Hoắc Bạch ngồi xuống đối diện cô, gắp cho cô rất nhiều rau rồi trầm giọng nói:
"Ăn đi, đều là những món rau em thích."
"Cảm ơn anh Ho... à, cảm ơn anh."
Sầm Miên ngoan ngoãn gật đầu, cầm đũa lên.
Hoắc Bạch im lặng vài giây rồi bất ngờ nói:
"Sau này cứ gọi anh là 'anh' thôi. Thêm họ vào nghe xa cách quá."
Sầm Miên khựng lại một chút, rồi khẽ đáp:
"Vâng... anh."
Vừa gọi xong, sống mũi cô đã cay xè.
Cô lại muốn khóc.
Kể từ ngày mẹ qua đời, chưa từng có ai thật lòng đối xử tốt với cô như vậy.
Cô có tài đức gì mà lại nhận được sự quan tâm của dì Diệp và anh Hoắc?
Cô cúi đầu lặng lẽ ăn cơm.
Vài giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống bát.
Hoắc Bạch không nhìn cô suốt bữa ăn nên không phát hiện.
Mãi đến khi ăn xong, lúc anh thu dọn bát đĩa để cho vào máy rửa bát, mới vô tình thấy vành mắt cô đỏ hoe.
Động tác của anh khựng lại.
"Rau hôm nay không hợp khẩu vị em sao?"
"Hả?"
Sầm Miên theo phản xạ ngẩng đầu về phía phát ra giọng nói.
Nhưng trước mắt cô chỉ là một bóng người mờ mờ.
Cô khẽ đáp:
"Rất hợp ạ. Em rất thích."
"Sao anh lại hỏi vậy?"
Gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ căng thẳng.
Ngay cả cơ thể cũng hơi run lên.
Hoắc Bạch vốn định hỏi vì sao cô khóc.
Nhưng nhìn dáng vẻ ấy, anh đoán có lẽ cô lại nhớ mẹ.
Thế là anh thôi.
"Không có gì."
"Anh chỉ hỏi vậy thôi."
Nói xong, anh mang bát đĩa vào bếp.
Còn bảo cô về phòng nghỉ ngơi.
Thật ra Sầm Miên muốn giúp anh làm gì đó.
Nhưng cô hiểu rõ tình trạng của mình.
Không gây thêm phiền phức đã là tốt lắm rồi.
Thế nên cô ngoan ngoãn lần mò trở về phòng.
---
Một lúc sau, cô vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa.
Đầu gối bị ngã hôm qua không nghiêm trọng.
Không trầy da, cũng không chảy m.á.u.
Chỉ còn âm ỉ đau một chút, hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc đi lại.
Dẫu vậy, lúc tắm cô vẫn vô cùng căng thẳng.
Xác nhận cửa đã khóa cẩn thận, cô mới chậm rãi điều chỉnh nhiệt độ nước.
Rồi lại mất rất nhiều thời gian để gội đầu và tắm.
Sau khi tắm sạch sẽ, cô tự giặt quần áo lót bằng tay.
Còn quần áo ngoài thì bỏ vào máy giặt trong phòng tắm.
Ngày bé, mẹ luôn giặt đồ lót cho cô.
Lớn lên, cô tự giặt.
Đến giờ cô vẫn không quen để người khác giặt những món đồ thân mật ấy.
Sau khi giặt xong, cô vắt khô rồi treo lên giá trong phòng tắm.
Lúc ấy mới lau tay, cẩn thận lần mò bước ra ngoài.
Từng bước chân đều rất chậm.
Cô vừa mới tắm xong.
Không muốn sơ ý ngã rồi lại làm bẩn người.
Cuối cùng cô cũng an toàn trở về phòng ngủ.
Tìm được máy sấy tóc, cô bắt đầu sấy khô mái tóc dài.
---
Hoắc Bạch xếp hết bát đĩa vào máy rửa bát.
Lau sạch bàn ăn.
Rửa tay.
Sau đó trở về phòng tắm.
Vừa tắm xong bước ra, điện thoại đã rung liên tục.
Anh nhấc máy.
Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng cười cợt của một người đàn ông.
"Lão Hoắc, ra ngoài chơi đi!"
"Hôm nay bọn tôi thuê du thuyền ra biển, còn gọi cả mấy cô minh tinh nhỏ tới nữa."
"Chỉ chờ cậu thôi."
Người gọi đến là Trần Hạo.
Bạn đại học, cũng là bạn thân của Hoắc Bạch.
Gia đình rất giàu.
Một cậu ấm chính hiệu, ngày nào cũng chỉ biết ăn chơi.
Trước đây Hoắc Bạch từng đi cùng họ vài lần.
Nhưng anh không thích kiểu tụ tập ấy.
Về sau cũng rất ít tham gia.
Hôm nay càng không có hứng.
Anh lạnh nhạt từ chối.
"Không đi."
"Các cậu cứ chơi vui."
Trần Hạo lập tức cuống lên.
"Đừng mà!"
"Cậu hai mươi bảy tuổi rồi vẫn chưa có bạn gái."
"Bình thường cũng chẳng hẹn hò phụ nữ."
"Hôm nay tôi định giới thiệu cho cậu vài cô."
"Ít nhất cũng để cậu biết mùi yêu đương."
"Cậu không đến thì còn gì vui nữa."
Hoắc Bạch khẽ nhíu mày.
"Chuyện của tôi không cần cậu lo."
"Thế nhé."
Nói xong, anh cúp máy luôn.
Hai mươi bảy năm sống trên đời.
Quả thật anh chưa từng yêu ai.
Anh biết rất rõ.
Ở tuổi của mình, đặc biệt là những người đàn ông có điều kiện như anh, phần lớn đều đã không còn là trai tân.
Bạn gái hay bạn tình cũng chẳng thiếu.
Nhưng anh không muốn giống họ.
Anh luôn cho rằng...
Có lẽ mình bẩm sinh đã lãnh cảm.
Yêu đương quá phiền phức.
Anh không muốn lãng phí thời gian quý báu của mình vì bất kỳ ai.
Càng không muốn chiều theo người khác.
Nói tóm lại...
Anh tin chắc mình sẽ không bao giờ yêu một ai đến mức mất hết lý trí.
Đối với cái gọi là tình yêu...
Anh luôn mang theo sự hoài nghi và khinh thường.
Trên đời này...
Thật sự có người chỉ vì yêu một người mà phát điên, sẵn sàng đ.á.n.h đổi tất cả sao?
Anh không tin.
---
Hôm sau là thứ Bảy.
Công ty nghỉ.
Hoắc Bạch cũng ở nhà.
Vốn dĩ Trần Hạo rủ anh ra khơi từ tối thứ Sáu để chơi luôn cả cuối tuần.
Nhưng anh đã từ chối.
Thế nên cuối tuần này hoàn toàn do anh tự sắp xếp.
Anh định ngủ nướng đến trưa vào thứ Bảy.
Xử lý vài việc lặt vặt ở nhà.
Đến Chủ nhật thì đi mua ít đồ.
Hoắc Bạch ngủ một mạch đến gần trưa mới dậy.
Đánh răng rửa mặt xong, anh chỉ mặc một chiếc quần dài màu đen.
Phần thân trên để trần, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc cùng những đường cơ săn gọn.
Anh bước ra khỏi phòng ngủ, định xuống bếp tìm gì đó ăn.
Có lẽ vì vừa ngủ dậy nên đầu óc còn chưa tỉnh táo.
Vừa bước vào bếp, nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn đang đứng ở đó, anh sững người.
Mấy giây sau mới nhớ ra.
Trong căn hộ này giờ không còn chỉ có một mình anh.
Còn có một vị khách nhỏ.
Cuối tuần anh đã cho dì Vương nghỉ.
Có lẽ cô gái nhỏ đói bụng nên tự vào bếp.
Hoắc Bạch nhíu mày bước đến sau lưng cô.
"Tiểu Miên."
"Em ra phòng ăn ngồi đợi đi."
"Để anh nấu."
Anh biết nấu vài món đơn giản.
Những ngày nghỉ cuối tuần, anh thường tự nấu cơm.
Sầm Miên đang hứng nước để rửa rau.
Nghe thấy giọng anh, cô giật mình quay lại.
"Em... em..."
Chưa kịp nói hết câu.
Chiếc chậu trong tay đã rơi xuống đất.
Nước b.ắ.n tung tóe.
Chân cô giẫm phải vũng nước.
Cả người lập tức trượt ngã sang một bên.
Mày Hoắc Bạch nhíu c.h.ặ.t.
Anh lập tức đưa tay ôm lấy cô.
Sầm Miên cứ ngỡ mình sẽ ngã đau.
Không ngờ lại rơi vào vòng tay ai đó.
Trong lúc hoảng loạn, bàn tay cô vô tình chạm vào một vùng da rắn chắc đầy cơ bắp.
Gương mặt cô lập tức đỏ bừng.
Đây là lần đầu tiên cô gần gũi một người đàn ông như vậy.
Cô luống cuống vùng vẫy.
"Em... em không sao."
"Anh thả em xuống đi."
Cô muốn đẩy anh ra rồi tự đứng vững.
Nhưng bàn tay mềm yếu vừa chạm lên người anh...
Lại giống như mang theo dòng điện.
Cơ thể Hoắc Bạch lập tức cứng đờ.
Anh không dám tin cúi xuống nhìn chính mình.
Sắc mặt phút chốc đen kịt.
Trước đây không phải chưa từng có phụ nữ vô tình chạm vào anh.
Nhưng chưa bao giờ cơ thể anh có phản ứng.
Hôm nay...
Rốt cuộc là bị làm sao?
Anh lập tức đỡ Sầm Miên đứng thẳng, rồi quay lưng về phía cô.
Giọng nói vừa lạnh vừa cứng.
"Đừng nấu nữa."
"Lát anh gọi đồ ăn."
Nói xong, anh gần như bỏ chạy khỏi phòng bếp, sải bước về phòng ngủ.
---
Trong bếp.
Sầm Miên tuy không nhìn thấy vẻ mặt anh.
Nhưng vẫn nghe ra giọng nói ban nãy rất không vui.
Vành mắt cô lập tức đỏ hoe.
Cô lặng lẽ lau nước mắt.
Khẽ nức nở.
Có phải...
Cô không nên vào bếp không?
Cơm chưa nấu được.
Lại còn gây thêm phiền phức.
Anh giận rồi...
Phải làm sao đây?
Nghĩ đến chuyện vừa rồi, cô chợt nhớ.
Lúc mình sắp ngã, hình như có thứ gì rất cứng chạm vào lưng mình.
Hay là...
Trong lúc đỡ cô, anh đã bị thứ đó làm bị thương?
Nghĩ đến đây.
Cô càng thấy áy náy.
Hai mẹ con họ chẳng cần cô báo đáp điều gì.
Vậy mà lại đối xử với cô tốt như thế.
Còn cô...
Lại khiến anh bị thương.
Không được.
Cô phải xin lỗi.
Sầm Miên lau khô nước trên sàn.
Rửa sạch tay.
Rồi lần mò tìm đến phòng Hoắc Bạch.
Vài phút sau.
Cô đứng trước cửa phòng anh.
Khẽ gõ hai tiếng.
Bên trong không có động tĩnh.
Cô đành gõ mạnh hơn.
"Anh..."
"Anh..."
Một lúc lâu sau.
Trong phòng mới vang lên giọng nói khàn khàn đầy kiềm nén.
"Có chuyện gì?"
Nghe giọng anh.
Hình như anh đang rất đau đớn.
Cũng rất tức giận.
Sầm Miên càng thêm tự trách.
Cô sợ...
Sợ anh nổi giận rồi đuổi cô đi.
Không đưa cô chữa mắt nữa.
Cô không muốn mãi mãi sống trong bóng tối.
Cô muốn nhìn thấy ánh sáng.
Giọng cô nghẹn ngào.
"Anh..."
"Anh bị thương rồi sao?"
"Em thật sự không cố ý."
"Anh đừng giận em... được không?"
---
Trong phòng tắm của phòng ngủ chính.
Sắc mặt Hoắc Bạch u ám.
Hơi thở dồn dập.
Anh đang cố giải quyết một rắc rối vô cùng khó xử.
Từ trước đến nay anh luôn cho rằng mình lãnh cảm.
Không có ham muốn với phụ nữ.
Nhưng đến lúc này...
Anh mới nhận ra mình chưa từng hiểu rõ chính bản thân.
Cơ thể anh...
Đã hoàn toàn mất kiểm soát.
Cửa phòng tắm không đóng.
Thế nên từng lời của cô gái ngoài cửa đều lọt vào tai anh rõ mồn một.
Mà càng nghe thấy giọng nói mềm mại ấy...
Tình trạng của anh lại càng trở nên tệ hơn.
---
Chương 4
Hoắc Bạch nghiến răng, khẽ c.h.ử.i chính mình.
"Hoắc Bạch..."
"Mày đúng là đồ cầm thú."
"Cô ấy mới mười chín tuổi."
Ngoài cửa phòng ngủ, giọng nói nghẹn ngào của Sầm Miên vẫn không ngừng vang lên.
"Anh..."
"Anh đừng giận em được không?"
"Em biết em sai rồi..."
"Hu hu..."