Tư Không Hữu Minh thở dài một hơi:
“Tùy cơ ứng biến vậy, đến lúc đó tìm đường đến Cung điện Dục Vọng, chúng ta cũng chẳng phải đoàn ca múa thật, đừng quên mục đích của mình."
Lâm Hằng:
“Hơ hơ, thật may mắn làm sao, bọn họ vẫn chưa quên mục đích của mình.”
Bên trong tộc Linh Dương Vàng.
Mấy người đầu ếch khoanh tay đứng thành một hàng.
“Người quen hơi bị nhiều đấy, cứ nghĩ đến chuyện sắp làm là tôi lại muốn cười."
Ngôn Sơ chộp lấy quả trái cây trên cái bàn bên cạnh, đưa lên miệng.
Nhưng khi há miệng thì chỉ c.ắ.n vào không khí.
“..."
Quên mất mình đang đội cái đầu nộm.
Ngôn Sơ vứt quả trái cây đi, phủi phủi tay:
“Diễn xuất cứ giao cho mọi người, tôi và Trần Nhất Quy đi xung quanh bố trí ít đồ."
Cô đã sao chép được không ít đồ tốt từ kho của Khu rừng Cấm kỵ, cộng thêm những loại thực vật đặc biệt của Nhất Quy, việc trực tiếp bưng luôn cái yến tiệc này cũng không phải là không thể.
Như vậy có thể điều động phần lớn lính canh, thừa cơ lẻn vào cung điện nơi Chúa tể Dục Vọng ngụ tại, lấy đi Cuốn sách Dục Vọng.
“Thật sự đơn giản được như vậy thì tốt quá."
Dường như nhìn ra Ngôn Sơ đang nghĩ gì, Tư Không Hữu Minh thở dài, giao tấm bản đồ đã thăm dò được cho cô.
“Những địa điểm quan trọng tôi đều khoanh tròn trên đó rồi, hai người đến mấy chỗ này đặt b.o.m hẹn giờ đi."
“Còn Triêu Tịch và Hướng Sở..."
“Hiểu rồi, chúng tôi sẽ ở lại đây."
Hướng Sở biết bọn họ rất khó tin tưởng mình, cũng bình thường thôi, nếu đổi vị trí, bọn họ chỉ có thể làm tệ hơn.
Không đẩy bọn họ ra đỡ đạn đã coi như đám người Trái Đất này có lương tâm rồi.
Yến tiệc đang diễn ra tưng bừng, Ngôn Sơ và Trần Nhất Quy lặng lẽ lẻn ra xung quanh, đặt các thẻ bài khắc lục, Trần Nhất Quy thì vùi hạt giống xuống đất.
“Đây là hạt giống gì thế?"
“Hướng dương."
Trần Nhất Quy cười cười, “Hướng dương biết nổ đấy."
“..."
Ngôn Sơ cạn lời, “Hướng dương mà cũng biết nổ sao?
Không phải nó chỉ sản sinh ra năng lượng mặt trời thôi à?"
“Giống cải tiến, hì hì."
Trần Nhất Quy cười một tiếng, một tay ấn xuống mặt đất, thúc giục hạt giống trong đất sinh trưởng.
Một mầm xanh trồi lên khỏi mặt đất, vươn những chiếc lá xoăn tít, chẳng mấy chốc đã biến thành một bông hoa hướng dương mỉm cười.
Hoa hướng dương lay lay những chiếc lá xanh, những cánh hoa vàng óng đung đưa, dường như đang nói:
“Cứ giao cho em!”
Hai người giống như những chú ong nhỏ cần mẫn, bận rộn đến không biết mệt.
Còn trên sân khấu của yến tiệc, Du Văn Khâm lại một lần nữa cất cao tiếng hát những bài ca cổ xưa.
“Tôi gieo xuống một hạt mầm, cuối cùng cũng đã kết trái, hôm nay là một ngày vĩ đại~"
Dưới sân khấu, Triêu Tịch đang cầm gậy huỳnh quang tạo không khí thì thần sắc thẫn thờ:
“Trước kia... chỉ biết ác quỷ Trái Đất điên cuồng, không ngờ trong trạng thái bình thường bọn họ còn điên hơn!"
Hướng Sở cười lạnh một tiếng, sớm đã tê dại rồi.
“Đám người này xưa nay cái gì có ích là dùng cái đó, nào có quản sống ch-ết của người khác đâu."
Lâm Hằng hừ lạnh:
“Cuối cùng chẳng phải vẫn phải xem chiến lực sao."
Triêu Tịch liếc anh ta một cái:
“Bàn về chiến lực, hiện giờ ba người chúng ta đ.á.n.h thắng được bọn họ không?"
Lâm Hằng lập tức im bặt, quỷ mới biết đám người này thăng cấp kiểu gì mà như ngồi tên lửa vậy, anh ta cũng muốn!
Hướng Sở uể oải vung vẩy gậy huỳnh quang:
“Điên cuồng không đáng sợ, còn có thể đ.ấ.m cô ta, nhưng chiến lực cao mà còn điên thì đúng là hết cách."
Khách khứa trong yến tiệc hào hứng nhảy múa theo ma âm, Sói Ba Mắt được mời đến cảm thấy tối sầm mặt mũi, tâm trạng muốn bỏ về đạt đến đỉnh điểm.
Nó “rắc" một tiếng quay đầu lại, nhìn chằm chằm sứ giả Linh Dương Vàng:
“Đừng nói với tôi là ông không nghe ra đấy nhé!"
Sứ giả Linh Dương Vàng trẻ tuổi ngây người như phỗng, hoàn toàn không biết tại sao bọn họ lại xuất hiện ở đây.
“Không phải ông bảo đám người này đã ra ngoài rồi sao?!"
Sói Ba Mắt trừng lớn mắt:
“Làm sao tôi biết bọn họ sẽ quay lại chứ!
Rút rút rút!
Ở lại nữa chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, nơi nào có ác quỷ là tuyệt đối không có thái bình."
“Tôi đi trước đây, bái bai ông nhé!"
Sứ giả Linh Dương Vàng nhìn đám người đầu ếch trên đài, tức đến mức lông dựng đứng cả lên, cũng chẳng màng lễ nghi gì nữa, gào thét về phía sân khấu!
“Luân Hồi!
Đám ác quỷ Trái Đất các người không thể đổi bài khác được sao!"
Tiếng sáo và tiếng hát đột ngột dừng lại, không khí trở nên tĩnh lặng ch-ết ch.óc, chỉ còn lại tiếng thở hồng hộc của sứ giả Linh Dương Vàng.
“Còn ngẩn ra đó làm gì!
Bọn họ chính là những kẻ đã lấy đi tín vật của ba thành phố, đám ác quỷ đó!"
“Rắc... rắc rắc!"
Lớp kính trên vòm trần đại sảnh yến tiệc đột nhiên vỡ vụn, hai bóng người từ trên trời rơi xuống.
“Xong rồi, rút!"
Các sinh vật dị chủng khác bấy giờ mới phản ứng lại, trợn tròn mắt.
Đội trưởng vệ đội Ưng Đen ánh mắt sắc bén:
“Sói Ba Mắt!
Chặn lối ra cửa chính lại!"
Sói Ba Mắt đang thò ba chân ra ngoài cửa thầm gào khóc trong lòng, chỉ đành nhảy ngược trở lại, giả vờ giả vịt nói:
“Kẻ nào qua đường này, g-iết không tha!"
Ba người Triêu Tịch ném gậy huỳnh quang đi, giật phắt cái đầu nộm ếch xanh trên đầu xuống, đá văng các sinh vật dị chủng xung quanh, nhấc chân định đột phá từ cửa chính.
“Đi cửa chính làm gì, thoát ra từ trên đầu ấy!"
Đội Luân Hồi bay vọt lên không trung, vệ đội Ưng Đen hóa thành luân sáng đen lao vụt tới, tung ra một cú đ.ấ.m, nhưng bị Chử Thanh đỡ được.
Đội trưởng vệ đội Ưng Đen kinh ngạc:
“Làm sao có thể..."
“Thật sự tưởng chúng tôi không tiến bộ sao!"
Chử Thanh nắm c.h.ặ.t năm ngón tay, dồn lực đ.ấ.m thẳng vào mặt đội trưởng vệ đội Ưng Đen.
Sức mạnh thuần túy bộc phát từ tay Chử Thanh, giáng mạnh vào mặt đội trưởng vệ đội Ưng Đen, đập tan sự nghi ngờ trong lòng hắn.
“Bùm!"
Đội trưởng vệ đội Ưng Đen bay ngược ra ngoài, đ.â.m gãy ba cột đá hoa lệ.
Vụn đá bị hất lên văng vào khuôn mặt đang ngơ ngác của Sói Ba Mắt:
“Đậu mợ, c.ắ.n thu-ốc tăng trưởng à, lần trước gặp đâu có mạnh thế này?"
Thủ lĩnh tộc Linh Dương Vàng một chưởng đập nát ghế ngồi, khí thế toàn thân bùng nổ, uy áp cấp SSS khiến không ít sinh vật dị chủng phải quỳ sụp xuống đất.
Hắn ngẩng đầu nhìn những kẻ đang muốn chạy trốn:
“Nơi này là nơi các người muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao!"
Một tiếng quát giận dữ kèm theo áp lực nặng như núi đè lên vai, mấy người tức khắc cảm thấy bước chân trì trệ, tốc độ chậm lại, đây chính là sự uy h.i.ế.p tuyệt đối của cấp SSS.
“Mọi người đi trước đi, chỗ còn lại để tôi ứng phó."
Ngôn Sơ quay người, cười lạnh giơ tay lên, từng thẻ bài khắc lục hiện ra xung quanh:
“Đi thì đi rồi đấy, ông làm gì được?
“Chi bằng lo lắng cho dưới chân mình đi, cẩn thận lật thuyền đấy!"
Thủ lĩnh Linh Dương Vàng hừ lạnh, dẫm mạnh chân xuống, mặt đất nứt toác, không khí trở nên đặc quánh.
Ngôn Sơ lật cổ tay, những thẻ bài khắc lục rỗng ruột đảo mặt, để lộ những thứ được khắc bên trên, theo sự biến mất của mặt thẻ, từng quả đạn pháo in bùa chú thò ra từ hư không.
Tiếng rít ch.ói tai bộc phát từ bên trong, giống như vô số lớp kính xếp chồng lên nhau bị ép cho biến dạng, vỡ vụn từng thốn, âm thanh khiến người ta phát điên lan tỏa, vang dội khắp đại sảnh yến tiệc.
Ánh sáng đỏ treo lơ lửng trên đỉnh, phản chiếu trong mắt vô số sinh vật dị chủng, đội trưởng vệ đội Ưng Đen bò ra từ đống đá ngẩng đầu lên, sắc mặt đại biến.
“Đó là...
Đạn pháo Diệt Thần!"
Sứ giả Linh Dương Vàng đồng t.ử co rụt:
“Sao cô lại có thứ này!"
Ngôn Sơ rũ mắt nhìn xuống mọi người:
“Đoán xem?"
Cô nhẹ nhàng hạ hai tay xuống, ánh lửa đỏ rực tức khắc lao thẳng về phía thủ lĩnh Linh Dương Vàng, ánh lửa rực cháy kèm theo tiếng nổ vang trời xông ra từ đỉnh, cột sáng đỏ rực chiếu rọi trời đất.
Các sinh vật dị chủng trong thành chính lần lượt quay đầu lại, nhìn về phía cột sáng, thế hệ dị chủng mới không có phản ứng gì, nhưng thế hệ cũ thì mặt cắt không còn giọt m-áu, trắng bệch như tờ giấy.
“Quay lại... bọn họ quay lại rồi..."
Triêu Tịch và Hướng Sở đã thoát ra ngoài cũng nhìn cột sáng đến ngây người, loại cột sáng đỏ rực cả bầu trời này, thật sự đã lâu không thấy rồi.
“Là pháo Diệt Thần..."
“Pháo Diệt Thần là cái gì?"
Vu Thiên Dật đứng gần đó hỏi.
