Mẫu thân khóc lóc gọi tên.
Nha hoàn bước chân vội vã.
Lời Tống T.ử Du nghẹn trong cổ họng, nhất thời không biết phải làm sao.
Ta đang định đứng ra, chỉ thấy Tống Trản nâng tay.
Hai bà t.ử không biết từ đâu xuất hiện, một người giữ lấy mẫu thân, một người ngồi xổm xuống bắt mạch cho trưởng tỷ, cả phòng hỗn loạn cùng nhau khựng lại.
Mà chuyện này còn chưa xong, ánh mắt Tống Trản lại rơi trên người Tống T.ử Du, tùy ý nhìn một cái.
Trước cửa đã có thêm hai nha dịch đại lý tự nghiêm nghị, cũng không biết bọn họ tới từ khi nào, hành lễ với Tống Trản xong, liền một trái một phải tiến lên, chế trụ Tống T.ử Du.
Tống T.ử Du hoàn hồn, vùng một cái không thoát được, lập tức hoảng loạn.
"Huynh trưởng, huynh muốn bắt ta?"
Tống Trản không nhìn chàng, nhàn nhạt nói:
"Làm hại chính thê, hoàn toàn mất hết nhân luân, nếu đệ vẫn chấp mê bất ngộ, cứ đợi thu hậu vấn trảm."
Mặt Tống T.ử Du thoát cái trắng bệch.
Thạch lựu là do chàng mang tới, tự tay bóc trước mặt mọi người đút cho trưởng tỷ.
Tuy nói chàng không biết trưởng tỷ không thể chạm vào thạch lựu, chỉ ôm tâm tư muốn chọc tức ta, nhưng trưởng tỷ đã ngã xuống rồi.
Tống Trản hời hợt mấy lời, liền biến một vụ xích mích hậu viện thành án mạng.
Tống T.ử Du bị dẫn đi.
Ta đứng tại chỗ vẫn chưa hoàn hồn, mảnh sứ vỡ trên đất đã được quét sạch, trưởng tỷ và mẫu thân đã được đưa vào sương phòng chăm sóc, cả phòng bừa bộn được thu dọn sạch sẽ, từ đầu đến cuối chẳng qua chỉ mất thời gian một chén trà.
Ta do dự mở miệng:
"Dù sao chàng ấy cũng là..."
"Có muốn ăn thạch lựu không?"
Tống Trản như không có chuyện gì, lấy ra một tờ khế ước.
"Sau này muốn ăn không cần dựa vào người khác."
Chính là khế ước Tống Trản tặng ở núi Vân Vụ, trăm mẫu vườn quả, vạn gốc thạch lựu, so với trang viên thạch lựu của Tống T.ử Du không biết lớn hơn bao nhiêu lần.
Chàng vậy mà cứ tùy tay đưa cho ta như thế.
Ta siết mảnh giấy mỏng, tâm trạng phức tạp.
Những ngày sau đó ta đối đãi với Tống Trản càng thêm dụng tâm.
Sáng sớm ta thay chàng chỉnh ngọc bội trên triều phục, tối muộn chàng trở về thì hâm một bát canh chờ sẵn.
Tống Trản tuy không nói nhiều, mọi sự trong nhà đều bàn bạc với ta, tuy không thân mật như khi ta và Tống T.ử Du vừa thành hôn ở kiếp trước, lại chẳng hiểu sao khiến người ta an tâm.
Nghe nói Tống T.ử Du ở trong lao chịu đủ khổ sở, hai ngày đầu chàng không ăn một hạt cơm, ban đêm phát sốt cao, bệnh đến không dậy nổi.
Cuối cùng vẫn là trưởng tỷ tỉnh lại, một mực khẳng định thạch lựu là do tỷ ấy ăn nhầm, không hề liên quan gì đến Tống T.ử Du.
Lại tìm Tống Trản lấy rất nhiều lời ra đ.á.n.h cược, bảo đảm tỷ ấy sẽ khuyên nhủ Tống T.ử Du, tuyệt đối không sinh sự.
