Mở to mắt, tò mò nhìn hắn.
Không biết qua bao lâu, có lẽ chỉ một khoảnh khắc, có lẽ dài như cả một thế kỷ.
Hắn thu tay lại.
“Giữ lại đi.”
Hắn ném xuống ba chữ ấy, xoay người rời đi, không có chút lưu luyến nào.
Vạt long bào lướt qua không khí, mang theo một luồng gió lạnh.
Mãi đến khi bóng hắn hoàn toàn biến mất nơi cửa, tất cả những người đang quỳ trong phòng sinh mới như được vớt từ dưới nước lên, mềm nhũn ngã xuống đất, há miệng thở dốc.
Ta sống rồi.
Tạm thời.
Ta được một ma ma trông ổn trọng nhất bế lên, dùng chăn gấm đã chuẩn bị sẵn quấn kỹ.
“Chúc mừng tiểu công chúa, chúc mừng tiểu công chúa.”
Đám cung nữ xung quanh nhỏ giọng chúc mừng, nhưng trên mặt lại không nhìn ra nửa phần vui mừng, chỉ có nỗi sợ sau khi thoát c.h.ế.t.
Ta được bế về thiên điện đã chuẩn bị từ sớm.
Nơi này rất yên tĩnh, thậm chí có thể nói là tĩnh mịch c.h.ế.t ch.óc.
Ba ngày tiếp theo, ta đều quan sát.
Quan sát hoàng cung ăn thịt người này, quan sát quy tắc sống sót của ta.
Cung nhân chăm sóc ta rất ít, chỉ có một ma ma họ Tần, cùng hai tiểu cung nữ tên Thanh Hòa và Thanh Miêu.
Các nàng làm việc cẩn thận đến cực điểm, gần như không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Ánh mắt các nàng nhìn ta tràn đầy thương hại, cùng một tia sợ hãi không giấu nổi.
Như thể ta không phải một tiểu công chúa kim tôn ngọc quý, mà là một thùng t.h.u.ố.c nổ bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung.
Từ những lời trò chuyện thỉnh thoảng bị các nàng ép xuống cực thấp, ta chắp vá được chân tướng.
Hóa ra sau khi Tiêu Diễn đăng cơ, từng có quốc sư tiên đoán rằng hắn g.i.ế.c ch.óc quá nặng, tất sẽ gặp trời phạt, tương lai sẽ c.h.ế.t trong tay cốt nhục ruột thịt.
Từ đó về sau, tất cả con của hắn đều không sống quá đầy tháng.
Có đứa “ngoài ý muốn” c.h.ế.t yểu, có đứa “bệnh c.h.ế.t”, có đứa dứt khoát vừa sinh ra đã là t.h.a.i c.h.ế.t.
Giống như hôm nay vậy.
Nếu không phải ta liều c.h.ế.t khóc thành tiếng, kết cục của ta chính là bị ghi là “bẩm sinh c.h.ế.t yểu”, rồi bị xử lý lặng lẽ không một tiếng động.
Bà đỡ kia căn bản không phải thật sự muốn g.i.ế.c ta.
Bà ta chỉ đang chấp hành một đạo “ý chỉ” vô hình mà tất cả mọi người đều hiểu trong lòng.
Con của hoàng đế không thể sống.
Người muốn ta c.h.ế.t có lẽ không phải bản thân Tiêu Diễn.
Mà là những kẻ phỏng đoán tâm ý của hắn, muốn lấy lòng hắn, hoặc dứt khoát là sợ lời tiên đoán thành thật.
Bọn họ thà g.i.ế.c nhầm, cũng không muốn bỏ sót một ai.
Còn Tiêu Diễn vẫn luôn ngầm cho phép chuyện này.
Cho đến khi ta xuất hiện.
Vì sao ta có thể sống sót?
Là bởi tiếng khóc kia khiến hắn thay đổi chủ ý?
Hay là vì sau khi c.h.ế.t mười ba đứa con, cuối cùng hắn cũng thấy chán ghét, hoặc là cô độc?
Ta không hiểu.
Ta cũng không dám đ.á.n.h cược tâm tư của một bạo quân.
Ta chỉ biết, hiện giờ ta là ngoại lệ duy nhất.
Ngoại lệ có nghĩa là phá vỡ quy tắc.
Người phá vỡ quy tắc, hoặc trở thành quy tắc mới, hoặc bị quy tắc nghiền nát.
Tiêu Diễn không còn đến thăm ta nữa.
Nhưng hắn sai người ban tên cho ta.
Cố Chiêu Ninh.
Sự an ninh sáng tỏ khắp thiên hạ.
Một bạo quân lại đặt tên cho nữ nhi mình là an ninh.
Thật châm chọc.
Mỗi ngày điều ta có thể làm chỉ là ăn và ngủ.
Ta nhất định phải nhanh ch.óng lớn lên, một đứa trẻ sơ sinh có thể làm quá ít việc.
Khi Tần ma ma các nàng cho ta ăn, luôn cẩn thận dùng ngân châm thử độc.
Mỗi lần, ngân châm đều đen sì.
Sau đó các nàng sẽ mặt không biểu cảm đổ bát sữa kia đi, đổi một bát khác, lại thử.
Mãi đến khi ngân châm không đổi màu mới thôi.
Kẻ hạ độc có mặt khắp nơi.
Ta không biết mình có thể sống đến ngày nào.
Những ngày tháng sống trên mũi d.a.o này khiến ta luôn duy trì sự cảnh giác cao độ.
Hôm ấy, ta đang ngủ, bỗng bị một trận ồn ào đ.á.n.h thức.
Dường như bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.
Hai nha đầu Thanh Hòa và Thanh Miêu sợ đến mặt trắng bệch.
Tần ma ma còn coi như trấn định, bà ra ngoài xem một cái, khi quay về sắc mặt cũng có chút khó coi.
“Ma ma, sao vậy?”
Thanh Hòa nhỏ giọng hỏi.
“Tàn dư tiền triều làm loạn, cài thích khách vào trong cung, bị bệ hạ dẫn người tóm gọn một mẻ.”
Tần ma ma đè thấp giọng.
“Nghe nói ngay trong rừng mai cách điện chúng ta không xa, m.á.u chảy thành sông.”
Trong lòng ta run lên.
Thích khách?
Chỉ e chưa chắc.
Càng giống như Tiêu Diễn lại tiến hành một lần thanh tẩy nữa.
Đúng lúc này, ta nghe thấy tiếng bước chân nặng nề quen thuộc kia.
Hắn lại đến.
Tần ma ma lập tức bế ta, dẫn hai cung nữ quỳ ở cửa điện.
Tiêu Diễn bước vào.
Hắn thay một thân thường phục, nhưng mùi m.á.u tanh trên người còn nồng hơn lần trước.
Ánh mắt hắn quét qua trong điện, cuối cùng rơi trên người ta.
Ta ngửi thấy hơi thở nguy hiểm.
Hôm nay tâm trạng hắn rất không tốt.
Một bạo quân tâm trạng không tốt có thể làm ra bất kỳ chuyện gì.
Ta nên làm sao?
Khóc?
Khóc có thể khiến hắn càng phiền não, cảm thấy ta là một phiền phức.
Không khóc?
Có thể khiến hắn cảm thấy ta ngốc nghếch, hoặc là tâm cơ thâm trầm.
Ngay khi ta đang nhanh ch.óng suy nghĩ đối sách, hắn đã đi đến trước mặt ta.
Tần ma ma run như chiếc lá trong gió thu.
“Ngẩng đầu lên.”
Tiêu Diễn lạnh lùng nói.
Tần ma ma run rẩy bế ta cao hơn một chút, để ta có thể nhìn thẳng vào hắn.
Ta nhìn thấy trong mắt hắn đầy tơ m.á.u, giống như một con thú bị chọc giận mắc kẹt trong l.ồ.ng.
Hắn đang bên bờ cơn thịnh nộ.
Ta bỗng linh quang chợt lóe.
Ta nhe cái miệng chưa mọc răng, cười với hắn.
Một nụ cười lấy lòng, trong trẻo không tì vết của trẻ sơ sinh.
Sự bạo ngược trong mắt Tiêu Diễn lập tức đông cứng.