Cảm nhận được bàn tay ấm áp từ hắn, lòng ta bỗng mềm nhũn.
Kiếp trước ta mù quáng vì một kẻ giả tạo, kiếp này lại rơi vào cái lưới tình gian xảo của tên nam nhân vừa điên vừa sủng ta vô điều kiện này, xem ra ta đã tình nguyện nhảy vào rồi.
Những ngày tháng bình yên ngắn ngủi nhanh ch.óng qua đi khi dông bão thực sự bắt đầu nổi lên trên triều đình.
Phủ Thừa tướng sau chuỗi ngày bị Vương phủ chèn ép đến mức nghẹt thở đã quyết định đ.á.n.h một canh bạc độc.
Đúng như những gì Tiêu Dạ Thần đã điều tra, Cố Thừa tướng bấy lâu nay đã lén lút cấu kết với thế lực địch quốc ở ngoại bang hòng mưu phản đoạt vị.
Mà chướng ngại vật lớn nhất trên con đường binh biến của hắn không ai khác chính là phụ thân ta, Khương lão tướng quân.
Kiếp trước vào thời điểm này, phụ thân bị chúng dùng mật thư giả vu oan cho tội mưu phản, dẫn đến việc cả nhà bị đầy vào lao ngục, ca ca t.ử trận một cách đầy uẩn khúc.
Sự ngu muội của ta khi đó đã gián tiếp giúp chúng nắm rõ mọi đường đi nước bước của Khương gia.
Nhưng kiếp này, mọi chuyện đã hoàn toàn đảo lộn.
Vào buổi chầu sáng hôm ấy, bầu không khí trong đại điện ngột ngạt đến mức đáng sợ.
Cố Thừa tướng bước ra khỏi hàng, quỳ sụp xuống đất, trên tay nâng cao một sấp tấu chương, giọng nói đầy vẻ đau đớn nhưng cũng vô cùng kiên quyết.
"Bệ hạ, thần có tội, nhưng thần không thể không vì giang sơn xã tắc mà đại nghĩa diệt thân."
"Thần xin tố cáo Khương lão tướng quân tư thông với ngoại địch, mưu đồ phản nghịch."
"Đây là mật thư do chính người của Khương gia gửi đi, bị thuộc hạ của thần chặn lại."
Lời vừa thốt ra, cả triều đình lập tức xôn xao.
Hoàng đế ngồi trên long ngai, sắc mặt sa sầm, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía phụ thân ta.
Cố Thanh Hằng đứng bên cạnh phụ thân hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý, ánh mắt liếc nhìn sang Tiêu Dạ Thần đang đứng ở góc điện đầy vẻ khiêu khích.
Hắn nghĩ rằng lần này cả Khương gia và vị vương gia phế vật kia sẽ phải chôn thây cùng nhau.
"Khương ái khanh, ngươi có gì để nói?"
Hoàng đế trầm giọng hỏi.
Phụ thân ta đứng thẳng tắp, thần sắc không chút hoang mang, chỉ im lặng không nói.
Đúng lúc này, một tiếng cười lười biếng pha chút cợt nhả vang lên từ phía cuối hàng đại thần, phá vỡ bầu không khí căng thẳng.
Tiêu Dạ Thần bước ra, chiếc quạt lông vũ trên tay khẽ phẩy phẩy, bộ trường bào màu đỏ thẫm khiến hắn trông lạc quẻ giữa triều đường trang nghiêm.
Hắn vừa đi vừa chậc lưỡi.
"Chậc chậc, Cố Thừa tướng diễn kịch hay thật đấy."
"Bản vương xem đến mức suýt chút nữa là rơi nước mắt rồi."
"Hoài An Vương, đây là triều đường, không phải nơi để ngài làm càn."
Cố Thừa tướng tức giận quát.
"Bản vương làm càn sao?"
Tiêu Dạ Thần nhướng mày, nụ cười trên môi bỗng chốc tắt ngấm, thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh như d.a.o găm.
Hắn phất tay ra hiệu.
Ngay lập tức, Truy Phong dẫn theo một đội cấm vệ quân áp giải vài gã nam nhân ăn mặc theo kiểu nhân sĩ ngoại tộc vào đại điện.
Nhìn thấy những kẻ này, sắc mặt Cố Thừa tướng và Cố Thanh Hằng lập tức trắng bệch, mồ hôi lạnh đổ ra như tắm.
Ta mặc triều phục của Vương phi từ ngoài bước vào, trên tay nâng một chiếc tráp ngọc, quỳ gối dâng lên.
"Bệ hạ, thần thiếp là Hoài An Vương phi Khương Ninh, có bằng chứng xác thực về kẻ thực sự mưu phản."
"Những bức mật thư trong tráp này cùng với con dấu bí mật của phủ Thừa tướng chính là minh chứng xác thực cho việc Cố gia cấu kết với địch quốc, hãm hại trung thần."
Kiếp trước, Cố Thừa tướng đã dùng thủ đoạn này để hại Khương gia ta.
Kiếp này, ta dùng chính thủ đoạn đó để giăng lưới suốt mấy tháng trời, bắt c.h.ặ.t đường đi nước bước của chúng, lật ngược thế cờ ngay tại chỗ.
"Ngươi... ngươi ngậm m.á.u phun người."
"Bệ hạ, thần oan uổng."
Cố Thừa tướng hoảng loạn dập đầu.
Hoàng đế lật xem những bức mật thư trong tráp gỗ, sắc mặt càng lúc càng đen kịt.
"Rầm!"
Ông đập mạnh tay xuống Long án, tức giận quát lớn.
"Khốn kiếp, Cố gia to gan lớn mật, dám mưu phản triều đình, vu oan giá họa cho công thần."
"Người đâu?"
"Lột bỏ mũ áo của Cố Thừa tướng và Cố Thanh Hằng, giải vào đại ngục chờ ngày xử t.ử."
Cấm vệ quân lập tức xông vào.
Cố Thanh Hằng bị đè sấp xuống đất, b.úi tóc rối loạn, y phục xộc xệch.
Bản mặt đệ nhất mỹ nam thanh cao ngày nào giờ đây t.h.ả.m hại vô cùng.
Khi bị áp giải đi qua ta, hắn ngước đôi mắt đỏ ngầu, tràn ngập tuyệt vọng và hối hận nhìn ta, mấp máy môi như muốn cầu xin.
Ta đứng bên cạnh Tiêu Dạ Thần, thản nhiên nhìn tên nam nhân sa cơ lỡ vận, trong lòng không một chút gợn sóng.
Kẻ giẫm đạp lên lòng thành của người khác cuối cùng cũng phải tự nếm trải mùi vị bị cả thiên hạ phỉ nhổ.
Phủ Thừa tướng đổ sụp chỉ trong một đêm, nhưng sóng gió ở kinh thành vẫn chưa dừng lại.
Việc Cố gia cấu kết với địch quốc đã khiến biên thùy đại loạn, tàn dư của thế lực phản loạn quyết tâm giãy c.h.ế.t lần cuối.
Bọn chúng tập hợp lực lượng bao vây kinh thành.
Trong lúc triều đình hoang mang, hoàng đế lâm bệnh nặng vì kinh động, các hoàng t.ử thì nhìn nhau e dè, không ai dám đứng ra gánh vác trách nhiệm đại cục.
Thì một mật lệnh từ hoàng cung được ban ra, triệu tập tất cả các tướng lĩnh và hoàng thân quốc thích vào điện nghị sự.
Phụ thân và ca ca ta cùng các quan đại thần bước vào đại điện, không khí lúc này căng thẳng như dây cung kéo căng.
Chính giữa điện, Vương gia Tiêu Dạ Thần chính thức nhiếp chính thay hoàng đế, điều quân khiển tướng.
Gương mặt tuấn mỹ vô song của hắn cùng đôi mắt phượng hẹp dài không còn một chút nét lười biếng hay cợt nhả thường ngày, thay vào đó là sự uy nghiêm vương giả khiến người khác theo bản năng mà quỳ gối.
"Vương... Vương gia, phu quân chơi bời trác táng của muội muội đây sao?"
Ca ca Khương Vũ kinh ngạc thốt ra thành lời.
Phụ thân ta mắt cũng trợn lên vì bất ngờ.
Trong thoáng chốc, ông đã hiểu ra, suýt chút nữa cười lên ha hả.
Trong đầu ông lúc này chỉ có một suy nghĩ.
Con gái của ta đúng là biết cách nhìn người.
Các đại thần khác thì bán tín bán nghi, nhưng cũng không dám khinh xuất nửa lời.
Tiêu Dạ Thần không thèm để ý tới những ánh mắt hiếu kỳ xung quanh, hắn lạnh lùng chỉ tay vào tấm bản đồ trải rộng trên bàn, giọng nói mang theo sát khí.
"Khương lão tướng quân, Khương Tiểu tướng quân nghe lệnh."
"Theo bản vương xuất quân dẹp loạn, trả lại sự thái bình cho giang sơn."
"Những người còn lại phải nghĩ cách an ổn lòng dân trong thành."
"Kẻ nào dám làm loạn, lập tức c.h.é.m không tha."
Khói lửa chiến tranh bùng lên rồi cũng nhanh ch.óng lụi tàn dưới sự chỉ huy sắt đá của Hoài An Vương Tiêu Dạ Thần.
Với sự mưu trí của hắn cùng binh lực dũng mãnh của phủ tướng quân, lực lượng phản loạn nhanh ch.óng bị quét sạch tận gốc rễ.
Biên thùy định hình, kinh thành lập lại trật tự chỉ trong vỏn vẹn hai tháng.
Hoàng đế kiếp trước vì u uất mà băng hà sớm, kiếp này tuy giữ được mạng sống nhờ sự cứu giá kịp thời của Tiêu Dạ Thần, nhưng long thể đã suy nhược đến mức không thể xử lý triều chính.
Các vị hoàng t.ử thì chẳng có ai đủ dũng đủ mưu.
Cuối cùng, vì dòng họ Tiêu, vì bình an xã tắc, hoàng đế đành tự nguyện ban chiếu nhường ngôi cho Tiêu Dạ Thần.
Ông lui về làm Thái Thượng Hoàng để dưỡng bệnh.
Ngày Tiêu Dạ Thần đăng cơ, cả kinh thành chìm trong một bầu không khí đại hỉ chưa từng có.