Triêu Tịch lấy lại tinh thần nói:
“Vũ khí của Trái Đất các bạn, được phát triển từ bản thiết kế thu được ở tầng Lười Biếng, cộng thêm sự cải tiến của dị năng.
Nghe đồn, ngày trước khi hàng vạn khẩu pháo Diệt Thần khai hỏa, đã trực tiếp b-ắn chìm một lục địa, cái này chắc chỉ là sát thương do một vài quả đạn pháo gây ra thôi."
“Đợi đến khi tìm được bệ phóng, lúc đó mới thật sự đáng sợ."
“Hô, còn có loại v.ũ k.h.í này nữa, nhưng tôi cảm thấy hiệu quả còn kém b.o.m hạt nhân của chúng tôi một chút."
Du Văn Khâm nói.
Hướng Sở khóe mắt giật giật:
“Bom hạt nhân của các người có thể chế tạo không giới hạn không?
Đây mới chỉ là hiệu quả khi không có bệ phóng, cộng thêm bệ phóng và sự thao tác của người thức tỉnh, hiệu quả đó còn tốt hơn b.o.m hạt nhân nhiều."
“Hơn nữa... còn có thể sản xuất hàng loạt, anh tưởng tại sao chúng tôi lại gọi các người là ác quỷ?
Một là vì cái lọ thu-ốc liều mạng kia, hai chính là cái thứ pháo Diệt Thần vô lý này."
“Thu-ốc liều mạng có thể khiến người có thực lực mạnh tăng gấp năm mươi lần để liều ch-ết, pháo Diệt Thần có thể khiến những người thức tỉnh yếu ớt tập hợp sức mạnh lại, hoàn thành việc g-iết vượt cấp, từ trên xuống dưới, toàn là lũ điên."
Mấy người lộ ra vẻ mặt vô cùng tự hào, khiến Hướng Sở nhìn mà thấy khó chịu vô cùng, tự hào cái con khỉ gì chứ!
Ngôn Sơ lợi dụng sự hỗn loạn của ánh sáng và bóng tối để thoát thân lao đến trước mặt mọi người:
“Nhìn gì thế, mau đi thôi, đây chỉ là món khai vị thôi."
Chử Thanh ngạc nhiên nói:
“Vẫn còn nữa à?"
“Còn, b.o.m hẹn giờ và hoa hướng dương chúng ta chôn vẫn chưa kích hoạt."
Trần Nhất Quy vừa chạy vừa kết ấn.
Vụ nổ kết thúc, trong làn khói bụi mịt mù, thủ lĩnh tộc Linh Dương Vàng sắc mặt khó coi, đội trưởng vệ đội Ưng Đen ho khan vài tiếng.
Hắn chỉ mới vừa bước vào cấp SSS, vẫn chưa so được với thủ lĩnh Linh Dương Vàng, quả đạn Diệt Thần này cũng may là không có bệ phóng, nếu không thì không thể tiếp chiêu đơn giản như vậy được.
Sói Ba Mắt ở cửa thừa cơ định chạy, đạn Diệt Thần cũng vác ra rồi, không chạy còn đợi bị cuốn vào chiến tranh biến thành ch.ó ch-ết sao?
Ngay lúc Sói Ba Mắt vừa ra khỏi đại sảnh, mặt đất rung chuyển, những viên đá trên đất giống như đang nhảy múa trên mặt trống, bồn chồn không yên.
“Đậu xanh, lại nữa hả?"
Sói Ba Mắt cảnh giác nhìn lên bầu trời, ngoại trừ khói bụi tản mác thì không có gì bất thường, nhưng mặt đất dưới chân nó vẫn đang rung chuyển.
“Rắc—"
Một âm thanh rất không ổn truyền đến từ dưới chân, một đóa hoa hướng dương mỉm cười chui ra khỏi đất, mỉm cười với Sói Ba Mắt, sau đó hào quang thánh khiết chiếu rọi đại địa!
Phong cách vẽ của Sói Ba Mắt đều biến thành đen trắng, trên mặt đầy lông chỉ còn lại sự tuyệt vọng, nó không nên đến cái thành chính này.
“Bùm!
— Ầm ầm —!"