3
Sau một tuần xin nghỉ, tôi quay trở lại trường đúng thời hạn.
Cô cố vấn đã gọi cho tôi rất nhiều lần, liên tục yêu cầu tôi trở về giải quyết chuyện này.
Tôi cũng đã giải thích rõ ràng rằng mình không quen người đàn ông kia, người trên giấy đăng ký kết hôn càng không phải tôi.
“Cho dù không phải em thì em cũng phải quay về giải thích cho rõ ràng!”
“Tại sao hắn chỉ vu khống em mà không phải người khác?”
Lúc này, tôi đang đứng trong văn phòng của trưởng khoa.
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn.
“Cuối cùng cũng tìm được người. Trường các người định bao che cho con tiện nhân này sao?”
Cửa vừa mở, tôi quay đầu nhìn lại, lập tức bắt gặp gương mặt đã khiến tôi sợ hãi đến tận xương tủy.
Vừa nhìn thấy tôi, hắn lập tức lao đến.
Cánh tay giơ cao.
Tôi trừng mắt nhìn hắn, trong mắt đầy phẫn nộ.
Ánh mắt Tôn Học Minh thoáng hiện vẻ nghi ngờ.
“Chát!”
Cái tát khiến đầu tôi lệch hẳn sang một bên.
Tai tôi ù đặc, nửa bên mặt lập tức tê rần, chỉ còn cảm giác bỏng rát và sưng đau.
Ngay sau đó, những cú đ.ấ.m như mưa trút xuống.
“Con tiện nhân, không phải mày đã bỏ trốn rồi sao? Tưởng tao không tìm được mày à?”
“Còn dám trừng tao? Lừa của tao nhiều tiền như vậy vẫn chưa đủ sao?”
“Mẹ nó, còn dám cắt tóc! Trước đây để tóc dài dụ dỗ tao, bây giờ lại giả vờ thanh cao?”
“Đã nói rõ sẽ thôi học, theo tao về nhà sinh con, vậy mà vừa quay lại trường đã biến mất. Đúng là đồ đê tiện!”
Tôi bị đ.á.n.h đến mức không thể ngẩng đầu.
Tôi chỉ muốn hét lên, muốn hắn nhìn rõ người đã đăng ký kết hôn với hắn hoàn toàn không phải tôi.
“Đừng đ.á.n.h nữa! Đánh tiếp chúng tôi sẽ báo cảnh sát!”
Lãnh đạo nhà trường cuối cùng cũng không nhìn nổi.
Sợ hắn đ.á.n.h c.h.ế.t người, họ vội vàng tiến lên can ngăn.
Tôn Học Minh dừng tay, thở hổn hển, ngạo mạn nói:
“Đây là chuyện vợ chồng. Dù tôi có đ.á.n.h c.h.ế.t cô ta, cảnh sát cũng chẳng can thiệp được.”
“Tôi còn phải báo án. Trường các người dạy ra loại đàn bà lăng loàn như thế, lúc cô ta trốn trong trường có đi tìm đàn ông khác không?”
“Ông bao che cho cô ta như vậy, hay là ông cũng ngủ với cô ta rồi?”
Trưởng khoa dường như chưa từng gặp loại người vô lý đến mức này, lập tức im bặt, không dám nói đỡ cho tôi nữa.
Thấy cả căn phòng không ai dám động đến mình, Tôn Học Minh càng thêm đắc ý.
“Tôi muốn làm thủ tục cho vợ tôi thôi học.”
Hắn ngang nhiên ra lệnh cho nhà trường.
Tôi cố nhịn đau đứng thẳng, lấy điện thoại ra gọi cảnh sát.
“Con tiện nhân, mày đang làm gì?”
Tôn Học Minh không ngờ tôi còn dám phản kháng, sơ suất để tôi bấm được số.
“Tôi muốn báo án! Tôi đang bị hành hung trong văn phòng trưởng khoa Kinh tế và Quản trị, trường Đại học A. Hắn còn muốn bắt cóc tôi, mau đến cứu tôi!”
“Tòa nhà Đức Tế, tầng ba! Cứu tôi với!”
“Con tiện nhân!”
Tôn Học Minh lao đến cướp điện thoại, tiện tay tát tôi thêm một cái.
“Còn dám gọi cảnh sát? Mày tưởng cảnh sát đến là cứu được mày sao?”
Tôi nhìn màn hình điện thoại vẫn chưa ngắt kết nối, lạnh lùng bật cười.
“Anh tưởng chỉ cần cầm một tờ giấy đăng ký kết hôn giả là có thể bắt cóc phụ nữ sao?”
“Tôi hoàn toàn không quen anh.”
“Cho dù trường học bị tờ giấy kia lừa, cảnh sát cũng không dễ bị anh qua mặt.”
Nói xong, tôi lập tức chạy về phía cô cố vấn.
“Cô giáo, bất kể cô và các thầy nghĩ thế nào, trước khi cảnh sát đến, nhà trường bắt buộc phải bảo vệ em!”
Tôn Học Minh vẫn muốn lao tới kéo tôi, nhưng cô cố vấn phản ứng kịp thời, bước lên ngăn cản.
Trong lúc giằng co, cô ấy cũng bị đ.á.n.h trúng, kính mắt lệch hẳn sang một bên.
“Mày cũng bao che cho con đĩ này à? Sao, ngủ với nó rồi sao?”
“Anh đang nói bậy gì vậy?”
Cô cố vấn tức giận phản bác.
Bản thân đã bị người khác vu khống, không biết giờ cô ấy còn dám hỏi câu “tại sao hắn chỉ vu khống mình em” nữa hay không.
“Đây là vợ tao, mày không thể ngủ miễn phí được!”
“Tao đã bỏ ra rất nhiều tiền cho nó, các người không định bồi thường tổn thất sao?”
Tôn Học Minh không tiếp tục đ.á.n.h người, chỉ chống nạnh đứng đó, cười cợt trêu chọc cô cố vấn và trưởng khoa như thể đã nắm được điểm yếu của bọn họ.
Khi cảnh sát đến, vừa lúc nghe hắn lớn tiếng nói:
“Tính rẻ cho mày, hai trăm tệ một lần. Sinh viên đại học đấy, giá như vậy đã ưu đãi lắm rồi.”
“Chuyện gì đây? Không chỉ hành hung, bắt cóc, còn tổ chức mại dâm?”
Hai cảnh sát đẩy cửa bước vào.
Chỉ một câu khiến Tôn Học Minh lập tức im bặt.
“Chú cảnh sát, cứu cháu với! Cháu không quen hắn!”
“Đồng chí cảnh sát, đây chỉ là chuyện gia đình, hiểu lầm thôi.”
Tôi và Tôn Học Minh gần như đồng thanh lên tiếng.
Thấy tôi còn dám giành nói, hắn giơ tay định tát tiếp.
Nhưng lần này đã bị cảnh sát cản lại.
“Anh định làm gì? Ngay trước mặt cảnh sát mà vẫn dám đ.á.n.h người?”
Bị quát thẳng vào mặt, Tôn Học Minh vẫn không hề sợ hãi, ngang ngược ngẩng cao đầu.
“Cảnh sát thì sao? Tôi đ.á.n.h vợ ngoại tình là chuyện đương nhiên.”
Viên cảnh sát nhìn bộ dạng lưu manh của hắn, sau đó lại nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn hỏi tại sao tôi lại chọn loại đàn ông này.
“Xuất trình giấy tờ tùy thân.”
Tôi lấy chứng minh thư trong túi ra.
Tôn Học Minh không chỉ đưa chứng minh thư, mà còn lôi cả giấy kết hôn.