Sau khi nghe Lâm Thanh Hòa kể xong, lão tam Chu Quy Lai và Cương T.ử - hai anh em cảm thấy tam quan như vừa bị cướp bóc một trận vậy.

Chuyện này thật sự quá thách thức tam quan rồi.

"Cương T.ử à, cưới vợ cần phải thận trọng đấy." Chu Quy Lai vỗ vỗ vai Cương Tử, vô cùng thành khẩn nói.

Cương T.ử lại gật đầu vô cùng trịnh trọng.

Nếu mà cưới phải một người phụ nữ như Trương Mỹ Liên thì đúng là đen đủi tám đời, gia môn bất hạnh mới cưới phải loại phụ nữ đó.

"Vậy hiện tại Hứa Thắng Cường muốn thay hình đổi dạng rồi sao?" Chu Quy Lai hỏi.

"Cho hắn một cơ hội." Lâm Thanh Hòa nói.

Chuyện này không nói thêm quá nhiều, nói xong Lâm Thanh Hòa và Chu Thanh Bách cũng chuẩn bị đi ngủ.

Còn về cô bé Mật Mật, hôm nay ăn cơm xong là đi ngủ luôn, chơi mệt rồi.

Hiện tại cô bé vẫn đang ngủ chung với cha mẹ, tuy nhiên có giường nhỏ riêng, nhưng chỉ là ở chung một phòng mà thôi.

Lâm Thanh Hòa liền nói với Chu Thanh Bách: "Cơ hội chỉ có một lần này thôi, nếu lần này hắn không trân trọng, không nắm bắt thì sau này anh cũng đừng có qua đây nói với em mấy chuyện không đâu nữa."

"Ừm." Chu Thanh Bách gật đầu.

Vốn dĩ hắn cũng không muốn quản, nhưng lần này thấy đứa cháu ngoại này ngồi tù ra, cả người quả thực đã thay đổi không ít, cho nên hắn cũng nghĩ muốn cho thêm một cơ hội nữa.

Sáng sớm hôm sau, Chu Thanh Bách dẫn theo Hứa Thắng Cường cùng qua tiệm sủi cảo bên kia, phải chuẩn bị không ít nguyên liệu nấu ăn.

Mở tiệm sủi cảo cũng không phải chuyện dễ dàng, có rất nhiều việc phải làm.

Mà Hứa Thắng Cường lại là một kẻ vụng về, vị này từ trước đến nay chưa từng làm qua loại việc này, cho dù là xuất thân trai làng đi chăng nữa nhưng hắn thật sự không biết những thứ này.

Cho nên đều cần Chu Thanh Bách - người cậu nhỏ này chỉ dạy.

Cũng may Chu Thanh Bách là người tính tình tốt, chỉ cần hắn chịu học thì hắn cũng sẽ không thấy phiền mà dạy bảo.

Bận rộn cả ngày ở tiệm sủi cảo, buổi tối hắn cũng trực tiếp ở lại tiệm luôn, không về Tứ Hợp Viện bên kia.

Lâm Thanh Hòa không hỏi nhiều chuyện của Hứa Thắng Cường, Cương T.ử hỏi cậu nhỏ của mình.

"Cái gì cũng không biết, muốn tiếp quản chắc phải mất một thời gian." Chu Thanh Bách nói.

Cương T.ử cười hì hì, nói: "Đại di quá nuông chiều hắn rồi, việc gì cũng không cần hắn làm, tự nhiên là không biết những thứ này."

Lâm Thanh Hòa liền chuyển sang hỏi chuyện dạo này hắn đi bày sạp, Cương T.ử nói: "Năm nay người bày sạp đông hơn không ít, con thấy sau này e là không còn hiếm lạ nữa."

Hắn vẫn luôn bán quần áo, đối với ngành may mặc đặc biệt rõ ràng, năm nay làm ăn quả thực dễ làm hơn năm ngoái, cũng dễ kiếm tiền hơn, nhưng đồng thời người bày sạp cũng đông lên không ít.

Cũng là vì quần áo của hắn lấy từ chỗ anh rể nhị, toàn là hàng cực tốt, bất kể là chất lượng hay kiểu dáng đều rất ổn, cho nên mới tương đối dễ bán.

Nhưng hắn cảm thấy sau này chắc chắn sẽ khó làm ăn hơn.

Lâm Thanh Hòa nói: "Con cứ tranh thủ lúc này dễ kiếm tiền thì kiếm thêm chút đi."

Sau này việc bày sạp quả thực sẽ ngày càng khó làm, tuy nhiên cho dù xuyên suốt cả những năm chín mươi thì việc bày sạp cũng sẽ không quá tệ.

Nhưng tính đến thời điểm hiện tại, bảo Cương T.ử đi làm kinh doanh khác thì quả thực không có gì hay để làm, cứ tạm thời làm như vậy đi, thu nhập mỗi tháng thật sự không kém hơn việc hắn đi mở một cửa hàng đâu.

Chu Ngũ Ni và Lâm Tú tìm đến tiệm sủi cảo vào lúc chập tối ngày hôm sau.

Chu Ngũ Ni tự nhiên cũng nhận ra Hứa Thắng Cường, lúc nhìn thấy hắn ở đó còn ngẩn người ra một lát.

Chu Thanh Bách cũng ở trong tiệm sủi cảo, thấy hai đứa tới liền nói: "Đói chưa? Ăn bát sủi cảo trước nhé?"

Chu Ngũ Ni và Lâm Tú đều chào hỏi, sau đó mới nói không đói, đợi về nhà rồi mới cùng ăn.

