Mọi người xung quanh và Tần Mặc Sinh đều biết ý, lặng lẽ lui ra ngoài để lại không gian riêng.
Phó Cửu Trầm nằm trên giường bệnh, ánh mắt anh lướt qua vết m.á.u tím sẫm trên áo cô.
Anh nhìn xuống bàn tay của Tô Vãn Tinh, nơi có một vết rách nhỏ do cô vô tình quẹt vào hộp gỗ lúc hoảng loạn.
“Tay em... vì sao lại chảy m.á.u?”
Giọng nói của anh khàn đặc, yếu ớt, nhưng câu hỏi đầu tiên lại không phải về bệnh tình của chính mình.
Anh vừa tỉnh lại sau cơn sinh t.ử, điều duy nhất anh quan tâm lại là vết thương nhỏ của cô.
Tô Vãn Tinh nghe vậy thì sống mũi cay cay, nước mắt suýt chút nữa trào ra ngoài.
Cô vội vàng tiến lên, siết c.h.ặ.t lấy bàn tay to lớn nhưng còn hơi lạnh của anh.
“Em không sao, anh vừa mới tỉnh lại, đừng cử động nhiều.”
Sự quan tâm vô điều kiện của anh khiến trái tim cô rung động mãnh liệt, cô thề phải cứu sống anh.
Tại phòng họp y tế của Tĩnh Viên, không khí vô cùng nghiêm túc khi đèn đã bật sáng.
Tô Vãn Tinh và Tần Mặc Sinh cùng ngồi đối diện với các bác sĩ thân tín để phân tích kết quả xét nghiệm m.á.u.
Tần Mặc Sinh chỉ vào các chỉ số độc tố mãn tính hiển thị trên bảng phân tích.
“Qua kiểm nghiệm chuyên sâu, chúng tôi xác định loại độc tố này đã tồn tại trong cơ thể Cửu gia gần mười năm.”
“Nó được đưa vào cơ thể theo từng đợt rất nhỏ, rất đều đặn thông qua đường ăn uống hoặc t.h.u.ố.c men.”
Tô Vãn Tinh nhíu mày, các ngón tay cô siết c.h.ặ.t lại khi nghe thấy mốc thời gian kinh hoàng đó.
Tần Mặc Sinh nói tiếp bằng giọng trầm thấp: “Loại độc này có nguồn gốc từ một phương t.h.u.ố.c bị cấm nghiên cứu.”
“Công trình nghiên cứu chất độc này đã bị niêm phong và cấm lưu hành từ nhiều năm trước vì tính chất tàn độc.”
Điều này chứng tỏ có một thế lực lớn đã âm thầm lên kế hoạch hạ độc anh từ rất lâu rồi.
Tô Vãn Tinh trở lại phòng làm việc của Phó Cửu Trầm, lúc này anh đã có thể ngồi trên xe lăn.
Chu quản gia ôm một chồng hồ sơ cũ, đứng bên cạnh bàn làm việc để cùng đối chiếu thông tin.
Họ bắt đầu lật tìm lại toàn bộ lịch sử chăm sóc y tế, danh sách bác sĩ và người làm từng phụ trách t.h.u.ố.c.
“Gần mười năm nay, số người có thể tiếp cận nguồn t.h.u.ố.c của Cửu gia không nhiều.”
Chu quản gia lật mở một trang hồ sơ đã ố vàng, ngón tay dừng lại ở một cái tên.
“Có một người làm tên là Lưu Thành, từng phụ trách sắc t.h.u.ố.c cho Cửu gia trong suốt ba năm đầu phát bệnh.”
“Sau đó, người này đột nhiên xin nghỉ việc vì lý do gia đình và hoàn toàn biến mất khỏi Tĩnh Viên.”
Phó Cửu Trầm nhìn cái tên Lưu Thành, ánh mắt anh lập tức trở nên vô cùng sắc bén, lạnh lùng.
Cái tên này dường như mở ra một nút thắt quan trọng trong chuỗi âm mưu kéo dài nhiều năm.
Đêm đã về khuya, không gian Tĩnh Viên chìm vào sự tĩnh lặng đầy nguy hiểm.
Chu quản gia từ bên ngoài bước nhanh vào phòng làm việc, trên tay cầm một bản báo cáo định vị mới nhất.
“Cửu gia, phu nhân, thuộc hạ đã tìm ra tung tích hiện tại của Lưu Thành.”
“Tên Lưu Thành này hiện đang làm việc dưới quyền quản lý của một công ty bình phong ở ngoại ô.”
“Mà chủ sở hữu thực sự đứng sau giật dây công ty bình phong đó chính là bà hai Tô gia, Lý Mạn Dung.”
Tô Vãn Tinh nghe đến đó thì toàn thân chấn động, các ngón tay cô siết c.h.ặ.t vào thành ghế.
Mối liên hệ giữa kẻ hạ độc Phó Cửu Trầm và mẹ kế của cô đã hoàn toàn lộ diện.
Cô chợt nhớ lại cái c.h.ế.t đột ngột của mẹ ruột mình năm xưa, trong lòng dấy lên một nỗi nghi ngờ sâu sắc.
Độc tố cấm nghiên cứu, cái c.h.ế.t của mẹ cô, và việc Phó Cửu Trầm bị hạ độc mười năm qua có liên quan.
Tô Vãn Tinh nhìn chằm chằm vào cái tên Lý Mạn Dung được in đậm trong bản hồ sơ trên bàn.
Cô nhớ lại một câu nói mà kiếp trước Lý Mạn Dung từng đắc ý ghé tai nói với cô trước khi cô c.h.ế.t:
“Mẹ con c.h.ế.t vì biết quá nhiều.”
5.
Tô Vãn Tinh ngồi trong phòng làm việc tại Tĩnh Viên, trước mặt cô là tập tài liệu dày cộp.
Ánh đèn bàn hắt lên khuôn mặt lạnh lùng, tĩnh lặng của cô.
Luật sư và Chu quản gia đứng bên cạnh, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
"Phu nhân, đây là danh sách toàn bộ tài sản bị chiếm đoạt." Luật sư kính cẩn nói.
Tô Vãn Tinh lật từng trang, ngón tay dừng lại ở danh sách các tài khoản chuyển nhượng tài sản.
Kiếp trước cô ngu muội bị che mắt, kiếp này cô phải thu hồi không sót một xu.
"Có một điểm bất thường." Chu quản gia đột ngột chỉ vào một dòng lịch sử giao dịch.
"Nhiều năm trước, có một khoản tiền lớn được chuyển từ quỹ của mẹ cô sang tài khoản của Lưu Thành."
Lưu Thành, kẻ sắc t.h.u.ố.c cho Phó Cửu Trầm, lại nhận tiền từ quỹ của mẹ cô.
Đôi mắt Tô Vãn Tinh trầm xuống, bàn tay cô siết c.h.ặ.t lại.
Món nợ này, đã đến lúc phải đi tính sổ rồi.
Phòng họp cổ đông của công ty Tô gia ngập tràn bầu không khí căng thẳng.
Lý Mạn Dung và Tô Ý Nhu đang cười nói vui vẻ thì cửa phòng đột ngột bị đẩy mạnh ra.
Tô Vãn Tinh bước vào, luật sư đi ngay phía sau, khí thế áp đảo hoàn toàn.
"Tô Vãn Tinh? Cô đến đây làm gì?" Lý Mạn Dung lập tức đập bàn đứng bật dậy.
Tô Vãn Tinh thản nhiên ném bản sao di chúc của Dung Thanh Chi lên bàn họp.
"Tôi đến để thu hồi cổ phần và đóng băng phần tài sản bị chuyển nhượng trái phép."
Tô Ý Nhu tái mặt, vội vàng nhìn sang mẹ mình cầu cứu.
Luật sư của Phó gia bước lên, đưa ra bằng chứng về chữ ký giả mạo sau ngày Dung Thanh Chi qua đời.
Trước mặt các cổ đông lớn, Lý Mạn Dung không thể chối cãi, toàn thân run rẩy.
"Ta... ta chỉ thay mẹ con quản lý tài sản tạm thời thôi." Bà ta buộc phải lên tiếng thừa nhận.
Tô Vãn Tinh cười lạnh, cô lấy lại quyền lực kinh tế một cách chớp nhoáng.
Tin tức về việc Tô Vãn Tinh thu hồi cổ phần nhanh ch.óng gây chấn động.
Nhưng ngay lập tức, trên mạng xã hội và trường đại học y bắt đầu xuất hiện những tin đồn ác ý.
Các bài viết liên tục tố cáo Tô Vãn Tinh dựa vào quyền thế của Phó gia để giả danh truyền nhân thần y.
"Tô Vãn Tinh chỉ là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o, cậy thế h.i.ế.p người." Người ta bàn tán khắp nơi.
Tô Vãn Tinh đi qua hành lang trường, nghe thấy tiếng xì xầm nhưng sắc mặt cô không đổi.
Tô Ý Nhu đứng ở đằng xa, trong mắt hiện lên một tia đắc ý tột cùng.
Chính cô ta đã dùng một tài khoản ẩn danh để đăng ảnh cũ Tô Vãn Tinh từng bỏ học giữa chừng.
Cô ta muốn đập tan danh tiếng y thuật của Tô Vãn Tinh trước công chúng.
Tô Vãn Tinh khẽ liếc nhìn màn hình điện thoại, ghi nhận tài khoản phát tán thông tin.
Bẫy đã giăng, cô cứ để đối phương tự đắc thêm một chút.
Một chiếc thư mời viền bạc tinh tế được gửi thẳng đến tay Tô Vãn Tinh.
Buổi giao lưu y học đỉnh cao tại trường đại học y, nơi quy tụ các chuyên gia hàng đầu.
Ban tổ chức trân trọng mời cô tham gia với tư cách chuyên gia đặc biệt, do Tần Mặc Sinh tiến cử.
Đây chính là sân khấu hoàn hảo để cô công khai chứng minh thực lực chân chính.
Tô Ý Nhu cũng nhanh ch.óng đăng ký tham dự buổi giao lưu này.
"Chị sẽ để cho mọi người thấy bộ mặt thật của em." Cô ta cố tình đi ngang qua và nói nhỏ.
Tô Ý Nhu muốn dùng buổi hội thảo này để khiến Tô Vãn Tinh mất mặt triệt để trước truyền thông.
Tô Vãn Tinh chỉ mỉm cười, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào chị kế.
"Tôi chờ xem cô diễn kịch."
Hội trường y học đông nghẹt người, máy ảnh của truyền thông liên tục chớp nháy.
Giữa buổi giao lưu, một bệnh nhân thực tế được đưa vào bỗng nhiên co giật dữ dội, ngất xỉu.
Tình huống đột xuất khiến các chuyên gia xôn xao, không ai dám lập tức nhận ca bệnh khó này.
Tô Ý Nhu muốn thể hiện, lập tức bước lên phía trước và đưa ra chẩn đoán.
"Đây là triệu chứng của động kinh cấp tính, cần tiêm t.h.u.ố.c ức chế thần kinh ngay."
"Sai rồi." Tô Vãn Tinh lạnh lùng cắt ngang, bước thẳng lên khán đài.
Cô lật mí mắt bệnh nhân, kiểm tra các đầu ngón tay đang thâm tím.
"Bệnh nhân bị phản ứng t.h.u.ố.c hiếm gặp, tiêm chất đó vào sẽ gây ngừng tim ngay lập tức."
Ánh mắt Tô Vãn Tinh ngưng lại khi nhìn thấy các vệt tím trên da bệnh nhân.