Tống Trản mặt không cảm xúc nhìn nàng nửa ngày, bị ta kéo kéo tay áo, lúc này mới gật đầu, dù sao bọn họ cũng là huynh đệ, ta không muốn Tống Trản vì ta mà chịu lời dị nghị.
Ngày thứ hai, Đại Lý Tự liền thả người.
Tống T.ử Du được một chiếc kiệu nhỏ khiêng về, khi xuống kiệu, bước chân lảo đảo, dung nhan gầy gò đi không ít.
Ta vừa khéo về nhà bắt gặp, cách rèm xe ngựa cũng có thể cảm nhận được ánh mắt chàng quét sang.
Ta không xuống xe, nhìn không rõ thần sắc của chàng, chỉ cảm thấy chàng dừng lại một thoáng, cúi đầu trở về viện của mình.
Từ đó về sau, Tống T.ử Du như biến thành người khác.
Chàng không còn nhắc đến chuyện trước kia nữa, đối đãi với trưởng tỷ dịu dàng săn sóc ngoài dự liệu.
Sáng sớm tự tay bưng t.h.u.ố.c, buổi tối dưới đèn đọc thoại bản cho tỷ ấy giải khuây, ngay cả khi ra ngoài thăm bạn cũng nhớ mang về bánh hoa quế mà tỷ ấy thích ăn.
Còn với ta càng khách sáo đến mức không thể bắt bẻ nửa phần.
Mỗi lần gặp ở cửa phủ, chàng liền lùi lại nửa bước, cung kính gọi một tiếng tẩu tẩu phu nhân an hảo.
Như thể tất cả đều đã qua, nhưng trong lòng ta chẳng hiểu sao lại căng lên.
Không đúng, quá thỏa đáng rồi.
Kiếp trước ta và chàng làm phu thê một đời, hiểu rõ nhất con người chàng vui cười giận mắng đều tùy tính mà đến.
Có khi nào sống qua ngày mà như cầm thước đo từng tấc như thế?
Một người thật sự sẽ đổi tính sao? Ta âm thầm đề phòng.
Hôm ấy đêm khuya Tống Trản bị trong cung truyền triệu, ta ngồi dưới đèn lật sách chờ chàng, ngoài cửa sổ lại truyền đến một tiếng động khẽ.
Ta nhíu mày, vừa định đi qua đóng cửa sổ lại, lại nghe kẽo kẹt một tiếng, cửa phía sau bị đẩy ra.
Gió đêm cuốn theo hương hoa nhảy tràn vào, thổi ngọn đèn nghiêng đi.
Tống T.ử Du đứng ngoài ngưỡng cửa, gương mặt phủ trong ánh nến nửa sáng nửa tối, chẳng hiểu sao âm u lạnh lẽo.
Tống T.ử Du bước vào phòng, tiện tay khép cửa.
"Phu nhân."
Chữ thẩu tẩu phía trước nhẹ đến gần như không nghe thấy.
Ngươi ta ngẩng mắt nhìn chàng.
"Nhị thúc đêm khuya ghé thăm, có việc gì?"
Tống T.ử Du bước lên trước hai bước, quỳ một gối trước mặt ta, ngẩng đầu nhìn ta.
Ánh nến phản chiếu trong mắt chàng, soi rõ chút si mê nơi đáy mắt.
"Khương Vu, nàng cũng sống lại rồi phải không?"
Ta không đáp.
Chàng cười cười, tự nói tiếp:
"Ta không trách đời này nàng chọn người khác, kiếp trước ta hận nàng là hồng nhan họa thủy, quả thật đã làm tổn thương lòng nàng."
"Nhưng nàng chọn lại một lần, vì sao cứ nhất định chọn huynh trưởng?"
Chàng lại nhích gần về phía ta, hạ thấp giọng:
"Nàng không biết, thật ra huynh trưởng mới là người đã hại nàng và ta."