Tô Vãn Tinh bước vào phòng làm việc riêng, mở máy tính lên để kiểm tra thông tin.

Trên trang cá nhân của Tô Ý Nhu, một bức ảnh chuẩn bị cho buổi tiệc vừa được đăng tải.

In trong ảnh, Tô Ý Nhu đang tươi cười rạng rỡ, cổ đeo một chiếc vòng cổ bằng ngọc thạch.

Tô Vãn Tinh siết c.h.ặ.t nắm tay, đôi mắt cô lập tức đỏ bừng vì tức giận.

Đó chính là chiếc vòng cổ di vật duy nhất của mẹ ruột cô, Dung Thanh Chi.

Cô phóng to bức ảnh, chăm chú nhìn vào mặt sau của mặt dây chuyền ngọc thạch.

Ở góc khuất của chiếc vòng, một biểu tượng lạ xuất hiện vô cùng mờ nhạt.

Đó là hình ảnh một nhánh cây quấn quanh một ngôi sao năm cánh tinh xảo.

Biểu tượng bí ẩn này kiếp trước cô chưa từng chú ý đến, nó ẩn chứa một bí mật lớn.

“Tô Ý Nhu, cô không xứng đáng chạm vào đồ của mẹ tôi.”

Tô Vãn Tinh lẩm bẩm, quyết tâm lấy lại di vật bằng mọi giá.

Tô Vãn Tinh đi xuống phòng khách lầu một, thấy Phó Cửu Trầm đang đợi sẵn ở đó.

“Tôi đi cùng em.” Giọng anh trầm thấp, mang theo sự kiên định không thể chối từ.

Tô Vãn Tinh bước đến trước mặt anh, nhẹ nhàng lắc đầu từ chối.

“Hôm nay em muốn tự mình xử lý đám người đó trước.”

“Nhưng nếu em gọi, anh phải lập tức xuất hiện để chống lưng cho em.”

Phó Cửu Trầm nhìn cô sâu sắc, sự đề phòng trong mắt anh khẽ lung lay.

Anh không ép buộc cô, liền đưa tay lấy ra một chiếc ghim cài áo bằng bạc.

“Cầm lấy cái này.” Anh tự tay cài chiếc ghim lên n.g.ự.c áo của cô.

“Bên trong có thiết bị định vị và liên lạc bí mật của riêng tôi.”

“Khi nào cần, cứ bấm nhẹ vào mặt sau của chiếc ghim.”

Tô Vãn Tinh chạm vào chiếc ghim cài áo, cảm nhận được sự bảo vệ âm thầm của anh.

Biệt thự Tô gia ngập tràn ánh đèn xa hoa, tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật vang lên rộn rã.

Tô Vãn Tinh bước qua cửa chính, nhưng không có một người làm nào ra tiếp đón cô.

Tất cả khách mời đều đang vây quanh Tô Ý Nhu, nâng niu cô ta như thiên kim duy nhất.

Mẹ kế Lý Mạn Dung đứng bên cạnh con gái mình, gương mặt cười đến híp cả mắt.

Nhìn thấy Tô Vãn Tinh đi vào, Lý Mạn Dung mới cất giọng oang oang vô cùng thân thiết.

“Ôi, Vãn Tinh về rồi đấy à? Mau vào đây đi con.”

Bà ta dắt cô đi về phía góc khuất của bữa tiệc, chỉ vào một chiếc ghế đôn nhỏ.

“Hôm nay khách đông quá, chỗ ngồi chính hết rồi, con ngồi tạm ở góc này nhé.”

Đám khách mời xung quanh bắt đầu nhìn Tô Vãn Tinh bằng ánh mắt khinh miệt, xầm xì bàn tán.

Họ nghĩ cô bị Phó Cửu gia ghẻ lạnh nên mới phải chịu sự ghẻ lạnh này từ chính nhà đẻ.

Tô Vãn Tinh thản nhiên đứng thẳng, hoàn toàn không thèm ngồi xuống chiếc ghế kia.

Giữa đám đông, Hứa Minh Triệt mặc một bộ âu phục lịch lãm, tự tin bước ra.

Hắn cầm ly rượu vang, đi thẳng đến trước mặt Tô Vãn Tinh với vẻ mặt ngạo mạn.

“Vãn Tinh, anh biết em ở Phó gia sống rất khổ cực, bị tên tàn phế đó ép uổng.”

Hắn cố tình nói to để toàn bộ khách mời xung quanh đều có thể nghe thấy rõ ràng.

“Em đừng giả vờ mạnh mẽ nữa, anh biết trong lòng em vẫn luôn có anh.”

Tô Ý Nhu cũng bước tới, gương mặt tỏ vẻ lo lắng nhưng trong mắt đầy sự giễu cợt.

“Vãn Tinh à, em đã gả cho Cửu gia rồi, đừng nói những lời khiến người ta hiểu lầm.”

“Chị khuyên em nên giữ bổn phận, đừng làm tổn thương đến danh dự của Phó gia.”

Hứa Minh Triệt nghe vậy càng đắc ý, hắn nghĩ Tô Vãn Tinh vẫn là đứa ngốc bị hắn thao túng.

Đám khách mời bắt đầu chỉ trỏ, cho rằng Tô Vãn Tinh là kẻ trăng hoa, không biết xấu hổ.

Tô Vãn Tinh nhìn bộ dạng diễn kịch của hai kẻ phản bội, trong lòng chỉ có sự ghê tởm.

Tô Vãn Tinh tiến lên một bước, ánh mắt cô dán c.h.ặ.t vào chiếc vòng cổ trên cổ Tô Ý Nhu.

