Cứ ngỡ đối phương chỉ muốn nhờ cô đỡ đẻ, đó là công việc của cô, chỉ cần bệnh nhân đăng ký đúng ca là được. Nhưng gã đàn ông kia lại ngang ngược: “Không được! Nếu chúng tôi đã chọn cô, cô chỉ được phép chăm sóc một mình vợ tôi thôi, những người khác cứ giao cho bác sĩ khác. Bao nhiêu tiền tôi cũng trả được, cô cứ việc ra giá.”

Bà cụ Hoắc nghe vậy thì nhíu mày, cảm thấy kẻ này thật quá quắt.

“Này anh kia, anh làm cái gì thế? Bác sĩ Dương đã nói rõ rồi còn gì. Muốn bác sĩ đỡ đẻ thì cứ làm đúng thủ tục, anh có tiền thì ghé gớm lắm à? Có tiền là bắt người khác phải làm theo ý mình chắc?” Một người đứng xem bất bình lên tiếng.

“Đúng đấy! Coi thường người khác vừa thôi chứ!” Nhiều người khác cũng bày tỏ sự phẫn nộ trước hành vi hống hách của gã đàn ông.

“Anh Cương, thôi bỏ đi anh! Đến lúc đó em cùng mọi người đến bệnh viện sinh là được rồi, chúng ta cứ nghe lời bác sĩ làm thủ tục trước đi.”

Nghe thấy giọng nói này, bà cụ Hoắc và Thương Du Du lập tức nhìn nhau. Thật không ngờ vừa mới về kinh đã đụng mặt ngay Lý Tân Nguyệt. Mà gã “kim chủ” bên cạnh cô ta đúng là hống hách hết chỗ nói, hành xử chẳng khác gì phường lưu manh. Đây là bệnh viện quân dân, hắn lấy đâu ra gan mà nghĩ mình có thể lộng hành ở đây?

“Thanh Thanh, cháu và Lý thẩm ở đây trông chừng Du Du nghỉ ngơi nhé, để bà và ông qua xem sao.” Bà cụ Hoắc dặn dò. Bà không muốn Thương Du Du lại gần Lý Tân Nguyệt, lỡ xảy ra va chạm gì thì hối không kịp.

“Mẹ ơi, mẹ và ba cũng cẩn thận nhé.” Thương Du Du dặn lại, cô không yên tâm chút nào vì gã đàn ông bên cạnh Lý Tân Nguyệt trông chẳng phải hạng người t.ử tế gì.

“Mẹ biết rồi.”

Thương Du Du đi về phía khu vực ghế chờ, còn bà cụ Hoắc và ông cụ tiến về phía đám đông. Các y tá thấy họ là bệnh nhân của bác sĩ Dương nên tự giác nhường lối.

“Tân Nguyệt!” Ông cụ Hoắc cất tiếng gọi.

Lý Tân Nguyệt đang nũng nịu bên cạnh Tư Mã Cương, nghe thấy tiếng gọi của ông cụ Hoắc thì giật b.ắ.n mình. Cô ta không thể ngờ lại gặp gia đình họ ở đây.

“Ông... ông nội Hoắc...” Lý Tân Nguyệt lắp bắp, không dám nhìn thẳng vào mắt ông cụ, lòng dâng lên nỗi chột dạ. Cô ta sợ ông cụ sẽ nói ra điều gì đó khiến Tư Mã Cương nghi ngờ mình.

Tư Mã Cương nhìn ông cụ Hoắc một lượt từ trên xuống dưới rồi hỏi: “Tân Nguyệt, em quen lão già này à?”

“Anh nói năng kiểu gì với lão thủ trưởng thế hả?” Một y tá đứng gần đó gắt lên.

Ông cụ Hoắc xua tay, không thèm chấp Tư Mã Cương, chỉ nhìn chằm chằm vào cái bụng của Lý Tân Nguyệt, hỏi: “Cháu kết hôn rồi à?”

