Bọn họ trở thành người dưng nước lã. Không khí trong trường lúc nào cũng như gươm tuốt khỏi vỏ. Bạn học xung quanh xì xào bàn tán rằng nhóm thiếu gia đã thực sự cạch mặt nhau. Thậm chí, ở hậu phương, các gia tộc của họ cũng đang đấu đá đến sứt đầu mẻ trán.
Khơi mào là từ sự cạnh tranh ác ý của nhà họ Tống. Nhà họ Lục và họ Tần phản ứng rất nhanh, xé nát lớp mặt nạ anh em cuối cùng, dồn toàn lực để kéo đối thủ xuống đài. Không còn là kiềng ba chân, chỉ còn cuộc chiến sinh tồn một mất một còn.
Kỳ thi đại học cận kề. Đã vài ngày tôi không gặp họ, chỉ nhận được tin nhắn từ cả ba người:
16.
Lục Minh Dã: "An An, đợi tôi gượng dậy được, tôi nhất định sẽ cưới em." (Hừ, nhà họ Lục bị hành cho ra bã rồi. Bị nhà họ Tống âm thầm thu thập chứng cứ tố cáo trốn thuế, đền bù một khoản khổng lồ, chuỗi vốn đứt gãy, lỗ hổng khắp nơi.)
Tần Việt Bạch: "Tống Thời như một con ch.ó điên c.ắ.n c.h.ặ.t nhà họ Tần không buông. Nhưng không sao, đợi nhà họ Tần tiêu diệt xong nhà họ Tống, tôi nhất định cưới em, bù đắp hối tiếc năm xưa." (Lựa chọn của tôi không sai, Tống Thời đúng là một con ch.ó điên. Mà chỉ có ch.ó điên c.ắ.n người mới đau nhất.)
Tin nhắn cuối cùng từ Tống Thời: "An An, nếu không nhờ em báo trước cho tôi, thì nhà họ Tống đã bị chúng nuốt chửng, tôi cũng sẽ bỏ mạng. An An, cảm ơn em, đợi tôi dọn dẹp xong bọn chúng, chúng ta sẽ ở bên nhau."
Đọc xong ba tin nhắn, tôi chọn gọi điện cho Tống Thời. Chuông reo rất lâu mới có người nghe máy, đầu dây bên kia là tiếng ẩu đả hỗn loạn. Tôi lờ mờ nghe thấy cậu ta báo một địa chỉ rồi cuộc gọi bị ngắt quãng.
Chỉ còn 5 phút nữa là bắt đầu tính giờ làm bài thi đại học. Bọn họ là thiếu gia, gia tộc dù có sụp đổ thì vẫn có đường lùi là ra nước ngoài. Thi đại học với họ chỉ là một cuộc dạo chơi. Nhưng với một học sinh nghèo như tôi, đây là con đường duy nhất để đổi đời.
Tôi do dự một chút, rồi xoay người chạy khỏi phòng thi. Bạn học cầm thẻ dự thi hét lên: — "An An, cậu đi đâu đấy? Sắp thi rồi!" Tôi ra hiệu cho cậu ấy cứ yên tâm, rồi lao ra đường bắt taxi.
17.
Tôi đưa cảnh sát ập vào một xưởng phim bỏ hoang ở ngoại ô. Tống Thời đang nằm co quắp trong góc, m.á.u trên đầu chảy ròng ròng. Nền tảng nhà họ Tống vẫn chưa đủ dày, trong cuộc phản kích "lo liệu trước" này, cậu ta suýt nữa thì lưỡng bại câu thương với hai người kia.
Nhưng nhìn Tống Thời t.h.ả.m hại như vậy, tôi thấy hài lòng. Một ván bài tệ hại đ.á.n.h đến nước này, tôi làm sao mà thua cho được? Đám người làm thuê nhà họ Tần đã sớm chạy tán loạn khi thấy cảnh sát.
Qua lớp m.á.u đặc quánh, Tống Thời mệt mỏi mở mắt, thấy tôi lao vào lòng cậu ta khóc nức nở: — "Anh không sao chứ? Lúc nãy gọi điện nghe tiếng đ.á.n.h nhau, em sợ quá nên báo cảnh sát rồi chạy đến đây ngay."
Tống Thời kinh ngạc nhìn tôi, giọng run rẩy: — "An An, hôm nay chẳng phải em thi đại học sao? Đó là khoảnh khắc em mong đợi bấy lâu để đổi đời mà, sao em có thể..."
Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ vỡ nát trên tay. Buổi thi thứ nhất đã sắp kết thúc, giờ có quay về cũng không kịp nữa. Ánh mắt tôi trở nên phức tạp, đầy sự áy náy và đau đớn.
Tống Thời nghẹn ngào: — "Tôi... tôi rất xin lỗi vì đã xem trộm nhật ký của em." (Không sao đâu, vị trí của anh cũng là tôi cố tình tiết lộ cho Tần Việt Bạch ngày hôm qua mà, nếu không làm sao anh bị ăn một trận đòn đau thế này? Chúng ta huề nhau thôi.)
— "Vậy nên... người mà trong nhật ký em nói kiên định lựa chọn nhất, là tôi đúng không?" Hai chữ cuối cùng của cậu ta mang theo sự run rẩy khó nhận ra.
Đầu tiên tôi tỏ ra ngạc nhiên vì cậu ta biết chuyện nhật ký, sau đó tôi thẹn thùng cúi đầu, khẽ gật một cái.
Cảnh này giống hệt như tối qua khi tôi gặp Tần Việt Bạch. Cậu ta vừa c.h.ử.i Tống Thời là ch.ó điên, vừa ôm tôi vào lòng đầy chân thành: "An An, nếu đã quay lại, tôi nhất định không buông tay. Ông trời để em quay lại chính là để bù đắp hối tiếc cho tôi."
Tôi cũng dùng vẻ mặt thẹn thùng và những lời tương tự để đáp lại cậu ta. Một lời thoại nói hai lần, đó đã là giới hạn của tôi rồi. Nếu Lục Minh Dã cũng ở đây, tôi có thể nói lần thứ ba.
18.
Tống Thời ôm c.h.ặ.t lấy tôi, bất chấp vết thương trên đầu. Đến lúc này, cậu ta mới hoàn toàn tin tưởng tôi. Một kẻ đa nghi và phòng bị như cậu ta, làm sao dễ dàng động lòng với một cô gái? Chỉ có sự hy sinh "quyết liệt" (bỏ thi đại học) mới có thể chiếm trọn lòng tin của cậu ta.
Cậu ta lau vệt m.á.u khô trên trán, áy náy nói: — "Xin lỗi vì đã làm lỡ kỳ thi quan trọng nhất của em. Dù nhà họ Tống bại rồi, nhưng nhà họ Lục và họ Tần cũng chẳng khá khẩm gì. Tôi vẫn còn một khoản tiền đủ để hai chúng ta ra nước ngoài bắt đầu lại từ đầu. Giờ tôi chuyển hết cho em, đi cùng tôi nhé."
Cậu ta chuyển toàn bộ số tiền trong thẻ cho tôi, kèm theo ghi chú "Tự nguyện tặng". Cho đến khi con số hàng chục triệu tệ nằm gọn trong túi, tôi mới hài lòng gật đầu.
Tôi nói: — "Xin lỗi, em không thể đi nước ngoài cùng anh được." Tống Thời cười khổ: — "Em luôn học giỏi như vậy, chắc chắn không cam tâm bỏ lỡ kỳ thi. Giờ dù có quay lại cũng không kịp, ôn lại một năm thì quá lãng phí, nên là đi cùng tôi đi, được không?"
Tôi ghé sát tai cậu ta, cười hì hì: — "Suýt nữa thì quên nói với anh, em đã nhận được suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa từ sớm rồi. Hi hi."
19.
Sau đó, tiếng c.h.ử.i bới của Tống Thời vang vọng bên tai tôi rất lâu, lâu đến mức tai tôi sắp mọc kén. Nhận ra bị lừa thì đã sao? Nhà họ Tần và họ Lục dù phá sản nhưng để đối phó với cậu ta vẫn dư sức. Cậu ta chỉ còn cách chạy trốn sang nước ngoài nhanh nhất có thể. Không có tiền, cậu ta chỉ có thể vất vưởng ở một quốc gia kém phát triển nào đó làm việc chân tay sống qua ngày.
Ngày tôi nhận được thông báo nhập học của Thanh Hoa, Lục Minh Dã gọi điện đến. Cậu ta đã đường cùng, định nhắm vào căn hộ cao cấp kia của tôi.
Nhưng làm sao tôi có thể để cậu ta toại nguyện? Căn nhà đó, tôi đã sớm bán đi để lấy tiền đầu tư vào sự nghiệp tương lai của chính mình rồi.
Bọn họ muốn chơi trò "vả mặt" học sinh nghèo, còn tôi, tôi chỉ đơn giản là mượn gió bẻ măng, biến cái "tương lai bị bịa đặt" thành khối tài sản thực sự để đổi đời.