“Mẹ cháu? Mẹ cháu làm sao ạ?” Hoắc Chí Minh giả vờ ngơ ngác hỏi lại.
Hoắc Nguyên Sâm nhếch môi cười lạnh. Xem ra cha con nhà này vẫn chưa cho Lưu Mẫn biết sự thật, nếu không cô ta đã chẳng có phản ứng như vậy.
“Anh thực sự không biết sao?” Hoắc Nguyên Sâm nhìn hắn với vẻ chế giễu.
Hoắc Chí Minh tiếp tục lắc đầu, vẻ mặt đầy vẻ hoang mang. Hoắc Nguyên Sâm hừ lạnh một tiếng. Chuyện đã xảy ra mấy ngày rồi, Hoắc Đông Thăng làm sao có thể không nói cho con trai mình biết được chứ? Đúng là một lũ diễn kịch chuyên nghiệp.
Anh không tin!
Nếu Hoắc Chí Minh đã có thái độ như vậy, một mặt hẳn là lo lắng sẽ bị Lưu Mẫn phát hiện, mặt khác cũng không có ý định cầu tình cho Quý Hoa Lan.
Một thời gian không gặp, anh không ngờ Hoắc Chí Minh lại trưởng thành hơn một chút, không còn kiểu vừa chạm đã nổ, cũng không còn thói cao ngạo, coi trời bằng vung như trước kia nữa.
Có thể thấy, những chuyện xảy ra trong thời gian qua, cộng thêm việc dấn thân vào chốn công sở, đã thực sự dạy cho Hoắc Chí Minh không ít điều.
Nếu Hoắc Chí Minh là người tốt, sự tiến bộ này đáng để vui mừng, nhưng ngặt nỗi kẻ này vốn chẳng phải hạng tốt lành gì.
“Ông nội!” Thấy Hoắc lão gia t.ử bước ra, Hoắc Chí Minh lập tức gọi một tiếng.
Anh ta cũng lo lắng Hoắc Nguyên Sâm sẽ nói ra chuyện của Quý Hoa Lan, nên vừa thấy ông cụ liền vội vàng bước tới, cốt để Hoắc Nguyên Sâm không có cơ hội mở miệng.
“Sao các anh chị lại tới đây?” Phản ứng của Hoắc lão gia t.ử cũng chẳng khác Hoắc Nguyên Sâm là bao.
“Ông nội, chuyện lúc trước đúng là chúng con sai rồi, con thành thật xin lỗi ông!” Hoắc Chí Minh cúi đầu nhận lỗi đầy vẻ chân thành.
Hoắc lão gia t.ử nhướng mày, có chút kinh ngạc nhìn anh ta. Đây là sau khi trải qua biến cố đã biết học cách cúi đầu rồi sao?
Ông nhìn chằm chằm Hoắc Chí Minh một lúc lâu rồi mới hỏi: “Thật sự biết sai rồi?”
Hoắc Chí Minh gật đầu lia lịa: “Vâng, con thật sự biết sai rồi ạ.”
“Anh cũng đã lớn tuổi rồi, cũng nên biết điều một chút. Hiểu ra được là tốt, sau này hãy cùng Lưu Mẫn sống cho t.ử tế. Công việc hiện tại cũng không tệ, cứ chăm chỉ mà làm, đừng có học theo thói xấu của bố mẹ anh. Những việc họ làm căn bản không phải là việc mà người bình thường nên làm, anh cũng phải tự hiểu lấy.” Hoắc lão gia t.ử không nhịn được mà buông lời cảnh cáo.
“Con biết rồi ạ, sau này có gì không rõ, mong ông nội chỉ bảo thêm cho con.”
Dù sao cũng là cháu trai của mình, lại còn là đích tôn, Hoắc lão gia t.ử không thể không yêu thương. Nếu không phải vì những chuyện Hoắc Chí Minh làm trước kia, ông cũng đã không thất vọng đến thế. Giờ nghe anh ta nói năng hiểu chuyện, ông cũng gật đầu: “Anh hiểu được như vậy là tốt.”
Lưu Mẫn thấy Hoắc Chí Minh cùng Hoắc lão gia t.ử đi về phía hậu viện, tầm mắt cô ta liền rơi vào gương mặt của Hoắc Nguyên Sâm. Càng nhìn, cô ta càng thấy người đàn ông này thật sự quá đỗi nam tính và cuốn hút.
Thấy Hoắc Nguyên Sâm định rời đi, Lưu Mẫn lập tức tiến lên, dang tay chặn đường anh lại.
“Tứ thúc, con vừa mới tới, đối với nhà mình còn chưa quen thuộc lắm, hay là chú dẫn con đi làm quen một chút đi?” Giọng Lưu Mẫn hạ thấp xuống, cố tình bày ra vẻ mặt mà cô ta tự cho là xinh đẹp nhất.
Cô ta không tin Hoắc Nguyên Sâm có thể "ăn chay" lâu như vậy mà trong lòng không có chút gợn sóng nào.
Vợ anh từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến khi sinh nở, chắc chắn là chưa cho anh chạm vào người.
Theo quan điểm của Lưu Mẫn, không có người đàn ông bình thường nào có thể chịu đựng được việc thiếu thốn hơi ấm phụ nữ trong thời gian dài. Chỉ cần cô ta cố ý câu dẫn, chẳng lẽ Hoắc Nguyên Sâm lại không sập bẫy?
Đặc biệt là với một người đàn ông cao lớn, cường tráng như anh, nhu cầu sinh lý chắc chắn còn mạnh mẽ hơn người thường. Một năm trời làm "hòa thượng", anh thật sự chịu nổi sao?
Hơn nữa, cô ta chỉ cần được ngủ với người đàn ông này một lần là đủ.
Dù Thương Du Du kia có lợi hại đến mức sinh một lúc ba đứa, nhưng nếu cô ta có thể m.a.n.g t.h.a.i con của Hoắc Nguyên Sâm, lúc đó còn sợ gì không lật đổ được chính thất để lên ngôi?
Nếu thật sự phải chọn giữa Hoắc Chí Minh và Hoắc Nguyên Sâm, cô ta đương nhiên sẽ chọn người sau. Một người đàn ông ưu tú như vậy mới xứng đáng với cô ta.
Sắc mặt Hoắc Nguyên Sâm càng lúc càng lạnh lẽo. Nghe cái giọng nói khàn khàn như vịt đực của cô cháu dâu này, anh cảm thấy nổi hết cả da gà. Anh lùi lại một bước dài, đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn cô ta thêm một cái.
“Mẹ, mẹ ra tiếp khách giúp con với.” Hoắc Nguyên Sâm hướng vào trong nhà gọi lớn.
Lưu Mẫn ngẩn người, không thể tin nổi nhìn Hoắc Nguyên Sâm.
“Tứ thúc, con trông khó coi lắm sao? Sao chú không thèm nhìn con lấy một cái?” Lưu Mẫn vẫn chưa bỏ cuộc, lại nhảy tới trước mặt anh. Cô ta thật sự không tin Hoắc Nguyên Sâm lại không có chút ý đồ gì với mình.
Dù sao cô ta cũng thuộc hàng có nhan sắc mà.
Nếu không, lúc trước sao cô ta có thể mê hoặc được Hoắc Chí Minh? Vậy mà giờ đây Hoắc Nguyên Sâm lại có thái độ này, ngay cả một cái nhìn cũng lười bố thí.
Mị lực của cô ta từ khi nào lại kém cỏi đến thế?