lâm Nguyên cười khẩy đầy tà mị: "Trần Nhan, nàng vốn được huấn luyện bài bản từ Cung Diêm La, chẳng phải rất giỏi võ công và thuật quyến rũ nam nhân sao? Nếu nhiệm vụ g.i.ế.c Thẩm Vương nàng đã không thể hoàn thành, vậy thì hãy thử dùng cách khác để đổi lấy viên t.h.u.ố.c giải độc từ tay trẫm xem sao."
Ta nghẹn thở, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì phẫn nộ. Sao có thể như vậy được? Ở kiếp trước, Lâm Nguyên từ đầu đến cuối chỉ coi ta như một con cờ thí vô tri, chưa bao giờ ngài ấy có bất kỳ ý đồ bất chính hay ý nghĩ đen tối nào đối với thân xác ta cả.
Ta điên cuồng vùng vẫy, hét lớn vào mặt ngài ấy: "Lâm Nguyên, ngươi đừng có động vào ta! Ta không cần cái thứ t.h.u.ố.c giải c.h.ế.t tiệt đó nữa, ngươi có giỏi thì g.i.ế.c ta ngay lập tức đi!"
Ngài ấy thô bạo bóp c.h.ặ.t lấy cằm ta, nâng lên đầy ép buộc: "Trần Nhan, nói cho trẫm biết, nếu như Thẩm Vương tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, hắn liệu có phát điên lên hay không?"
Nghe đến đây, cả người ta sững sờ như hóa đá. Hóa ra, Lâm Nguyên bày ra trò bỉ ổi này hoàn toàn là muốn dùng ta làm mồi nhử để khiêu khích Thẩm Vương đến mức cực hạn, ép chàng phải phạm vào tội mưu phản chốn hoàng cung. Như vậy, Lâm Nguyên mới có danh chính ngôn thuận để huy động cấm quân tiêu diệt Thẩm Vương.
"Lâm Nguyên, Thẩm Vương từ trước đến nay chưa bao giờ có ý định dòm ngó đến ngai vàng của ngươi, tại sao ngươi cứ nhất quyết phải dồn chàng vào chỗ c.h.ế.t mới chịu hả?" Ta tuyệt vọng vùng vẫy, cổ tay cổ chân đều bị dây thừng siết c.h.ặ.t đến rách da chảy m.á.u, đau nhói vô cùng.
"Hừ, chừng nào cái gai Thẩm Vương đó còn sống trên đời này, trẫm sẽ chẳng bao giờ có được một giấc ngủ ngon giấc. Hắn bắt buộc phải c.h.ế.t." Lâm Nguyên gằn giọng, vừa nói vừa thô bạo xé rách một mảng lớn trên y phục của ta.
Mặc dù đôi mắt đang bị bịt kín, ta vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn nóng rực, đầy d.ụ.c vọng đê hèn của ngài ấy đang nhìn chằm chằm vào cơ thể mình.
"Trần Nhan, nàng quả thực là một mỹ nhân trời sinh. Trong tam cung lục viện ba nghìn giai lệ của trẫm, không một ai có thể sánh được với nàng. Chẳng trách Thẩm Vương lại say mê nàng đến mất cả lý trí như vậy." Hơi thở nóng rực của Lâm Nguyên phả thẳng vào vành tai ta, "Nhan Nhan, nếu trẫm sớm biết nàng có hương vị tuyệt vời như thế này, năm xưa sao trẫm lại nỡ phái nàng đi ám sát Thẩm Vương cơ chứ? Trẫm đáng lẽ phải xây một tòa kim ốc để giấu nàng cho riêng mình rồi."
14
Ta tức giận đến mức toàn thân run rẩy kịch liệt, trong đầu lập tức nảy ra ý định c.ắ.n lưỡi tự tận để bảo toàn trinh tiết.
Thế nhưng, ngay khi Lâm Nguyên nhận ra ý đồ muốn tìm cái c.h.ế.t của ta, ngài ấy liền lên tiếng đe dọa bằng giọng điệu độc ác: "Trần Nhan, nếu nàng dám tìm đến cái c.h.ế.t, trẫm thề sẽ khiến cho Thẩm Vương phải nhận một kết cục vạn tiễn xuyên tâm, c.h.ế.t không có chỗ chôn."
Cơn thịnh nộ của ta đối với Lâm Nguyên đã lên đến đỉnh điểm. Ta hận không thể băm vằn thây kẻ trước mặt, nhưng tay chân đã bị trói c.h.ặ.t, hoàn toàn bất lực. Đôi mắt đẫm lệ, ta gằn từng chữ: "Lâm Nguyên, hoặc là hôm nay ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t ta tại đây, bằng không, một ngày nào đó ngươi chắc chắn sẽ phải bỏ mạng dưới tay ta."
"Nếu quả thực có ngày đó, trẫm cũng sẽ kéo nàng xuống hoàng tuyền làm đệm lưng." Lâm Nguyên bóp mạnh cằm ta, ép ta phải hướng mặt về phía ngài ấy. "Nhan Nhan, trẫm thực sự rất mong chờ được nhìn thấy bộ dạng phát điên vì nàng của Thẩm Vương. Chỉ khi hắn hoàn toàn mất đi lý trí, trẫm mới có thể triệt để chiến thắng hắn."
Đúng lúc này, từ phía trên điện vọng xuống tiếng binh khí va chạm và tiếng la hét t.h.ả.m thiết. Là Thẩm Vương! Chàng đã đích thân dẫn theo biên quân tinh nhuệ tổng tấn công vào tẩm cung của Lâm Nguyên. Từ khoảng cách không xa, ta đã có thể nghe thấy tiếng gọi lo lắng, chất chứa đầy sự hoảng hốt của chàng vang lên: "Nhan Nhan! Nhan Nhan!"
Tên thống lĩnh cấm quân mặt cắt không còn một giọt m.á.u, hớt hải chạy đến quỳ sụp bên ngoài mật thất báo cáo: "Bệ hạ, đại sự không ổn rồi! Nhiếp chính vương đã mang theo cả phượng chỉ của Thái hậu nương nương để ép cung..."
"Cái gì cơ?" Sắc mặt Lâm Nguyên lập tức đại biến, ngài ấy hoàn toàn mất đi vẻ ngạo mạn vừa rồi.
Mặc dù Lâm Nguyên là hoàng đế, nhưng quyền lực tối cao của vương triều hiện tại đang bị thế chân kiềng chia ba: Lâm Nguyên nắm giữ triều chính, Thẩm Vương nắm giữ binh quyền, và Thái hậu nương nương nắm giữ hậu cung cùng tiếng nói của các đại thần kỳ cựu. Lâm Nguyên ngàn tính vạn tính cũng không ngờ được rằng Thẩm Vương lại có thể dùng tốc độ nhanh như vậy để lấy được phượng chỉ của Thái hậu, đẩy ngài ấy vào thế cô lập và bất hợp pháp nếu dám ra tay.
Biết Thẩm Vương sắp tông cửa xông vào, Lâm Nguyên dù không cam tâm cũng đành phải buông lỏng ta ra. Trước khi rút lui, ngài ấy còn cố tình để lại một câu đầy ám muội: "Nhan Nhan, đợi trẫm. Sau khi giải quyết xong xuôi đại cục với Thẩm Vương, trẫm sẽ quay lại để yêu chiều nàng thật tốt."
Ngói ấy nhanh ch.óng xoay người, biến mất theo lối mật đạo khác của căn phòng. Giây tiếp theo, cánh cửa mật thất bị Thẩm Vương dùng nội lực thô bạo đá văng ra. Cảnh tượng tẩm áo rách rưới, thân thể đầy vết hằn của ta đập vào mắt khiến đồng t.ử chàng co rút dữ dội, đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
Chàng lao đến như một cơn gió, lập tức cởi chiếc áo choàng rộng lớn của mình ra để quấn c.h.ặ.t lấy thân thể ta, giọng nói run rẩy bần bật, đầy rẫy sự tự trách và đau đớn: "Nhan Nhan, ta xin lỗi... là lỗi của ta, là do ta đã không bảo vệ tốt cho nàng..."
Nhìn thấy bộ dạng tơi tả, y phục không chỉnh tề của ta, Thẩm Vương hiển nhiên đã hiểu lầm rằng ta đã bị Lâm Nguyên nh.ụ.c m.ạ và cưỡng đoạt thân xác. Ta không lên tiếng giải thích điều gì vào lúc này, chỉ nhẹ nhàng vỗ về để an ủi chàng: "Thẩm Vương, ngài đừng đau lòng, ta không đáng để ngài phải như thế này..."