“Tháo chiếc vòng cổ trên cổ cô ra.” Giọng cô lạnh lùng vang lên giữa đại sảnh.

Tô Ý Nhu giật mình, vội vàng đưa tay che lấy chiếc vòng, sắc mặt có chút hoảng hốt.

Lý Mạn Dung lập tức sa sầm mặt mũi, bước lên lớn tiếng mắng nhiếc.

“Tô Vãn Tinh, con điên cái gì đấy? Chiếc vòng này là đồ ta tự tay mua cho Ý Nhu!”

Tô Vãn Tinh cười lạnh, ánh mắt cô quét qua gương mặt giả dối của mẹ kế.

“Bà mua sao? Chiếc vòng này là di vật của mẹ tôi, Dung Thanh Chi.”

“Mặt trong của viên ngọc thạch có khắc một câu bằng tiếng Pháp.”

“'Gửi Tinh Tinh của mẹ, ngôi sao sáng nhất đời mẹ.' Chữ được khắc bằng nét tay của bà ấy.”

Cô nhìn thẳng vào Tô Ý Nhu, từng câu chữ đanh thép như b.úa bổ.

“Có giỏi thì tháo ra cho tất cả mọi người cùng kiểm tra, xem tôi nói đúng hay sai!”

Tô Ý Nhu cứng đờ người, toàn thân run rẩy, không dám đưa tay tháo chiếc vòng ra.

Bị vạch trần trước mặt nhiều người, Lý Mạn Dung lập tức đổi giọng, ra vẻ tức giận.

“Vãn Tinh, con ngang ngược vừa thôi! Hôm nay là sinh nhật chị con, con lại đến phá đám sao?”

Tô Ý Nhu khóc nấc lên, nép vào lòng Hứa Minh Triệt như một nạn nhân đáng thương.

Mấy người chú bác trong Tô gia bắt đầu nhao nhao lên, ép buộc Tô Vãn Tinh.

“Đúng là không biết gia giáo! Mau xin lỗi mẹ và chị con ngay lập tức!”

Hứa Minh Triệt lúc này lại ra vẻ quân t.ử, hạ thấp giọng nói với Tô Vãn Tinh.

“Vãn Tinh, chỉ cần em nhận sai và xin lỗi, anh sẽ nói đỡ cho em trước mặt mọi người.”

Toàn bộ đại sảnh quay lại chỉ trích cô, đẩy cô vào thế bị cô lập hoàn toàn.

Tô Vãn Tinh nhìn đám người đạo đức giả này, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý.

Cô không tranh cãi thêm một câu vô nghĩa nào với họ.

Ngón tay cô khẽ đưa lên n.g.ự.c, dứt khoát bấm nhẹ vào mặt sau của chiếc ghim cài áo.

“Rầm!”

Cửa chính biệt thự Tô gia đột ngột bị hai hàng vệ sĩ áo đen lực lưỡng đẩy mạnh ra.

Một dàn xe Rolls-Royce màu đen sang trọng đỗ dọc khắp sân biệt thự từ lúc nào.

Phó Cửu Trầm được Chu quản gia đẩy xe lăn bước vào, khí thế bá đạo áp đảo toàn trường.

Toàn bộ khách mời trong đại sảnh lập tức câm nín, không một ai dám ho he nửa lời.

Phó Cửu Trầm đi thẳng đến bên cạnh Tô Vãn Tinh, nắm lấy bàn tay đang lạnh của cô.

“Ai cho các người cái quyền ép buộc Phó phu nhân của tôi xin lỗi?”

Giọng nói của anh vang dội, khiến Lý Mạn Dung và Hứa Minh Triệt sợ tới mức mặt cắt không còn giọt m.á.u.

Anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự dung túng và bảo vệ tuyệt đối.

“Em muốn chiếc vòng đó đúng không?”

Tô Vãn Tinh gật đầu.

Phó Cửu Trầm lạnh lùng liếc nhìn Tô Ý Nhu, chỉ buông lại ba chữ lạnh ngắt:

“Vậy lấy lại.”

Vệ sĩ của Phó gia lập tiếp bước lên, ép Tô Ý Nhu phải tự tay tháo chiếc vòng ra trong nhục nhã.

Phó Cửu Trầm không dừng lại ở đó, anh ra hiệu cho luật sư đi cùng bước lên phía trước.

Luật sư của Phó gia mở cặp tài liệu, lấy ra một tập văn bản sao y có dấu đỏ.

“Bà Lý Mạn Dung, đây là bản sao di chúc hợp pháp của bà Dung Thanh Chi quá cố.”

Văn bản ghi rõ ràng tình trạng tài sản di sản hiện tại.

Cổ phần mười lăm phần trăm của Tô thị hiện tại đã bị âm thầm chuyển sang tên Tô Ý Nhu.

Bất động sản lớn ở khu Trung tâm cũng bị Lý Mạn Dung chiếm đoạt một cách bất hợp pháp.

Tô Vãn Tinh cầm lấy văn bản di chúc, chỉ thẳng tay vào dòng chữ ký chuyển nhượng tài sản ở cuối trang.

“Hãy nhìn cho kỹ, chữ ký chuyển nhượng này xuất hiện sau ngày mẹ tôi qua đời một tháng.”

Lý Mạn Dung và Tô Ý Nhu nghe thấy vậy thì hoàn toàn đứng hình, mặt mũi xám xịt không thể chối cãi.

4 - Trọng Sinh Về Ngày Bỏ Trốn, Tôi Quay Đầu Ôm Chặt Cửu Gia - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia