Bát t.h.u.ố.c trên tay Hà Tú Cầm lập tức bay ra ngoài, rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành.

Nước t.h.u.ố.c màu đen loang lổ trên mặt sàn đắt tiền.

Hà Tú Cầm giật mình, sắc mặt lập tức thay đổi, lớn tiếng buộc tội:

“Tô tiểu thư! Cô làm cái gì vậy? Đây là t.h.u.ố.c cứu mạng của Cửu gia!”

“Cô không muốn gả cho Cửu gia nên định ra tay hại c.h.ế.t ngài ấy đúng không?”

Chu quản gia nghe thấy tiếng động cũng vội vàng chạy vào, sắc mặt vô cùng nặng nề.

Phó Cửu Trầm nhìn chằm chằm vũng t.h.u.ố.c dưới sàn, ánh mắt âm trầm đáng sợ.

Tô Vãn Tinh đứng thẳng lưng, cô nhìn thẳng vào mắt anh.

“Người muốn anh c.h.ế.t không phải tôi. Mà là kẻ đã kê bát t.h.u.ố.c này.”

Lời nói của Tô Vãn Tinh khiến cả căn phòng lập tức rơi vào trạng thái căng thẳng.

Vị bác sĩ riêng đứng phía sau tức giận đỏ mặt:

“Tô tiểu thư, cô đừng có ngậm m.á.u phun người! Tôi đã chữa bệnh cho Cửu gia nhiều năm nay!”

Phó Cửu Trầm ra hiệu cho tất cả người làm và quản gia lui ra ngoài.

Cửa phòng ngủ được đóng kín mít, chỉ còn lại anh, Tô Vãn Tinh và vị bác sĩ riêng.

“Em có bằng chứng gì?” Phó Cửu Trầm lạnh lùng hỏi.

Tô Vãn Tinh bước lên một bước, quay sang nhìn vị bác sĩ riêng kia.

“Bệnh tình của Cửu gia vốn dĩ không nặng đến mức phải ngồi xe lăn.”

“Có phải dạo gần đây, mỗi lần nửa đêm anh đều cảm thấy hai tay lạnh ngắt đúng không?”

Phó Cửu Trầm khựng lại, ánh mắt thoáng hiện lên một tia kinh ngạc.

Tô Vãn Tinh nói tiếp:

“Không chỉ vậy, sau ba tiếng uống t.h.u.ố.c, vùng n.g.ự.c sau tim sẽ xuất hiện những cơn đau nhói.”

“Và đôi lúc, các đầu ngón chân của anh sẽ hoàn toàn mất đi cảm giác trong vòng vài phút.”

Những triệu chứng bí mật này, Phó Cửu Trầm chưa từng kể đầy đủ với bất kỳ ai, kể cả Chu quản gia.

Sắc mặt vị bác sĩ riêng lập tức tái mét, mồ hôi hột chảy dài trên trán.

Ánh mắt Phó Cửu Trầm lạnh thấu xương, anh lập tức nhận ra sự chột dạ của bác sĩ riêng.

Anh không nói một lời, lấy điện thoại ra gọi cho đội ngũ y tế trung thành ẩn danh của mình.

Đêm khuya hôm đó, tại phòng làm việc đóng kín của Phó Cửu Trầm.

Một bản kết quả kiểm nghiệm vội vã được gửi trực tiếp vào máy tính của anh.

Vũng nước t.h.u.ố.c bị hất đổ ban chiều đã được thuộc hạ thân tín bí mật thu thập và mang đi xét nghiệm.

Chu quản gia đứng bên cạnh, run rẩy đọc nội dung trên màn hình.

“Cửu gia... trong t.h.u.ố.c thật sự có chứa một thành phần độc tố mãn tính.”

“Chất này nếu dùng lâu dài sẽ từ từ làm suy yếu hệ thần kinh và các cơ quan nội tạng, dẫn đến liệt hoàn toàn và thổ huyết mà c.h.ế.t.”

Tô Vãn Tinh đứng bên cạnh, sắc mặt bình tĩnh như đã dự đoán được từ trước.

Chu quản gia tiếp tục báo cáo:

“Tôi đã kiểm tra danh sách những người từng chạm vào t.h.u.ố.c gần đây.”

“Có Hà Tú Cầm, bác sĩ riêng, và... một người làm cũ đã xin nghỉ việc, rời khỏi Tĩnh Viên từ nhiều năm trước.”

Manh mối về người làm cũ khiến Phó Cửu Trầm nheo mắt lại.

Anh quay phắt xe lăn về phía Tô Vãn Tinh, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can cô.

“Em rốt cuộc biết bao nhiêu chuyện?”

Tô Vãn Tinh nhìn người đàn ông kiếp trước đã dùng cả mạng sống để bảo vệ mình, khẽ mỉm cười.

“Đủ để biết nếu em không quay lại, anh sẽ c.h.ế.t.”

2.

Trong phòng làm việc, bầu không khí ngưng đọng như băng giá.

Phó Cửu Trầm nhìn chằm chằm vào bản kết quả kiểm nghiệm trên màn hình máy tính.

Đôi mắt anh sâu thẳm, lóe lên những tia nhìn lạnh lẽo, thấu xương.

Chu quản gia cúi đầu, cung kính đứng ở một bên, không dám thở mạnh.

Bác sĩ riêng của gia đình quỳ rạp dưới sàn nhà, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

“Kiểm tra toàn bộ những người đã từng chạm vào t.h.u.ố.c.”

Giọng nói của Phó Cửu Trầm trầm thấp, vang lên trong không gian yên ắng.

“Nhưng không được đ.á.n.h động đến bất kỳ ai bên ngoài.”

Chu quản gia lập tức gật đầu, hạ thấp giọng để xác nhận mệnh lệnh.

“Vâng, thưa Cửu gia, tôi sẽ đích thân đi điều tra chuyện này một cách kín kẽ nhất.”

“Còn về người làm cũ đã rời khỏi Tĩnh Viên năm xưa, tôi vừa tra ra một manh mối.”

“Người đó từng được bà hai của Tô gia là Lý Mạn Dung đích thân giới thiệu vào làm việc.”

Ánh mắt Phó Cửu Trầm chợt tối sầm lại, các ngón tay gõ nhẹ lên thành xe lăn.

Mối liên hệ giữa Lý Mạn Dung và kẻ hạ độc đã lộ ra một chút dấu vết.

“Tô Vãn Tinh...” Anh khẽ lẩm bẩm cái tên này, trong lòng dâng lên một nỗi nghi ngờ to lớn.

Cô làm sao lại có thể biết rõ những chuyện bí mật này đến thế.

Sáng sớm hôm sau, Tô Vãn Tinh đi thẳng vào phòng bào chế t.h.u.ố.c của Tĩnh Viên.

Vị bác sĩ riêng đang đứng ở góc phòng, sắc mặt xám xịt, tinh thần hoàn toàn sa sút.

Tô Vãn Tinh không thèm liếc nhìn ông ta, cô tự mình đi đến trước tủ t.h.u.ố.c lớn.

Ngón tay mảnh khảnh của cô lướt nhanh qua các ngăn kéo, lấy ra một vài vị thảo d.ư.ợ.c.

Cô đặt một tờ đơn t.h.u.ố.c mới lên bàn, chữ viết thanh tú nhưng vô cùng dứt khoát.

“Từ hôm nay, đổi toàn bộ thành phần phương t.h.u.ố.c của Cửu gia sang đơn này.”

Vị bác sĩ riêng nhìn lướt qua đơn t.h.u.ố.c, lập tức biến sắc và lớn tiếng phản đối.

“Không được! Đơn t.h.u.ố.c này thay đổi hoàn toàn cấu trúc cũ, cô làm thế là vô trách nhiệm!”

Tô Vãn Tinh quay đầu lại, ánh mắt cô lạnh lùng, sắc bén như một lưỡi d.a.o sắc.

“Phương t.h.u.ố.c cũ của ông chứa ba vị thảo d.ư.ợ.c gây xung đột nghiêm trọng, tích tụ độc tố.”

“Đơn t.h.u.ố.c này của tôi đã loại bỏ hoàn toàn chúng, đồng thời bổ sung một liệu trình giải độc nhẹ.”

Cô bước lên một bước, khí thế áp đảo hoàn toàn đối phương.

“Thạch cao, tri mẫu kết hợp với hoàng liên, ông dám bảo là sai sao?”

Vị bác sĩ riêng há hốc mồm, mồ hôi lạnh chảy dài, không thể tìm ra một lời nào để bác bỏ lý luận y học của cô.

Nửa đêm, Tĩnh Viên chìm vào sự im lặng tịch mịch, tiếng mưa đã ngớt từ lâu.

Tô Vãn Tinh ôm một hộp châm cứu bằng gỗ, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào phòng ngủ của Phó Cửu Trầm.

Trên chiếc giường lớn, người đàn ông đang nhắm c.h.ặ.t mắt, nhưng đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t.

Trán anh rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, hai bàn tay siết c.h.ặ.t lấy tấm chăn.

Đôi chân của anh đang khẽ run rẩy, rõ ràng là đang phải chịu đựng những cơn đau dữ dội.

Anh lại mất ngủ vì đau đớn, kiếp trước anh luôn chịu đựng một mình như thế này.

Tô Vãn Tinh tiến lại gần, cô nhẹ nhàng đắp lại chăn, rồi lấy ra vài cây kim châm cứu thanh mảnh.

Động tác của cô vô cùng nhanh nhẹn, chuẩn xác, châm vào các huyệt vị ở chân anh.

Một dòng khí ấm áp từ các mũi kim lan tỏa, giúp các cơ bắp đang co quắp dần dần thả lỏng.

Lông mày của Phó Cửu Trầm từ từ giãn ra, hơi thở cũng trở nên đều đặn hơn.

Tô Vãn Tinh nhẹ phào nhẹ nhõm, cô ngồi ngay bên cạnh mép giường để quan sát anh.

Trong cơn mơ màng, Phó Cửu Trầm đột ngột đưa tay ra, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô.

Lực nắm của anh rất mạnh, giống như đang sợ hãi cô sẽ đột ngột rời đi mất.

Tô Vãn Tinh không rút tay ra, cô để mặc anh nắm lấy, trong lòng ngập tràn sự đau lòng.

Sáng hôm sau, Tô Vãn Tinh đi bộ hướng về phía khu phòng ở phía Đông của Tĩnh Viên.

Cô muốn thu dọn lại một số vật dụng cá nhân của mình để chuẩn bị ở lại lâu dài.

Khi đẩy cửa căn phòng lớn dành cho nữ chủ nhân, cô lập tức khựng lại.

Bên trong phòng, quần áo, giày dép và túi xách hàng hiệu treo đầy khắp các lối đi.

Một cô gái trẻ đang đứng trước gương lớn thử váy, sắc mặt đầy kiêu ngạo.

Đó chính là Hà Tâm Nghi, con gái của Hà Tú Cầm.

“Ai cho phép cô tự ý dùng căn phòng này?” Tô Vãn Tinh lạnh lùng lên tiếng.

Hà Tâm Nghi quay đầu lại, liếc nhìn Tô Vãn Tinh bằng ánh mắt khinh miệt.

“Tôi thấy phòng này bỏ trống nên dùng làm phòng thay đồ, có vấn đề gì sao?”

Tô Vãn Tinh bước vào phòng, ánh mắt cô lướt qua chiếc bàn trang điểm ở góc tường.

Trên chiếc hộp nhung đặt ở đó có khắc một biểu tượng gia huy độc quyền của Phó gia.

Đó là đồ cổ mang ký hiệu riêng của dòng họ Phó, không phải thứ mà một người làm được phép đụng vào.

Hà Tâm Nghi cậy có mẹ mình chống lưng, hoàn toàn không coi ai ra gì ở nơi này.