Ngay trong ngày bị áp giải đến phủ Kinh Triệu, Thôi Ngọc Ngưng đã bị tống thẳng vào ngục.
Trên người mang theo hai mạng người, kết cục chờ đợi nàng ta vốn chỉ có một con đường c.h.ế.t.
Sau khi nhận ra bản thân đã hoàn toàn thất thế, Thôi Ngọc Ngưng tuyệt vọng, cuối cùng tự sát trong ngục.
Đương nhiên, đó chỉ là lời giải thích dành cho người ngoài.
Sống lại một đời, ta sao có thể không tự tay đòi lại món nợ m.á.u này?
Ta cầm con d.a.o găm trong tay, từng nhát một đ.â.m xuống người Thôi Ngọc Ngưng.
"Nhát d.a.o này là thay dưỡng phụ ta trả thù."
"Nhát d.a.o này là thay dưỡng mẫu ta trả thù."
"Nhát d.a.o này là vì chính ta."
"Nhát d.a.o này..."
Ta siết c.h.ặ.t cán d.a.o, hung hăng đ.â.m thẳng lưỡi d.a.o đã nhuốm m.á.u vào tim nàng ta.
Nhìn gương mặt trắng bệch, hơi thở thoi thóp của Thôi Ngọc Ngưng, ta vừa rơi nước mắt vừa khẽ thì thầm:
"Nhát d.a.o này là vì Triết Nhi đáng thương của ta."
Triết Nhi, mẫu thân đã báo thù cho con rồi.
Con có nhìn thấy không?
Nếu con vẫn còn nhớ mẫu thân, kiếp này con vẫn tiếp tục làm con trai của mẫu thân, được không?
Lần này, mẫu thân nhất định sẽ bảo vệ con thật tốt.
Không còn thân phận đích nữ Thôi thị che chở, mạng của Thôi Ngọc Ngưng đã chẳng khác nào ngọn đèn trước gió.
Phủ Kinh Triệu kết luận nàng ta sợ tội tự sát, sau đó ngay trong đêm đem t.h.i t.h.ể nàng ta ném ra bãi tha ma.
Chuyện này gây ra chấn động không nhỏ, chẳng bao lâu sau Tiêu Ninh Viễn đã nhận được tin.
Hắn lập tức vội vã tìm đến trước mặt ta.
"Thư Nhi, xảy ra chuyện lớn như vậy, sao nàng lại không nói với cô?"
"Nói cho Thái t.ử điện hạ thì có ích gì? Điện hạ sẽ tin ta sao?"
Ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười đầy mỉa mai.
"Điện hạ chỉ cho rằng thần nữ không muốn làm trắc phi, nên mới cố tình bày ra chuyện này để vu oan Thôi Ngọc Ngưng."
Tiêu Ninh Viễn trước nay vẫn luôn nói người hắn yêu là ta, còn với Thôi Ngọc Ngưng thì tuyệt đối không có tình cảm nam nữ.
Nhưng ngẫm lại thật kỹ, nếu một nam nhân thực sự không yêu một nữ nhân, hắn có thể cho nàng ta ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu, chỉ dưới một người mà trên vạn người sao?
Hắn lại có thể lập con trai của nàng ta làm Thái t.ử sao?
Năm xưa, nếu không phải Thôi Ngọc Ngưng quỳ xuống cầu xin Tiêu Ninh Viễn đừng bỏ rơi mình, hắn cũng sẽ không nhất quyết sắp xếp để ta trở thành thiếp.
Xem xét một người, phải nhìn vào những gì hắn thực sự làm, chứ không phải những lời hắn nói về tình cảm trong lòng.
Tiêu Ninh Viễn đã trao cho Thôi Ngọc Ngưng quyền lực và địa vị như vậy, người hắn yêu nhất, suy cho cùng, phải là Thôi Ngọc Ngưng.
"Cô sao có thể đối xử với nàng ấy như vậy?"
Những lời lạnh nhạt của ta dường như khiến Tiêu Ninh Viễn bị tổn thương sâu sắc.
Hắn liên tục lắc đầu, cố gắng giải thích:
"Cô chỉ muốn để nàng ấy thay nàng gánh vác những chuyện vụn vặt, nặng nhọc đó mà thôi..."
"Những chuyện ấy đã không còn quan trọng nữa."
Ta chẳng muốn tiếp tục dây dưa với Tiêu Ninh Viễn, chỉ bình thản nói:
"Phụ thân thần nữ đã dâng tấu lên Hoàng thượng, xin cho đích nữ Thôi thị được gả cho Đại hoàng t.ử làm chính phi."
Kiếp này không còn Thôi Ngọc Ngưng chiếm lấy thân phận vốn không thuộc về mình, đích nữ duy nhất của Thôi thị chỉ còn ta.
"Nàng nói gì?"
Tiêu Ninh Viễn sững sờ nhìn ta, như thể không thể tin nổi những gì vừa nghe thấy.
"Nàng muốn gả cho Tiêu Ninh Quyền?"
Ta gật đầu.
"Phải."
Phụ thân và mẫu thân có cách nhìn hoàn toàn khác nhau.
So với hạnh phúc của người con gái là ta, rõ ràng phụ thân coi trọng tiền đồ của cả Thôi thị nhất tộc hơn.
Trong tình thế hiện tại, ông cân nhắc đi cân nhắc lại cũng chẳng thể tìm ra lựa chọn nào tốt hơn.
Còn về phía Tiêu Ninh Quyền, hắn vốn là người thông minh.
Những năm qua, hắn cố tình thu mình, tìm mọi cách làm giảm sự chú ý của người khác đối với bản thân, chẳng phải cũng chính là một kiểu nhẫn nhịn để chờ thời sao?
Đáng tiếc, tình thế hiện tại đã ép người đến đường cùng.
Cuối cùng hắn vẫn không thể chống lại mẹ con Tiêu Ninh Viễn, những kẻ lúc này đang nắm trong tay thế lực quá lớn.
Giờ đây, một cơ hội để xoay chuyển tình thế đã tự mình tìm đến tận cửa, đương nhiên hắn sẽ không từ chối.
Chỉ là hắn đưa ra một điều kiện, muốn được gặp ta một lần.
Ta đến gặp Tiêu Ninh Quyền.
Đi cùng ta còn có vị thần y mà ta đặc biệt tìm từ Tây Vực đến.
Nếu không nhờ ký ức của kiếp trước, biết được những ngày này vị thần y ấy vừa hay đang du ngoạn gần kinh thành, ta cũng không thể thuận lợi tìm được ông.
Quả nhiên thần y có bản lĩnh thực sự.
Ông chỉ đặt tay lên cổ tay Tiêu Ninh Quyền, bắt mạch trong chốc lát rồi vuốt râu, chậm rãi lên tiếng:
"Độc tố tích tụ trong cơ thể Đại hoàng t.ử đã quá nhiều, e rằng không thể giải hết trong ngày một ngày hai."
Nghe vậy, ánh mắt Tiêu Ninh Quyền vẫn bình tĩnh, không hề lộ vẻ kinh ngạc.
Rõ ràng hắn đã biết từ lâu tình trạng thân thể của mình nghiêm trọng đến mức nào.
Hắn nhìn ta thật sâu, rồi nhanh ch.óng quay sang vị thần y.
"Thân thể của bản hoàng t.ử đã đến mức này, còn có chuyện gì mà ta không thể chịu đựng?"
"Thần y cứ nói thẳng."
"Đại hoàng t.ử được trời cao che chở nên mới có thể gặp lão phu vào lúc này."
Thần y chậm rãi vuốt râu, giọng điệu chắc chắn.
"Nếu chậm thêm hai tháng nữa, e rằng ngay cả t.h.u.ố.c thang cũng chẳng còn tác dụng."
Vị thần y rất hài lòng với thái độ khiêm nhường, cung kính của Tiêu Ninh Quyền.
Đồng thời, ông cũng rất vừa ý với một nghìn lượng vàng ta đã dâng trước đó.
Vừa cầm b.út kê đơn, ông vừa tiếp tục nói:
"Chỉ cần uống t.h.u.ố.c giải độc đúng giờ, chưa đến một tháng, độc tố tích tụ trong cơ thể ngài có thể được thanh trừ khoảng ba đến bốn phần."
"Tuy không thể giúp ngài có được tuổi thọ như người bình thường, nhưng ít nhất có thể bảo đảm trong vòng năm năm không xảy ra chuyện gì."
Đối với một người đang đứng bên bờ sinh t.ử như Tiêu Ninh Quyền, được sống thêm năm năm chẳng khác nào được ban cho một lần tái sinh.
Trong mắt hắn lập tức hiện lên niềm vui khó giấu.
Kê đơn xong, thần y được đưa đi nghỉ ngơi.
Ta ở lại, tự mình trông coi hạ nhân sắc t.h.u.ố.c.
Sau khi t.h.u.ố.c được sắc xong, ta mang bát t.h.u.ố.c đến bên cạnh Tiêu Ninh Quyền, đưa tận tay hắn.
Tiêu Ninh Quyền nâng bát t.h.u.ố.c đen đặc lên, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Đặt bát xuống, hắn nhìn ta với vẻ nghi hoặc.
"Vì sao Thôi tiểu thư lại chọn một kẻ phế nhân như ta?"
"Điện hạ là đích trưởng t.ử của Hoàng thượng, bảo vệ chính thống vốn là đại nghĩa."
Ta đáp một câu vừa đúng mực vừa đường hoàng.
Nhưng nhìn vẻ mặt rõ ràng không tin của Tiêu Ninh Quyền, ta lại nói tiếp:
"Ta muốn Tiêu Ninh Viễn thân bại danh liệt."
"Chỉ khi gả cho Đại hoàng t.ử, ta mới có thể đạt được mục đích ấy."
Ánh mắt Tiêu Ninh Quyền vẫn dừng trên gương mặt ta, như muốn nhìn thấu xem từng lời ta nói là thật hay giả.