Chu Thanh Bách nhìn thời gian, hiện tại mới năm giờ, nhưng cũng sắp đến giờ ăn tối rồi, liền nói với Hứa Thắng Cường: "Cậu trông tiệm trước đi."

"Dạ." Hứa Thắng Cường gật đầu, cũng gật đầu chào Chu Ngũ Ni - người chị họ này một cái, rồi nhận lấy tạp dề từ tay cậu nhỏ.

Sau hai ba ngày đào tạo, tuy hắn vẫn chưa tính là thành thạo nhưng cũng không đến mức ngay cả một bát sủi cảo cũng không luộc nổi, dù sao cũng chẳng có kỹ thuật gì cao siêu.

Chu Thanh Bách dẫn Chu Ngũ Ni và Lâm Tú qua Tứ Hợp Viện bên này, Lâm Thanh Hòa cũng đã ở nhà rồi, tầm này đều chuẩn bị ăn cơm.

Nhìn thấy hai đứa liền cười nói: "Tối qua trước khi đi ngủ còn nhắc đến hai đứa đấy, hôm nay cũng phải tới rồi."

"Thím tư, đã lâu lắm rồi không gặp, sao thím vẫn trẻ trung thế này ạ?" Chu Ngũ Ni mỉm cười tiến lên ôm thím tư một cái, nói.

"Cháu đừng có nịnh thím vui, thím giờ đã ở cái tuổi này rồi, còn trẻ trung gì nữa đâu." Lâm Thanh Hòa rạng rỡ nói.

"Chị Mẫn không có nịnh cô ba đâu ạ, cô nhìn vẫn giống hệt như lúc cháu còn nhỏ nhìn cô vậy, chẳng có thay đổi gì cả." Lâm Tú cũng nói.

Đây thật sự không phải là lời nịnh hót, cô ba của cô thật sự quá trẻ so với tuổi, mẹ cô còn nhỏ tuổi hơn cô ba, nhưng nếu đứng cạnh nhau thì người ta chắc chắn sẽ nói mẹ cô lớn hơn cô ba mấy tuổi.

Chu Ngũ Ni tên thật là Chu Hồng Mẫn, cũng chính là chị Mẫn trong miệng Lâm Tú.

Lâm Thanh Hòa được khen nên rất vui mừng, đến tuổi của cô rồi thì chắc chắn là thích nghe lời hay ý đẹp mà, đặc biệt là được khen trẻ.

"Tính ra năm nay hai đứa tới, thím đã chuẩn bị cho hai đứa không ít món ngon đâu." Lâm Thanh Hòa cười nói.

"Có món gì ngon ạ?" Mắt Lâm Tú sáng lên hỏi.

Cô thích nhất là ăn vịt quay, vịt quay ở Kinh Thị này thật sự không có gì ngon bằng, trước kia mỗi khi cô ba về quê đều sẽ mang về, lần nào cả nhà cô cũng ăn đến mức lưu luyến không quên.

"Biết cháu thích ăn vịt quay nên đã mua rồi." Lâm Thanh Hòa cười nói: "Còn có những món khác nữa, lát nữa lên món sẽ biết, giờ có muốn đi tắm một cái trước không?"

"Có có, cháu phải đi tắm một cái đã." Chu Ngũ Ni vội vàng nói.

Thật sự là chịu không nổi rồi, trời nóng thế này mà ngồi xe lửa, giờ xuống xe rồi không tắm một cái thì cả người không thoải mái.

Trời quá nóng, cho dù đến lúc này nhiệt độ cũng không giảm xuống bao nhiêu, thêm một gáo nước nóng pha với một thùng nước lạnh lớn, Chu Ngũ Ni liền vào tắm, đặc biệt sảng khoái.

Cô tắm xong thì đến lượt Lâm Tú vào tắm, Chu Ngũ Ni ở trong sân bắt đầu gội đầu, lúc này lão tam Chu Quy Lai dẫn theo anh em Khương Canh và Khương Hằng về tới.

"Ồ, chị Mẫn của em tới rồi à." Chu Quy Lai nhìn thấy Chu Ngũ Ni đang gội đầu, lập tức cười nói.

"A Tú cũng tới rồi à." Chu Ngũ Ni quay đầu nhìn hắn một cái, mỉm cười, nhưng thấy còn có người khác nên lập tức vội vàng quay đi tiếp tục.

Khương Hằng cũng nhìn thấy cô gái lớn đang gội đầu này, nhưng phi lễ chớ nhìn, hắn không nhìn nhiều.

Lâm Thanh Hòa liền mắng Chu Ngũ Ni: "Giờ đã là lúc nào rồi mà còn gội đầu, mai gội không được à."

"Chịu không nổi nữa thím ơi, gội xong tối nay cũng khô thôi ạ." Chu Ngũ Ni nói.

Một lát sau cô đã gội xong, Lâm Tú cũng định tắm một cái, nhưng bị cô ba gọi lại, bảo sáng mai dậy hãy gội.

Đợi Cương T.ử đạp chiếc xe ba bánh của hắn về, rửa mặt rửa tay xong, cả gia đình bắt đầu ăn cơm.

"Đúng rồi, suýt nữa quên giới thiệu với chị Mẫn, đây là em trai nuôi của nhà mình, con trai nuôi của cha mẹ em, tên là Khương Canh, đây là anh họ của cậu ấy, tên là Khương Hằng, đều là người ở Hải Thị, hiện tại qua bên này học tập kinh doanh tiệm trà." Lúc ăn cơm, Chu Quy Lai giới thiệu với Chu Ngũ Ni.

Chương 657: Đến Nơi - Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia