Hạ Chi Cảm Thấy Dạo Này Tô Kiều Có Chút Là Lạ, Cứ Vô Duyên Vô Cớ Cười Ngây Ngô Một Mình.
Hỏi thì cô bé lại không chịu nói, nhìn bộ dạng ấy mang đến cho người ta cảm giác như đang chìm đắm trong tình yêu.
Tại nhà họ Tô, Hạ Chi đem sự nghi hoặc trong lòng kể cho Tô Trầm nghe. Ánh mắt Tô Trầm hơi trầm xuống: “Không thể nào, Tô Kiều mới bao lớn chứ.”
“A Trầm, anh làm anh trai thì phải quan tâm A Kiều nhiều một chút. Em thấy con bé có chút không bình thường, giống hệt như đang yêu vậy.”
Cánh tay thon thả của Hạ Chi vòng qua ôm lấy cổ Tô Trầm, cả người ngoan ngoãn ngồi gọn trong lòng anh, đôi mắt tràn ngập ý cười nói.
Khóe miệng Tô Trầm khẽ cong lên, ánh mắt đong đầy tình ý ngọt ngào: “Nghe em cả.”
Dạo gần đây, bà Tô cũng phát hiện Tô Kiều trở nên khác hẳn trước kia. Không chỉ biết kẻ lông mày, trát phấn, mà còn hay lén lút cười một mình.
Trong lòng bà Tô dâng lên nỗi lo lắng. Thấy Hạ Chi chuẩn bị đến trường lên lớp, bà liền lặng lẽ kéo cổ tay cô lại.
Hạ Chi có chút kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên kể từ khi cô trọng sinh, mẹ chồng lại tỏ ra thân cận với mình như vậy.
Kiếp trước, vì sự vô tri của bản thân, Hạ Chi đã làm rất nhiều chuyện tổn thương gia đình họ Tô.
Dẫn đến lúc cô và Tô Trầm ly hôn, bị bà Tô và Tô Kiều mắng c.h.ử.i là kẻ không có lương tâm.
“Mẹ, mẹ tìm con có việc ạ?” Hạ Chi ngoan ngoãn để bà Tô kéo vào nhà trong.
Bà Tô gật đầu, nét mặt hơi bối rối. Hạ Chi là thanh niên trí thức có học vấn nhất trong thôn.
Trước kia, bà Tô luôn cảm thấy việc con trai mình cưới được Hạ Chi có chút gì đó không chân thực.
Nhưng dần dần, bà đã bị sự dịu dàng, hiểu chuyện của Hạ Chi làm cho cảm động, nhận ra nhà họ Tô cưới được cô chính là phúc phận.
“A Chi này, Kiều nhi dạo này có chút bất thường. Mẹ nghi ngờ không biết có phải con bé có người trong lòng rồi không? Con giúp mẹ để ý một chút, tránh cho con bé chịu thiệt thòi. Dù sao cũng là con gái, phải học được cách tự bảo vệ tốt chính mình.”
Gương mặt bà Tô tràn đầy vẻ lo âu.
“Mẹ, mẹ yên tâm đi. A Kiều là một đứa trẻ thông minh, sẽ không làm chuyện ngốc nghếch đâu. Ở trường học con sẽ giúp mẹ để mắt tới em ấy.”
Trong mắt Hạ Chi tràn ngập ý cười, cô khoác tay bà Tô, thân mật nhìn bà.
Nhìn Hạ Chi, trong lòng bà Tô dâng lên sự yêu thích. Từ sau khi kết hôn, cô giống như biến thành một người khác vậy, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta không thể không thương.
Sau buổi trưa, một vạt nắng chiều tà chiếu nghiêng xuống. Trên cây cầu đá ở đầu thôn, hai cái bóng in ngược dưới mặt nước.
Tô Kiều mang vẻ mặt đầy e lệ nhìn Lý Cường, trong lòng trong mắt đều chỉ có hình bóng người đàn ông trước mặt: “Lý Cường, những lời anh nói đều là thật sao?”
Ánh mắt Lý Cường kiên định, trên mặt mang theo một tia ửng hồng, hơi ngượng ngùng nhìn Tô Kiều: “A Kiều, từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã thích em rồi.”
Hạ Chi vốn dĩ đi tìm Tô Kiều để cùng nhau về nhà, không ngờ lại vô tình nhìn thấy cảnh tượng này. Nhớ tới những chuyện xảy ra ở kiếp trước, sắc mặt cô lập tức trầm xuống.
Hạ Chi nhớ rất rõ, kiếp trước Lý Cường vì muốn về thành phố và tham gia thi cử mà nhẫn tâm vứt bỏ Tô Kiều, hại nhà họ Tô bị cả thôn chê cười.
Để bi kịch không lặp lại một lần nữa, Hạ Chi quyết định phải hỏi cho rõ tâm ý của Lý Cường đối với Tô Kiều, tránh để em chồng phải chịu tổn thương không thể cứu vãn.
Hạ Chi giả vờ ho khan một tiếng, cắt ngang bầu không khí ngọt ngào của hai người.
Tô Kiều thấy Hạ Chi thì trong lòng có chút khẩn trương, vội rũ mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào mặt chị dâu.
“A Kiều, chúng ta nên về thôi.” Khóe miệng Hạ Chi khẽ cong lên, cũng không nói lời gì quá đáng.
Tô Kiều gật đầu, có chút không nỡ mà bước tới đứng cạnh Hạ Chi.
Sắc mặt Hạ Chi nhu hòa, khóe miệng mang theo một nụ cười nhạt nhìn Lý Cường. Hắn ta cũng là thanh niên trí thức được phân về thôn này.
“Lý tri thanh, tôi có một câu muốn mạo muội hỏi anh một chút.” Ánh mắt Hạ Chi trong veo, sắc sảo đến mức khiến người ta rất khó chối từ.
Trong lòng Lý Cường dâng lên sự căng thẳng, hắn liếc nhìn Tô Kiều một cái. Hạ Chi là chị dâu ruột của Tô Kiều, tình huống này chẳng khác nào biến tướng của việc ra mắt phụ huynh.
“Hạ tri thanh, cô có lời gì cứ nói.” Trong lòng bàn tay Lý Cường ướt đẫm mồ hôi lạnh, khẩn trương đến mức giọng nói cũng có chút run rẩy.
Hạ Chi nhìn Lý Cường bằng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc: “Anh có ý với Tô Kiều. Vậy nếu như có cơ hội về thành phố và Tô Kiều bắt anh phải đưa ra một lựa chọn, anh sẽ chọn thế nào?”
Lời nói của Hạ Chi khiến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Tô Kiều nháy mắt đỏ bừng, cô bé có chút ngại ngùng hờn dỗi gọi: “Chị dâu.”
“Tôi chọn Tô Kiều.” Sắc mặt Lý Cường nghiêm túc, ánh mắt tràn đầy kiên định nhìn Tô Kiều. Lời này khiến Tô Kiều cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tô Kiều da mặt mỏng, sao chịu nổi sự thẳng thắn của Hạ Chi, liền e lệ quay người chạy mất.
Lý Cường nhìn theo dáng vẻ thẹn thùng của Tô Kiều, trong mắt tràn ngập sự sủng nịnh và ý cười.
Hạ Chi bỗng có cảm giác mình giống như một cái bóng đèn một trăm oát, tự động phát sáng rực rỡ.
Tuy nhiên, trong lòng Hạ Chi vẫn tràn đầy hoài nghi đối với lời thề thốt của Lý Cường. Kiếp trước, chính vì chuyện về thành phố mà hắn ta lập tức hủy bỏ hôn ước, hại Tô Kiều ăn không ngon ngủ không yên, cả người hoàn toàn suy sụp.
Âm thanh của Hệ thống vang lên trong đầu Hạ Chi: “Hiệu ứng bươm bướm do ký chủ trọng sinh gây ra, lời nói hiện tại của Lý Cường không phải là giả.”
Hạ Chi phát hiện Lý Cường quả thực có chút khác biệt so với kiếp trước, nhưng rốt cuộc là khác ở đâu thì nhất thời cô chưa thể nói rõ.
Hạ Chi vốn dĩ còn muốn thăm dò thêm vài câu, lại bị một giọng nói ch.ói tai cắt ngang.
Hà Kỳ nhìn Hạ Chi bằng ánh mắt đầy vẻ trào phúng: “Hạ tri thanh bề ngoài thanh thuần vô tội, sau lưng lại toàn làm mấy loại chuyện bẩn thỉu này sao.”
“Cô nói lời này là có ý gì?” Sắc mặt Hạ Chi lạnh lẽo, không vui chất vấn.
Hà Kỳ cười xùy một tiếng: “Tô Trầm gãy chân không thỏa mãn được cô, nên cô liền vội vã không nhịn nổi mà chuyển dời mục tiêu sao? Lại đi nhung nhớ Lý tri thanh rồi à?”