[An An nói gấu bông của thằng bé không thấy đâu nữa, anh có biết nó ở đâu không?]
Không biết đối phương đang làm gì, nhưng rất nhanh đã trả lời.
[Trong phòng thằng bé, ngăn thứ hai bên trái tủ quần áo. Anh giặt sạch rồi cất vào đó.]
Anh không hỏi tại sao tôi lại ở đây, cũng không hỏi vì sao tôi lại gặp An An.
Tôi trả lời:
[Được, cảm ơn anh.]
Sau đó tắt điện thoại, dẫn An An lên lầu.
5
Mấy ngày nay, tôi và An An ở bên nhau rất hòa hợp.
Tôi thường xuyên bắt gặp thằng bé lén nhìn mình, nhưng mỗi lần tôi quay sang, nó lại lập tức ngoảnh mặt đi.
Tôi không nhịn được, lén bật cười.
Nghe thấy tiếng động, An An vẫn không kìm được tò mò mà quay sang nhìn tôi.
Nhận ra ánh mắt của thằng bé.
Tôi lập tức thu lại nụ cười, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của nó.
Không ngờ An An lại tỏ vẻ khó hiểu:
“Sao cô không cười nữa?”
Tôi cố tình không nhìn thằng bé.
“Hả?”
An An căng khuôn mặt nhỏ, giọng điệu có phần mất tự nhiên.
“Cô muốn cười thì cứ cười đi, con có bảo cô không được cười đâu.”
Ánh mắt An An cứ đảo qua đảo lại, còn tưởng hành động của mình khiến tôi không thoải mái.
Lần này tôi thật sự cười đến gập cả người, đưa tay véo đôi má nhỏ của thằng bé:
“Sao con lại đáng yêu thế này chứ?”
An An bị tôi véo má, nói không rõ chữ:
“Không có mà, hông có mà…”
Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nảy sinh một ảo tưởng rằng cứ sống như thế này mãi cũng chẳng có gì không tốt.
6
Hôm nay, tôi và An An đang chuẩn bị xem phim.
Lúc xuống lầu lấy khoai tây chiên, tôi nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
Tôi cứ tưởng quản gia tới.
Không ngờ ở huyền quan lại có một bóng dáng cao lớn đang đứng đó.
Anh cúi người thay giày.
Đường nét nơi chân mày khóe mắt vẫn hệt như năm nào.
Hoắc Tư Nam đứng thẳng dậy, nhìn thấy tôi cũng thoáng sững người.
Rất nhanh, anh đặt cặp công văn sang một bên, tiện tay cởi cúc áo vest.
“Sao không ở với An An thêm một lúc?”
Tôi tưởng anh đang ám chỉ mình nên rời đi sớm.
Tôi tìm lại giọng nói:
“Tôi đi ngay đây.”
Hoắc Tư Nam: “?”
Anh còn chưa kịp mở miệng, tôi đã cầm túi lên định rời đi.
Hoắc Tư Nam nắm lấy cánh tay tôi:
“Khoan đã.”
“Trần Dã.”
Sau bao nhiêu năm, anh lại một lần nữa gọi tên tôi.
Đúng lúc này, giọng An An từ trên lầu vọng xuống:
“Cô ơi? Sao cô với khoai tây chiên vẫn chưa lên vậy?”
Tôi sợ chỉ cần nhìn thấy An An, mình sẽ không nỡ rời đi, thế nên vội giằng khỏi tay Hoắc Tư Nam rồi bước thẳng ra ngoài.
Đến quay đầu lại cũng không dám.
Hoàn toàn không để ý phía sau vang lên tiếng chân chạy thình thịch xuống cầu thang.
An An chân trần chạy từ trên lầu xuống, muốn đuổi theo ngăn tôi lại.
Hoắc Tư Nam lập tức vòng tay ôm ngang người thằng bé vào lòng, không cho nó chạy lung tung.
“Hoắc An An, giày đâu?”
An An chẳng còn tâm trí quan tâm đến chuyện đó:
“Bố, bố mau ngăn mẹ lại đi.”
“Đừng để mẹ đi.”