Lý Tân Nguyệt định phủ nhận theo bản năng, nhưng nhìn cái bụng to tướng của mình, nếu bảo chưa kết hôn mà đã có t.h.a.i với người khác thì chẳng phải tự bôi tro trát trấu vào mặt sao? “Ông nội Hoắc, đây là anh Cương, là cha của đứa trẻ ạ.” Cô ta giới thiệu.

“Nguyệt nhi?” Tư Mã Cương nhìn Lý Tân Nguyệt, không ngờ cô ta lại quen biết một vị lão thủ trưởng. Thấy mọi người xung quanh đều kính trọng ông cụ, hắn cũng nhận ra đối phương có thân phận không tầm thường.

“Đây là ông nội Hoắc. Sau khi ba mẹ em qua đời, em vẫn luôn sống tại nhà ông, trước khi gặp anh em mới dọn ra ngoài.” Lý Tân Nguyệt vội vàng giải thích.

Tư Mã Cương lại liếc nhìn ông cụ Hoắc, hếch hàm hỏi: “Chính các người đã đuổi Nguyệt nhi ra khỏi nhà sao?”

Sắc mặt ông cụ Hoắc trầm xuống, ánh mắt đầy uy lực quét qua Lý Tân Nguyệt: “Cháu nói với hắn như vậy sao?”

Lý Tân Nguyệt chột dạ, không dám nhìn ông cụ. Lúc trước để tranh thủ sự thương hại của Tư Mã Cương, cô ta đã thêu dệt chuyện mình bị nhà họ Hoắc xua đuổi. Cô ta đã nói quá nhiều lời nói dối, đến mức chính mình cũng chẳng nhớ hết, nếu không phải Tư Mã Cương nhắc lại thì cô ta đã quên khuấy mất rồi.

“Anh Cương, chuyện này không liên quan đến ông nội đâu, không phải ông đuổi em.” Lý Tân Nguyệt làm bộ ủy khuất nhìn ông cụ Hoắc: “Ông nội ơi, ngày đó sau khi cháu rời đi, dì Lan đã đuổi theo mắng nhiếc cháu đủ điều, bắt cháu phải biến khỏi nhà họ Hoắc, không bao giờ được xuất hiện trước mặt dì ấy nữa. Cháu cũng chẳng biết mình đã làm sai chuyện gì, rõ ràng ngày hôm đó...”

“Anh Cương, chuyện cũ qua rồi, chúng ta đừng nhắc lại nữa. Bụng em hơi khó chịu, mình về thôi anh!” Lý Tân Nguyệt sợ hãi muốn rời đi ngay, sợ càng ở lâu càng dễ lộ tẩy. Cô ta đang có cuộc sống nhung lụa nhờ Tư Mã Cương, nếu để hắn biết chuyện cô ta từng chủ động vào phòng Hoắc Chí Minh thì coi như xong đời.

Nếu để Tư Mã Cương biết sự thật, hắn nhất định sẽ không tha cho cô ta. Lý Tân Nguyệt luôn rêu rao với hắn rằng mình bị Hoắc Chí Minh cưỡng bức, vất vả lắm mới thoát ra được, vậy mà khi tìm đến Quý Hoa Lan cầu cứu lại bị bà ta mắng nhiếc là hạng đàn bà lẳng lơ, quyến rũ con trai bà ta rồi bị đuổi đi. Cô ta đóng vai nạn nhân vô cùng hoàn hảo, tuyệt đối không thể để lộ chân tướng.

Ông cụ Hoắc sa sầm mặt mày. Trước đây ông không có ác cảm gì với Lý Tân Nguyệt, dù sao cũng là đứa trẻ mình nhìn lớn lên, làm sai thì sửa là tốt. Nhưng ông không ngờ cô ta lại trơ trẽn, đầy rẫy những lời dối trá như vậy, rõ ràng là không hề nói thật với Tư Mã Cương về chuyện với Hoắc Chí Minh. Có lẽ cô ta có kể, nhưng chắc chắn là đã thêm thắt, bóp méo sự thật rất nhiều.

Chương 277 - Trọng Sinh Kết Hôn Với Tiểu Thúc Quân Nhân, Tra Nam Hối Hận Không Kịp - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia