Ngày hôm sau, đại ca vốn định vào cung xin Hoàng thượng ban hôn, nhưng lại nhận được tin biên quan nguy cấp, huynh ấy chỉ có thể bảo Nhu Gia chờ mình, đợi chiến sự kết thúc sẽ trở về cưới nàng.

Kiếp trước đại ca ta t.ử trận, không thể trở về, Nhu Gia bị ép đi hòa thân, mới đến Bắc địch được ba tháng, ta đã nhận được tin nàng tự vẫn.

Giờ đây lại nghe nhắc đến chuyện hòa thân, Nhu Gia lập tức phản bác:

"Phụ hoàng sẽ không để bản cung đi hòa thân, hơn nữa người bản cung muốn gả là Lục đại ca."

Lục Hoàn Chi quay sang hỏi Bùi Hoài Chi:

 "Hoài Chi ca ca, chẳng phải huynh đã nhận được tin đại ca lần này t.ử trận không thể trở về phủ nữa sao?"

Nghe thấy lời này, sắc mặt mẫu thân ta lập tức trắng bệch, không còn một giọt m.á.u.

Nhu Gia cũng hoảng hốt:

 "Ngươi nói bậy gì thế? Lục đại ca đã nhiều lần ra chiến trường, lại có Tiết gia quân bảo vệ, sao có thể xảy ra chuyện được?"

Ta lạnh lùng trừng mắt nhìn Lục Hoàn Chi:

 "Ngươi dám nguyền rủa đại ca ta? Không muốn sống nữa sao?"

Lục Hoàn Chi sợ hãi, vội trốn ra sau lưng Bùi Hoài Chi, không dám nói thêm lời nào.

Ta đã hạ lệnh cho Tiết gia quân phong tỏa tin tức đại ca t.ử trận.

Bùi Hoài Chi không thể dò la được, hiện giờ hắn biết chuyện này, chẳng qua là dựa vào ký ức của kiếp trước, nhưng hắn lại cố ý nói ra:

 "Trận chiến này địch nhiều ta ít, binh lực chênh lệch quá lớn, thiếu tướng quân dẫn quân phá vòng vây không thành công, đã bất hạnh t.ử trận, vài ngày nữa tin tức sẽ truyền về kinh thành."

Hắn vừa dứt lời, mẫu thân ta không chịu nổi cú sốc ấy, đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u.

Sau khi ta cho mẫu thân uống t.h.u.ố.c, sắc mặt bà mới khá hơn đôi chút, Liên Chi cũng đã mang giá y tới.

Ta đột nhiên rút thanh kiếm đeo bên hông ra:

"Bùi Hoài Chi, ngươi chẳng qua chỉ là một thế t.ử sống trong nhung lụa, an nhàn hưởng phúc, dựa vào đâu mà dám khẳng định thắng thua nơi chiến trường?"

"Chẳng phải các ngươi muốn bộ giá y này sao? Ta cho các người ngay bây giờ."

Lời vừa dứt, ta vung kiếm, mấy luồng hàn quang lóe lên.

Bộ giá y thế t.ử phi được thêu thùa tinh xảo, xa hoa đến cực điểm, lập tức bị lưỡi kiếm c.h.é.m rách, tan thành từng mảnh vải vụn.

Sau đó ta quay sang an ủi mẫu thân:

 "Mẫu thân, người yên tâm, trước khi xuất chinh, ca ca đã hứa với chúng ta sẽ bình an trở về, huynh ấy trước nay luôn coi trọng chữ tín."

Lục Hoàn Chi đau lòng ôm lấy bộ giá y đã rách nát không còn hình dạng, tủi thân khóc lóc:

 "Thế t.ử ca ca, giá y của muội bị hủy hết rồi."

Ánh mắt Bùi Hoài Chi nhìn ta càng thêm âm trầm như mực, ta hủy giá y, hành động này càng khiến hắn tức giận.

Đúng lúc Liễu di nương chạy tới, hắn lập tức ra lệnh:

"Liễu phu nhân, Lục Hoàn Ninh không hiểu lễ nghĩa, tính tình ngang ngược, tự tiện hủy hoại giá y của thế t.ử phi."

"Từ hôm nay trở đi giam lỏng nàng trong viện một năm, để các ma ma trong phủ dạy nàng quy củ cho t.ử tế, tu thân dưỡng tính."

Liễu di nương và Lục Hoàn Chi nghe vậy, trong mắt đều hiện lên vẻ vui mừng.

Đặc biệt là Lục Hoàn Chi, vừa rồi cố ý nói chuyện đại ca ta t.ử trận chính là để kích động bệnh tình của mẫu thân ta, chọc giận ta, khiến ta lại bị trừng phạt, muốn hoàn toàn hủy hoại danh tiếng của ta, để sau này không ai dám cưới.

Sau khi bọn họ rời đi, mẫu thân nắm lấy tay ta, đau lòng khóc thành người nước mắt.

Ta an ủi bà:

 "Mẫu thân, đừng lo, hắn thất hứa, đổi người cưới, danh tiếng của hắn cũng chẳng khá hơn đâu."

Huống hồ hắn vong ân phụ nghĩa đối xử với ta như vậy, nếu chuyện này truyền ra ngoài, danh tiếng bị ảnh hưởng, hắn đâu còn dễ dàng trở thành thái t.ử như trước nữa.

Đúng lúc ấy, Nhu Gia đột nhiên bịt miệng, dáng vẻ muốn nôn mửa, vừa rồi nàng vẫn luôn cố gắng nhịn, giờ đây thật sự không nhịn nổi nữa.

Ta chợt nhớ đến kiếp trước, trước khi nàng đi hòa thân, ta từng đến thăm.

Hoàng hậu sai người ép nàng uống một bát t.h.u.ố.c lớn, không bao lâu sau, trên người nàng nổi lên những mảng đỏ lớn.

Nàng nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, vành mắt đỏ hoe:

 "Hoàn Ninh, ta đã m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, nếu ca của ngươi không trở về cưới ta, mẫu hậu sẽ ép ta phá bỏ đứa bé."

Hôm nay nàng đến Lục phủ, một là chống lưng cho ta, hai là muốn hỏi xem đại ca khi nào trở về, không ngờ lại nghe tin đại ca t.ử trận, nhất thời nàng hoang mang lo sợ, không biết phải làm sao.

Mẫu thân ta lúc này cũng nhìn sang ta:

 "Hoàn Ninh, bất kể ca ca thế nào, con cũng phải bảo vệ đứa bé trong bụng công chúa."

Ta gật đầu, bảo công chúa trở về cung dưỡng t.h.a.i cho tốt, yên tâm chờ đại ca trở về cưới nàng.

Ba ngày sau, chuyện ta bị Bùi phủ từ hôn đã truyền khắp kinh thành.

Liễu di nương còn dặn dò tất cả bà mối, sau này không được đến Lục phủ mai mối cho ta nữa.

"Mẫu thân, ta muốn cầu cứu cữu cữu."

Nhưng Lục Hoàn Chi lại nói cho ta biết, cữu cữu đang giữ chức Hộ bộ thị lang bị người ta đàn hặc tội tham ô nhận hối lộ, hiện đã bị giam ở Đại Lý tự để chờ thẩm tra.

Bây giờ không còn ai có thể giúp ta, bọn họ rõ ràng muốn dồn ta vào đường cùng.

Đến chiều tối, Liễu di nương phái Lý ma ma đến viện của ta, chính là ả phụ nhân độc ác ở kiếp trước đã tự tay ép mẫu thân ta uống t.h.u.ố.c độc.

Vừa bước vào tiểu viện, bà ta đã muốn trừng phạt ta:

 "Đại tiểu thư, phu nhân sai lão nô đến dạy người quy củ, ngươi hãy ra sân quỳ ba canh giờ trước đi."

Bà ta vừa nói xong, ta liền đ.á.n.h ngất bà ta, sau đó cùng Liên Chi trói c.h.ặ.t bà ta lại.

Đêm khuya, Đông viện đột nhiên bốc cháy, Liễu di nương lại ra lệnh không cho bất kỳ ai đi dập lửa cứu người.

Đợi đến lúc trời sáng, cả khu viện đã bị thiêu dụi, chỉ còn lại một đống tường đổ ngói nát, trong không khí vẫn tràn ngập mùi khét cháy nồng nặc.

Gia đinh Lục phủ đào bới dưới những cây xà ngang đã sập, lôi ra một t.h.i t.h.ể co quắp, gương mặt đã bị thiêu hủy, không còn cách nào nhận dạng.

Nhưng những mảnh vải còn sót lại trên người, lại chính là bộ y phục ta đã mặc ban ngày.

Liễu di nương sai người đem t.h.i t.h.ể kia vứt ra bãi tha ma, ngay cả việc chôn cất đàng hoàng bà ta cũng không chịu làm.

Còn về Liên Chi và mẫu thân ta, cũng không thấy tung tích đâu nữa.

Bà ta chỉ cho rằng họ cũng đã bỏ mạng trong biển lửa, đồng thời nghiêm cấm đám hạ nhân nhắc lại chuyện này, càng không được để lộ ra ngoài.

Mọi thứ trong Lục phủ vẫn diễn ra như thường lệ, trận hỏa hoạn đêm đó tựa như chưa từng xảy ra.