Câu hỏi của Chiến Quốc Hùng chắc chắn đã tiếp thêm không ít sự tự tin cho Bạch Linh, cô ta ngẩng cao khuôn mặt nhỏ nhắn, giọng nói cũng trở nên đầy khí thế.
“Ông nội cháu họ Bạch, tên là Bạch Khôn.”
Chiến Quốc Hùng nghe thấy cái tên này, đầu tiên là hơi sững sờ, sau đó chìm vào trầm tư.
Mọi người trong phòng ăn đều đổ dồn ánh mắt về phía ông, bọn họ hoàn toàn chưa từng nghe qua cái tên này.
Rất nhanh, biểu cảm của Chiến Quốc Hùng thay đổi, từ bất ngờ chuyển sang kinh ngạc.
“Các người là… của Bạch Khôn?”
“Cháu là con dâu của ông ấy, còn hai đứa nó là cháu gái ruột của ông ấy.”
Lý Diễm Mai thấy ông dường như đã nhớ ra, vội vàng run run giọng trả lời.
Chiến Quốc Hùng dùng đôi mắt dò xét kỹ lưỡng ba người, vẻ mặt trở nên phấn khích, thậm chí trực tiếp đứng bật dậy khỏi ghế.
Ông đứng dậy, những người khác tự nhiên cũng không thể ngồi yên, tự giác đi theo sau lưng ông.
“Các người là người thân của thầy t.h.u.ố.c Bạch sao? Ông ấy hiện giờ đang ở đâu? Sức khỏe vẫn tốt chứ?”
Lúc này Chiến Quốc Hùng dường như biến thành một người khác, thân thiết, hiền hòa và dễ gần.
“Bố chồng cháu đã qua đời hơn mười năm trước rồi ạ.”
Lý Diễm Mai giả bộ đau thương, chỉ thiếu điều nặn ra vài giọt nước mắt nữa thôi.
“Qua đời rồi sao?” Chiến Quốc Hùng hơi ngẩn người, sau đó thở dài nặng nề: “Thầy t.h.u.ố.c Bạch là một người tốt. Thôi đừng đứng nữa, ra phòng khách ngồi xuống, kể kỹ cho ta nghe xem nào.”
Lão gia t.ử đã lên tiếng, cơm chắc chắn là không ăn được nữa rồi.
Cả đại gia đình cùng ngồi xuống phòng khách, Chiến Hằng và Vương Kim Phượng lại là hai người lắng nghe chăm chú nhất.
Chiến T.ử An ngồi bên cạnh Vương Kim Phượng, đôi mắt hoa đào thỉnh thoảng lại liếc về phía Bạch Linh ngồi đối diện.
Hắn nghe hiểu rồi, ông nội hắn thời trẻ từng được ông cụ nhà này cứu mạng, bây giờ rõ ràng là gia đình này không sống nổi nữa, nên mới lặn lội đến Thánh Đô tìm nhà họ để xin cứu tế.
Không chỉ mình hắn hiểu, người nhà họ Chiến ai nấy đều là những kẻ tinh khôn, tất cả đều đã hiểu rõ.
Là chủ mẫu của gia đình, Lưu Quỳnh Hoa từ đầu đến cuối không nói một lời nào, nhưng ánh mắt nhìn Lý Diễm Mai lại càng thêm ngạo mạn.
“Cho nên, chồng cô cũng đã vào tù, ba mẹ con các người sống rất khó khăn. Nhưng đã đến đây rồi, con cháu của Bạch Khôn cũng chính là con cháu của ta, ta sẽ sắp xếp ổn thỏa cho các người.”
Chiến Quốc Hùng vẫn luôn canh cánh trong lòng ơn cứu mạng của Bạch Khôn, nếu không có Bạch Khôn, ông bây giờ e rằng ngay cả xương trắng cũng đã hóa thành đất bụi rồi.
Ý tứ của họ, ông cũng hiểu rõ.
Nói xong, ông nhìn thẳng về phía con trai cả Chiến Hằng.
“Việc này giao cho con đi làm đi.”
Với thực lực của Chiến Hằng, sắp xếp cho họ một căn nhà ở Thánh Đô, tìm thêm hai công việc tốt, tự nhiên là chuyện dễ như trở bàn tay.
“Ba yên tâm đi ạ.”
Chiến Hằng không chút do dự, nhận lời ngay lập tức.
“Quốc Hùng, sắp xếp như vậy có phải là không ổn lắm không?”
Lý Diễm Mai vừa định nói đến chuyện hôn ước, không ngờ lại bị Lưu Quỳnh Hoa cướp lời trước một bước.
Nhìn người phụ nữ rõ ràng lớn hơn mình cả chục tuổi nhưng làn da được bảo dưỡng còn tốt hơn mình, Lý Diễm Mai theo bản năng cảm thấy chột dạ, tự ti không ít.
Còn cả cô con dâu cả kia nữa, tuổi tác xấp xỉ bà, nhưng những thứ người ta mặc trên người, đeo trên người, là những thứ bà chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Cùng là phụ nữ, nhưng lại khác biệt một trời một vực.
Tuy nhiên điều này càng củng cố thêm ý định phải bám lấy mối quan hệ này của bà.
Chỉ cần Bạch Linh gả vào đây, bà cũng sẽ được sống cuộc sống sung túc như họ.
Chiến Quốc Hùng đang lúc cao hứng, không ngờ Lưu Quỳnh Hoa lại dị nghị với sự sắp xếp của mình, bèn quay đầu nhìn bà ta.
“Bà cảm thấy không ổn chỗ nào?”