Kiếp trước, ta yêu nhầm một người.
Vì hắn, ta mang toàn bộ gia sản của mẫu thân làm của hồi môn.
Vì hắn, ta quay lưng với những người thật lòng đối tốt với mình.
Đổi lại...
Là đứa con chưa kịp chào đời.
Là mẫu thân chết trong oan khuất.
Là chính ta ngã xuống trong vũng máu.
Trước khi nhắm mắt, Tống Cảnh Hành nhìn ta, lạnh lùng nói:
"Muốn trách thì trách ngươi quá ngu."
...
Mở mắt lần nữa.
Ta trở về đúng ngày chuẩn bị xuất giá.
Bên ngoài, tiếng kèn hỷ đã vang lên.
Trong đại sảnh, hai họ đang chờ ta bước ra hoàn thành hôn lễ.
Lần này...
Ta sẽ để tất cả bọn họ biết.
Người phải hối hận—
Không phải là ta.