Lo lắng hỏi cậu ấy:
“Hóa đơn bên kia vẫn chưa thanh toán, không phải cậu nói bữa này tính cho cậu sao.”
“Bây giờ cảm thấy thế nào, tay còn quẹt thẻ được không?”
7
Ra khỏi nhà hàng.
Tôi cảm thấy mình vẫn cần phải giải thích với Thẩm Hề Yến một chút.
“Tôi thực sự không biết Lục Thừa Vực làm thêm ở đây.”
Má Thẩm Hề Yến hơi sưng.
Khóe miệng còn có chút bầm tím.
Cụp mắt ủ rũ, nói một câu: “Tôi biết, đơn thuần là tôi chỉ muốn đ.á.n.h cậu ta thôi.”
Được rồi.
Nếu không phải tôi đ.á.n.h không lại.
Tôi cũng muốn ra tay từ lâu rồi.
Biểu cảm của Thẩm Hề Yến vô cùng chán nản, tôi lo lắng cậu ấy có chỗ nào bị thương.
Dưới ánh đèn đường, tôi ghé sát vào xem cậu ấy.
Thẩm Hề Yến đột ngột né tránh.
“Đừng nhìn, trông t.h.ả.m lắm.”
Cậu ấy dùng sức xoa xoa mặt mình, lẩm bẩm một câu.
“Vốn dĩ tôi tưởng có thể đ.á.n.h thắng, không ngờ sức cậu ta cũng lớn phết.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Rướn người tới mổ nhẹ lên môi cậu ấy.
“Không đâu, tôi thấy đẹp trai lắm.”
Nói xong, tôi đứng thẳng người.
“Bên kia có hiệu t.h.u.ố.c, tôi mua lọ cồn i-ốt sát trùng cho cậu nhé.”
Chàng trai phía sau đột nhiên lấy lại tinh thần, hét lớn: “A a a, lần thứ hai rồi, tôi lại không kịp phản ứng!”
“Quá tam ba bận. Tô Lê, lần sau cậu mà còn hôn trộm tôi nữa, tôi thực sự sẽ hôn lại đấy!”
Tối về đến nhà.
Chú cún con đang kích động vẫn nhắn tin cho tôi.
[Ảnh tự sướng.]
[Có thấy vết đỏ trên má tôi đặc biệt nam tính không?]
Tôi phóng to.
Thu nhỏ.
Phóng to.
Thu nhỏ.
Vẫn không phát hiện ra.
Nhưng vẫn trả lời: [Có, cực kỳ man.]
Cún con vui vẻ.
Lại hỏi tôi: [Hôm nay chúng tôi động thủ, cậu không giúp cậu ta, mà lại đi về phía tôi trước. Có phải đại diện cho việc, cậu cũng có chút thích tôi không?]
Không hề.
Hai bên đ.á.n.h nhau.
Tôi sợ xảy ra chuyện liên lụy đến mình.
Nên đơn thuần chọn người bị thương nặng hơn thôi.
Nhưng rõ ràng không thể trả lời như vậy.
Thế là nói: [Cậu hiểu hoàn toàn chính xác.]
Cún con tiếp tục vui vẻ.
Gửi cho tôi một nhãn dán cún con hôn hít.
[Ngày mai đi học, tôi mang bữa sáng cho cậu nhé?]
Tôi trả lời một chữ [OK].
Đang chuẩn bị tắt máy, đột nhiên điện thoại lại rung lên hai tiếng.
Mở ra, lại là Lục Thừa Vực.
Chỉ có vài chữ: [Mẹ tôi nguy kịch rồi.]
Tôi bật dậy khỏi giường.
Bắt taxi đi thẳng đến bệnh viện.
Trên đường đi, hai tay tôi không ngừng run rẩy.
Hết lần này đến lần khác tự nhủ với bản thân.
Sẽ không sao đâu.
Sẽ không có chuyện gì đâu.
Mẹ Lục kiếp trước sống đến tận lúc tôi và Lục Thừa Vực kết hôn cơ mà.
Còn lâu lắm, sao có thể xảy ra chuyện bây giờ được.
Nhưng trong lòng lại lo lắng việc mình trọng sinh sẽ thay đổi quỹ đạo của quá khứ, mọi thứ đã trở nên khác biệt.
Mẹ Lục đối xử với tôi rất tốt.
Hồi nhỏ, mẹ tôi chê bố tôi nghèo.
Đã ly hôn với bố tôi từ rất sớm.
Tôi lớn lên cùng bố.
Cảm xúc của ông luôn không ổn định.
Lúc tâm trạng tốt thì sóng yên biển lặng.
Một khi đã uống rượu, sẽ đ.ấ.m đá tôi túi bụi.
Mỗi lần như vậy, đều là mẹ Lục gõ cửa cứu tôi.
Mãi đến sau này, chỉ cần bà biết bố tôi ra ngoài uống rượu.
Sẽ chủ động gọi tôi sang ngủ lại.
Đối với tôi, bà đối xử với tôi còn tốt hơn cả mẹ ruột.
Mặc dù tôi và Lục Thừa Vực không thể đi đến cuối cùng, nhưng tôi vẫn hy vọng bà có thể sống.
Ngoài cửa phòng ICU chỉ có một mình Lục Thừa Vực.
Chống đầu, ngồi suy sụp trên chiếc ghế đẩu nhỏ.
Trên mặt vẫn còn in hằn hai vết mờ nhạt, là do Thẩm Hề Yến đ.á.n.h.
“Dì sao rồi?”
Lục Thừa Vực im lặng lắc đầu.
Tôi cũng ngồi xuống theo.
Khi chân trời hửng sáng, cửa phòng phẫu thuật mở ra.
Chúng tôi lao nhanh tới.
“Tạm thời giữ được mạng rồi.”
“Nhưng chi phí điều trị tiếp theo hơi cao.”
“Gia đình xem có cần bàn bạc một chút không?”
Tôi liếc nhìn hóa đơn.
Sáu con số.
Quả thực không phải là thứ mà Lục Thừa Vực hiện tại có thể chi trả được.
Tôi hít một hơi, mở App trên điện thoại.
Chọn rút vốn toàn bộ một số cổ phiếu chưa mua thành công trên đó.
“Tiền bên tôi có, cậu cứ cầm lấy dùng trước đi.”
“Dù thế nào đi nữa, trước tiên phải giữ được người đã.”
Lục Thừa Vực cười khổ.
“Lựa chọn của cậu là đúng.”
“Không có tiền, quả thực không được.”
Mẹ Lục nằm trong phòng ICU suốt một tuần.
Bác sĩ phải gọi người nhà bất cứ lúc nào, Lục Thừa Vực liền kê một chiếc giường xếp ngoài hành lang bệnh viện.
Buổi tối cậu ta ngủ ở đó, ban ngày tôi giúp mang cơm đến, tiện cho cậu ta đổi ca.
Trong khoảng thời gian đó Thẩm Hề Yến có gọi cho tôi một cuộc điện thoại.
Cậu ấy hỏi tôi: “Mấy ngày nay cậu không đến trường, là ở cùng Lục Thừa Vực à?”
Tôi không phủ nhận: “Đúng.”
“Giám đốc ngân hàng nói cậu đã rút vốn toàn bộ cổ phiếu, tiền cũng đưa cho Lục Thừa Vực rồi?”
“Đúng.”
“Vậy à...”
Chàng trai thở dài, giọng nói ồm ồm.
Hình như khóc rồi, nhưng tôi cũng không chắc.
Giọng cậu ấy hơi nhẹ bẫng, “Cậu nói xem, tôi thế này có tính là thừa nước đục thả câu thất bại rồi không?”
Chưa đợi tôi lên tiếng, cậu ấy tự thở dài một hơi.
“Thôi bỏ đi, tôi không làm khó cậu nữa.”
“Chúng ta chia tay đi.”
8
Mẹ Lục hoàn toàn qua cơn nguy kịch, đã là chuyện của mười ngày sau.
Biết tôi và Lục Thừa Vực lại luôn không đến trường, cả người bà vô cùng tức giận, nằng nặc đuổi chúng tôi về đi học.
Cuối cùng chúng tôi tìm một hộ lý, cuộc sống lúc này mới quay lại quỹ đạo cũ.
Trên đường về trường, tôi cúi đầu lướt xem tin nhắn của mình và Thẩm Hề Yến dạo gần đây.
Đắn đo xem có nên chủ động giải thích vài câu không.
Đang suy nghĩ, Lục Thừa Vực lên tiếng: “Cậu nghiêm túc với cậu ta à?”
Tôi giật nảy mình, vội vàng tắt điện thoại.
Nói ra cũng thật xấu hổ.
Tôi sống hai kiếp cộng lại, tổng cộng mới yêu đương hai lần.
Một lần là với Lục Thừa Vực, lần khác chính là Thẩm Hề Yến.
Nhưng họ hoàn toàn khác nhau.
Lục Thừa Vực là phái thực tế.
Cần cù chăm chỉ, tự kỷ luật và cấm d.ụ.c.
Tôi biết cậu ta không thích tất cả những người phá hỏng kế hoạch của cậu ta.
Thế là tôi giấu kín tâm sự thiếu nữ, lấy thân phận bạn bè ở bên cậu ta suốt hai mươi năm, mãi đến đại học mới lấy hết can đảm tỏ tình với cậu ta.
Cho dù là yêu đương, Lục Thừa Vực cũng chưa từng đón bất kỳ ngày lễ nào, quà tặng tôi toàn là các loại đồ dùng sinh hoạt, ngay cả sau này có tiền rồi, cậu ta vẫn luôn tuân thủ bản chất tiết kiệm, rất ít khi mua bất cứ thứ gì.
Thẩm Hề Yến là chủ nghĩa lãng mạn tột bậc.
Tâm tư tinh tế, chu đáo ân cần.
Chỉ cần thích, sẽ lập tức nói ra.
Mặc dù thời gian ở bên nhau không dài, nhưng cậu ấy luôn có thể nghĩ ra đủ thứ ngày kỷ niệm hoa mỹ. Mỗi món quà đều đẹp đẽ và đắt tiền, tinh xảo giống như chính con người cậu ấy vậy.
Đôi khi đi dạo bên ngoài, chỉ cần ánh mắt tôi lướt qua, tối hôm đó món đồ ấy chắc chắn sẽ xuất hiện trong cặp sách của tôi như một niềm vui bất ngờ nho nhỏ.
Trò vặt vãnh này đối với thiếu nữ mười tám tuổi có thể hơi ấu trĩ, nhưng đối với bà cô ba mươi tám tuổi thì quả thực vừa vặn.