Không chỉ trưởng thôn bước vào nhà, Lý Diễm Mai và Bạch Linh cũng nối gót theo sau. Hai mẹ con đều muốn tận mắt chứng thực xem Bạch Nhất Nguyệt rốt cuộc có “thủ đoạn” gì!
Mùi m.á.u tanh nồng nặc khiến cả ba người đều không nhịn được mà buồn nôn. Khi nhìn thấy vũng m.á.u đen ngòm lênh láng, sắc mặt họ đồng loạt lộ rõ vẻ kinh hoàng, đến mức hoàn toàn phớt lờ Tiêu Dịch đang nằm bất tỉnh.
“Ọe...” Bạch Linh dùng sức bịt c.h.ặ.t mũi, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn muốn lao ra ngoài.
“Sao lại nhiều m.á.u thế này?” Lý Diễm Mai bị dọa sợ, đây... đây đều là do Bạch Nhất Nguyệt làm ra sao?!
Trưởng thôn lúc này mới hoàn hồn, hoảng hốt nhìn về phía Tiêu Dịch. Khuôn mặt anh đã trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền, chỗ vết mổ trên chân trúng độc đã được quấn băng gạc. Toàn bộ phần chân màu tím đen đã nhạt đi hoàn toàn, nhưng vẫn còn sưng tấy rất nghiêm trọng.
Trưởng thôn cũng không nhìn ra được nguyên cớ gì, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c đang khẽ phập phồng kia chứng tỏ anh thực sự vẫn còn sống.
“Linh Linh, con xem...” Lý Diễm Mai quay đầu nhìn Bạch Linh, thế này coi như là chữa khỏi rồi sao?
Sắc mặt Bạch Linh tái mét, ánh mắt không ngừng d.a.o động, trong lòng đã cuộn trào sóng dữ. Đi theo Bạch Thành Chí học y bao nhiêu năm, tuy chưa có kinh nghiệm tự mình chữa trị cho bệnh nhân, nhưng nó vẫn có chút nhãn lực. Nhìn sắc mặt của người đàn ông này hiện tại, cùng với tình trạng của cái chân, rõ ràng là m.á.u độc đã được loại bỏ.
Nhưng chuyện này sao có thể chứ? Độc tố rõ ràng đã lan ra toàn bộ kinh mạch của chân, chỉ dựa vào sức người, dù thế nào cũng không thể làm sạch được. Bạch Nhất Nguyệt rốt cuộc đã dùng cách gì? Làm sao có thể làm được?
Hoặc có lẽ, vết thương của anh ta chỉ là trông có vẻ nghiêm trọng?
“Hay là đưa anh ta đến bệnh viện đi?” Nó thực sự không muốn thừa nhận người đàn ông này đã không sao, Bạch Nhất Nguyệt lần này chắc chắn là mèo mù vớ cá rán. Chỉ là may mắn mà thôi!
Trái tim vốn đang treo lơ lửng của trưởng thôn, nghe nó nói vậy suýt chút nữa vọt ra khỏi miệng. Lẽ nào vẫn không được? Nhưng con ranh Bạch Nhất Nguyệt đó đã nói rồi, không được di chuyển cậu ta, sáng mai cậu ta sẽ tỉnh lại mà!
“Mẹ, chúng ta đi!” Căn nhà này, Bạch Linh không thể ở thêm một giây nào nữa.
Trưởng thôn đứng trước giường sưởi, nhìn Tiêu Dịch đang bất tỉnh nhân sự mà sầu não. Rốt cuộc là nghe theo Bạch Linh? Hay là nghe theo Bạch Nhất Nguyệt?
Bạch Nhất Nguyệt về đến nhà, cẩn thận đặt hộp t.h.u.ố.c của Bạch Thành Chí xuống mép giường sưởi, sau đó quay người bước ra ngoài, khóa c.h.ặ.t cửa phòng lại. Cô không cho rằng người mẹ coi tiền như mạng của mình, cùng với đứa em gái tâm cơ thâm trầm kia, có thể để cô thuận lợi lấy được d.a.o phẫu thuật của ba.
“Bạch Nhất Nguyệt, mày đứng đây làm gì? Mau đưa hộp t.h.u.ố.c của ba mày cho tao!”
Quả nhiên hai mẹ con vừa bước vào sân, Lý Diễm Mai đã không nhịn được mà lên tiếng. Hộp t.h.u.ố.c không đáng mấy đồng, nhưng con d.a.o phẫu thuật đó là đồ gia truyền từ đời ông nội để lại. Dù bà không hiểu về d.a.o phẫu thuật, nhưng mọi người đều nói đó là bảo vật vô giá. Cho nên dù không bán lấy tiền, thứ đồ tốt như vậy cũng nên để lại cho Bạch Linh.
Bạch Linh cũng cho là điều hiển nhiên. Nó mới là người thừa kế y thuật chính tông của Bạch gia, chỉ cần Bạch Nhất Nguyệt ngoan ngoãn giao d.a.o phẫu thuật cho nó, chuyện vừa rồi nó cũng sẽ bỏ qua không tính toán nữa. Hơn nữa, với cái tính nhu nhược của Bạch Nhất Nguyệt, cũng không có khả năng từ chối.
“Nếu tôi không đưa thì sao?” Bạch Nhất Nguyệt nhạt nhẽo lên tiếng, giọng không lớn, nhưng ngữ khí lại không cho phép phản bác.
Lý Diễm Mai: “...”
Bạch Linh: “...”
Cái gì? Tai bọn họ không có vấn đề gì chứ? Bạch Nhất Nguyệt vừa nói là... không đưa?