Hoắc Tư Nam im lặng nhìn thằng bé, bình tĩnh nói:
“Hoắc An An, con không có quyền quyết định cô ấy đi hay ở.”
Nghe bố nói vậy, Hoắc An An hoàn toàn suy sụp.
Thấy tôi sắp bước ra khỏi cửa biệt thự.
Cuối cùng, thằng bé chẳng còn quan tâm gì nữa, bật khóc gọi lớn về phía tôi:
“Chẳng phải mẹ là mẹ của con sao? Tại sao mẹ lại không cần con?”
“Mẹ xấu xa, con ghét mẹ.”
Tôi đột ngột dừng bước, ánh mắt chấn động.
Hóa ra...
Thằng bé vẫn luôn biết tôi là ai.
7
Trong biệt thự nhà họ Hoắc.
Bầu không khí giữa mấy người chúng tôi kỳ lạ đến khó tả.
Hoắc Tư Nam bế An An đặt lên sofa, rồi đi giày vào cho thằng bé.
Hoắc An An ngồi ở một góc sofa, dường như cũng biết vừa rồi mình làm ầm ĩ hơi quá.
Thằng bé cúi đầu, khe khẽ nức nở.
Khóc được một lúc lại dừng lại, ngẩng đầu nhìn Hoắc Tư Nam.
Anh dường như đã quá quen với cảnh này, bình thản đưa cho thằng bé một cốc nước.
Đợi Hoắc An An uống xong, anh lại lặng lẽ nhìn nó khóc tiếp.
Tôi ngồi ở góc bên kia, nhìn An An khóc mà bản thân cũng muốn khóc theo.
Hoắc Tư Nam nhìn hai mẹ con giống nhau như đúc trên sofa.
Anh hơi đau đầu, đưa tay day day mi tâm.
Trước đây, tôi vẫn luôn tự hỏi Hoắc Tư Nam có thái độ thế nào với An An.
Năm đó sau khi sinh An An, tôi tự mình giao thằng bé cho mẹ Hoắc.
Hoắc Tư Nam hoàn toàn không biết chuyện.
Đột nhiên có thêm một đứa con trai từ trên trời rơi xuống, tôi vẫn luôn tò mò khi ấy anh đã nghĩ thế nào.
Nhưng giờ xem ra, ít nhất hai bố con họ chung sống với nhau cũng khá tốt.
Tôi lập tức cảm thấy yên lòng hơn rất nhiều.
Hoắc Tư Nam bắt gặp nụ cười trên mặt tôi, bình thản hỏi:
“Trần Dã.”
“Em vẫn thích không từ mà biệt như vậy sao?”
Tôi ngẩn người.
Hoắc Tư Nam dường như cũng chẳng để tâm đến câu trả lời.
Ngược lại, anh giải thích chuyện vừa rồi:
“Lúc nãy tôi không có ý đuổi em đi.”
“Chỉ là An An vẫn luôn muốn gặp em.”
Nói đến đây, khóe môi anh bỗng hơi cong lên:
“Tôi cứ tưởng thằng bé sẽ bám lấy em như cái đuôi không rời.”
Thật ra lúc vừa bước ra ngoài, bị gió lạnh thổi qua, tôi cũng đã nhận ra mình hiểu lầm.
Thêm vào đó, Hoắc An An lại khóc đến xé lòng xé ruột.
Cuối cùng tôi vẫn quay lại.
Chỉ khổ cho An An, không khóc nữa thì có vẻ không đúng, mà khóc tiếp lại càng chẳng đúng.
Tôi nhìn cậu nhóc đang ôm cốc nước, ngoài mặt có vẻ ngoan ngoãn nhưng thực chất hai mắt cứ đảo khắp nơi.
Tôi hỏi Hoắc Tư Nam:
“Thằng bé lúc nào cũng thế này à?”
Hoắc Tư Nam nở nụ cười đầy chiều chuộng, đưa ngón trỏ khẽ nâng phần má phúng phính của An An lên.
“Ừ, thằng bé rất bám người, lại còn hay khóc.”
Không biết Hoắc Tư Nam nghĩ tới chuyện gì, anh bỗng dừng lại một chút.
“Chẳng biết giống ai.”