Bị bọn họ đuổi vào phòng trực ban.
Hai anh em nhà kia thay quần áo của đối phương, chân dẫm lên chiếc hòm gỗ long não đựng đồ đạc linh tinh, dây thừng treo trên ghế ở chỗ soát vé, dùng tấm áp phích che lại.
Bọn họ giả làm nhân viên, còn Châu Vũ thì đứng đợi người.
Hai anh em phối hợp khênh chiếc hòm gỗ đi, để lại một mình Châu Vũ ở lại.
Hắn đợi hơn nửa tiếng đồng hồ, ngay lúc hắn tưởng Thanh Mai sẽ không đến nữa thì ở bến xe buýt đối diện có một đôi nam nữ bước xuống.
Người đàn ông đối diện mặc bộ quân phục xanh không có quân hàm mà người thành phố hay mặc, đeo một cặp kính, tay cầm một cuốn sách.
Dáng vẻ thư sinh nho nhã, trông như loại công t.ử bột chưa từng xuống nông thôn rèn luyện bao giờ.
Lúc băng qua đường, anh ta còn che chở cho cô gái nhỏ nhìn xe cộ, hai người đi gần như sát rạt vào nhau.
“Đại ca, nó đúng là dẫn theo người giúp thật!”
Châu Vũ nheo mắt nói:
“Không sợ, cứ để chúng nó vào nhà hát đã.”
Người trong nhà hát đều là người cùng thôn với họ, biết cái tính nết của họ nên một tiếng cũng không dám ho.
Bố cục bên trong nhà hát Châu Vũ nắm rõ như lòng bàn tay, một nhà hát cao hai tầng, hai rạp hát nhỏ, hai phòng nghỉ công cộng, ngoài ra tầng hai còn có một kho chứa đạo cụ tạp vật.
Trên người hắn đã từng dính mạng người.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi khi băng qua đường, Cố Khinh Chu đã liếc qua người Châu Vũ và gần như lập tức khẳng định được điều đó.
Ánh mắt của kẻ đã g-iết người là không thể giấu giếm được, nhìn người như nhìn thấy con mồi trong rừng sâu, cách nhìn người không phải là dò xét mà là đang tính toán xem làm sao để kết liễu đối phương trong thời gian ngắn nhất.
Châu Vũ cảnh giác nhìn chằm chằm Cố Khinh Chu, khẽ cười hỏi:
“Người anh em từ đâu đến đấy?”
“Từ tỉnh xuống.”
Cố Khinh Chu run rẩy một cách yếu ớt, cố tỏ ra cứng cỏi nói:
“Tôi cảnh cáo anh không được quấy rầy cô ấy nữa.”
Châu Vũ thấy anh run như cầy sấy, bèn hỏi ngược lại:
“Tao cứ nhất quyết quấy rầy đấy, mày làm gì được tao?”
Cố Khinh Chu nắm lấy tay Thanh Mai, Thanh Mai đẩy anh một cái nói:
“Anh chẳng bảo là sẽ nói chuyện hẳn hoi với Châu Vũ sao, gan của anh đâu rồi?
Chỉ biết nổ với tôi thôi, anh có còn là đàn ông nữa không hả?”
Cố Khinh Chu lắp bắp:
“Ai... ai nổ chứ, hôm nay tôi tuyệt đối không để em gặp hắn một mình đâu, nếu em đi theo hắn, tôi... tôi sẽ—”
“Mày sẽ thế nào?”
Châu Vũ hếch cằm hung tợn nói:
“Tao sống từng này tuổi rồi, chưa thấy đứa nào dám giở trò hung hăng với tao cả!”
Hắn định vươn tay kéo Thanh Mai vào trong, Cố Khinh Chu lập tức ôm Thanh Mai vào lòng nói:
“Chúng tôi đã thề rồi, tuyệt đối không tách rời.
Anh muốn chia rẽ uyên ương thì cứ đ-ánh ch-ết tôi trước đi.”
Châu Vũ lùi lại một bước, tên đàn em đứng ở chỗ soát vé cười mỉa:
“Đại ca, anh dọa thêm vài câu nữa là nó đái ra quần bây giờ đấy.”
Châu Vũ cảnh giác hơn bọn họ, hắn đứng ở cửa liên tục quan sát xung quanh, đúng lúc Thanh Mai và Cố Khinh Chu tưởng hắn phát hiện ra phục kích thì hắn bỗng nhiên nói:
“Nếu chúng ta thật sự không có duyên thì tôi không cưỡng cầu.
Chúng ta vào trong nói chuyện một lát, sau này hai người ở bên nhau tôi sẽ chúc phúc cho hai người.
Tuyệt đối không chia rẽ uyên ương, được không?”
Thanh Mai khẽ nắm lấy ống tay áo Cố Khinh Chu, Cố Khinh Chu nắm ngược lại bàn tay cô.
Châu Vũ tỏ vẻ như không để ý đến chuyện hai người giằng co, chỉ có tia hung quang trong mắt là không giấu được.
Ơ?
Thanh Mai cảm thấy lòng bàn tay bị ai đó khẽ gãi một cái, cô kìm nén không nhìn về phía Cố Khinh Chu.
Hơi ấm từ mười ngón tay đan vào nhau khiến cô thấy bỏng rát, cô lập tức hiểu ý của Cố Khinh Chu, bèn nói:
“Được, vào trong nói chuyện.”
Châu Vũ dẫn đầu đi trước, cười lạnh một tiếng:
“Hai người tình cảm tốt nhỉ.
Ở bên nhau từ khi nào thế?”
Thanh Mai đáp:
“Liên quan gì đến anh, hỏi kỹ thế cũng chẳng liên quan gì đến anh đâu.”
“Được, cô có gan đấy.”
Châu Vũ không dừng bước, đi ngang qua phòng trực ban, đi thẳng về phía rạp hát lớn.
Thanh Mai nghe thấy một tiếng kêu nhẹ, quay đầu nhìn Cố Khinh Chu.
Ánh mắt Cố Khinh Chu vẫn nhìn thẳng vào lưng Châu Vũ phía trước, nhưng bên dưới lại bóp c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay cô như để trấn an.
Cảm giác ấm áp đó khiến dây thần kinh đang căng như dây đàn của cô dịu lại không ít.
Đây là cảm giác an tâm mà cô chưa từng có khi tiếp xúc với Châu Vũ.
Đi ngang qua cửa phòng trực ban, Thanh Mai thấy có mấy bóng người bên trong.
Vào đến rạp hát lớn, bước xuống hai bậc thang, đồng t.ử Thanh Mai co rút lại, hơi thở nghẹn lại.
Cố Khinh Chu đồng thời nhìn thấy chiếc hòm gỗ long não đặt trên sân khấu.
Phản ứng đầu tiên của anh là cái đó dùng để nhét người.
“Đã đi vào đây với tao rồi thì tao cũng nói thẳng luôn.”
Châu Vũ đi lên sân khấu, vỗ vỗ vào chiếc hòm gỗ, âm hiểm nói:
“Cũng chẳng biết cái hòm này có nhét vừa đôi uyên ương đoản mệnh tụi mày không nữa.”
Trên đầu Cố Khinh Chu bỗng có thứ gì đó bay qua, nhanh như chớp, Cố Khinh Chu hét lớn một tiếng:
“Ẩn nấp!”
Thanh Mai còn chưa kịp nhận ra chuyện gì thì đã bị anh ấn xuống ghế khán đài, một chiếc ghế xếp rơi mạnh ngay trước mặt họ.
Trên tầng hai có người!
Châu Vũ vậy mà lại ra tay ngay tại đây!
Cố Khinh Chu nhanh ch.óng nói một câu:
“Thổi còi.”
Dứt lời, anh biến mất khỏi tầm mắt Thanh Mai trong nháy mắt.
Lúc đến đây Thanh Mai đã treo chiếc còi sắt quanh cổ, lúc này cô nhanh ch.óng bình tĩnh rút còi ra, dùng hết sức bình sinh thổi lên!
Châu Vũ quát lớn:
“G-iết thằng kia, bắt sống con nhỏ!”
“Mày nằm mơ đi.”
Tốc độ của Cố Khinh Chu rất nhanh, anh nhảy vọt lên một tay bám lấy lan can cầu thang tầng hai, tay kia tóm lấy ống quần Châu Nhị, hất hắn văng khỏi khán đài tầng hai đang lơ lửng.
“A a a!”
Châu Vũ không ngờ cái thằng công t.ử bột kia lại có thân thủ tốt như vậy, hắn nhận ra có chuyện chẳng lành, vội rút con d.a.o lọc xương từ trong ủng ra hét lớn:
“Lão Tam, bắt lấy một con tin trước!”
Bên ngoài vang lên một loạt tiếng bước chân, một tiếng “đoàng” vang lên, cổ tay Châu Vũ lập tức phun m-áu.
“A a a!”
Hai anh em bị khống chế lần lượt bị còng tay lại, Châu Vũ ôm cổ tay lăn lộn đau đớn trên đất.
Rất nhanh có các đồng chí cầm s-úng xông vào bắt giữ hắn.
Cố Khinh Chu cất s-úng đi, đi đến cạnh Thanh Mai, đưa tay ra:
“Không bị thương chứ?”
Thanh Mai nhìn anh gần như không cần ngắm mà chỉ vung tay một cái đã b-ắn trúng Châu Vũ, không nhịn được nói:
“S-úng pháp của anh tốt thật đấy.”
Cố Khinh Chu ngạc nhiên hỏi:
“Không sợ sao?”
Thanh Mai đáp:
“Có anh ở đây tôi không sợ.”
Trong truyện nhân vật nam chính hô phong hoán vũ, sao có thể thua dưới tay Châu Vũ được.
Nhưng lời này dễ khiến người ta hiểu lầm, Cố Khinh Chu nhướn mày, thu tay lại nói:
“Giờ này chắc bên kia đào cũng gần xong rồi, cô cần qua đó phối hợp nhận dạng.”
“Được.”
Thanh Mai thực sự không ngờ Châu Vũ lại bị bắt nhanh như vậy, cô nhìn hắn bị ấn xuống đất, hai tay bị còng ngược ra sau, trên người đầy m-áu.
“Ch-ết không được đâu, không trúng động mạch.”
Cố Khinh Chu lộ ra thái độ xa cách, đứng cách Thanh Mai nửa bước chân nói:
“Mời đi cho.”
Thái độ của Cố Khinh Chu hiện giờ hoàn toàn khác hẳn với vẻ “công t.ử bột” lúc nãy, lật mặt nhanh thật.
Thanh Mai phát hiện ra, anh ta cũng khá giỏi diễn kịch đấy chứ.
Lúc nãy run rẩy như thế, giờ lại là đoàn trưởng Cố anh dũng vô song.
Châu Vũ cùng hai anh em bị đưa lên núi, trên đường đi Cố Khinh Chu hỏi Thanh Mai:
“Có phát hiện ra chỗ hắn giấu người sống không?”
Hai vụ mất tích của các nữ đồng chí trẻ gần đây chắc chắn có liên quan đến ba anh em Châu Vũ.
Châu Vũ lên xe là ôm lấy cổ tay được băng bó đơn giản rồi im lặng, không nói một lời nào.
Hai tên kia thì nói đông nói tây, chẳng có lấy một câu nói thật.
Cố Khinh Chu và các đồng chí công an phối hợp bắt giữ đều cho rằng phải kịp thời giải cứu hai nữ đồng chí mất tích, tránh để ở một nơi nào đó không ai biết mà sinh mạng dần héo mòn.
Họ đang cân nhắc đến các hang động hoặc hầm trú ẩn bỏ hoang.
Thanh Mai ngồi trong xe, nhìn ra ngoài cửa sổ khẽ nói:
“Ở trong hầm chứa rau.”
Cố Khinh Chu ngồi bên cạnh cô, quay đầu nhìn cô hơi ngạc nhiên hỏi:
“Cô chắc chắn chứ?”
Hầm chứa rau đã được lục soát ngay từ đầu nhưng không phát hiện được gì.
Mà Thanh Mai đương nhiên là chắc chắn rồi.
Cô nhớ trong truyện có viết, sau khi nữ phụ Thanh Mai bị đ-ánh ch-ết, chính cái thằng súc sinh Châu Vũ này ngay hôm đó đã lôi từ hầm chứa rau ra một nữ đồng chí để thực hiện hành vi bạo lực.
“Hầm chứa rau có hai tầng, tầng trên đựng rau dự trữ, dưới lu đựng rau có giấu một cánh cửa nhỏ, nhấc cánh cửa đó lên là có cầu thang.”
Thanh Mai nghiến răng nói:
“Họ vẫn chưa bị làm nhục đâu, giờ vẫn còn kịp.”
Cố Khinh Chu nhìn sâu vào Thanh Mai một cái, không hỏi thêm gì nữa.
Từ giờ đến lúc hết hạn nghỉ phép vẫn còn thời gian, anh có thể từ từ khám phá những bí mật nhỏ mà cô đang che giấu.
Nghĩa địa phía bắc thôn Đông Hà.
“Đã đào lên được ba cái xác, trong đó hai cái đã xác định là vợ trước và mẹ vợ của Châu Vũ.”
“Phát hiện tầng hầm thứ hai, hai nữ đồng chí đã được đưa đi bệnh viện kiểm tra.”
“Châu Nhị và Châu Tam đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Châu Vũ, nói mọi chuyện đều do hắn ép buộc.
Còn nói có một nữ đồng chí nữa bị bắt hôm kia, đang bị nhốt ở nơi mà chỉ mình Châu Vũ biết.”
Thanh Mai đứng ở khoảng đất trống trong nghĩa địa, đối diện với cây hòe già khô héo.
Cô phát hiện ra đây chính là nơi kiếp trước cô và Châu Vũ đ-ánh nh-au, lúc đó cô ở thế yếu, bị sét đuổi theo đ-ánh.
Vô tình lại đứng ở đây, mà Châu Vũ và hai anh em đã trở thành tù nhân.
Cố Khinh Chu đứng cách đó một bước chân, Châu Vũ không khai ra nơi giấu nữ đồng chí mất tích, đối phương hiện giờ sống ch-ết chưa rõ.
Các đồng chí công an đang tiến hành thẩm vấn hắn luân phiên ngay tại hiện trường.
“Cô có biết không?”
Cố Khinh Chu bỗng nhiên hỏi.
Thanh Mai ngẩn người một lát, rồi lắc đầu:
“Tôi không biết.”
Cố Khinh Chu không nói gì thêm, ánh mắt rà soát từng tấc đất trên nghĩa địa.
Ba tiếng đồng hồ trôi qua, ngọn gió buổi chiều thổi qua bên tai mang theo hơi lạnh.
Con quạ đứng trên cành cây khô, đôi mắt tròn xoe đảo liên hồi quan sát mọi thứ.
Các đồng chí công an không thẩm vấn ra được, cuối cùng đã mời Cố Khinh Chu qua giúp đỡ.
Thanh Mai không đi theo, cô đứng từ xa chỉ có thể nhìn thấy Châu Vũ ngồi dưới gốc cây trụi lá, Cố Khinh Chu đứng nhìn xuống hắn, hai người lặng lẽ đối mắt nhìn nhau, không ai mở lời trước.
Thanh Mai dậm dậm chân, bên cạnh Bao Mịch từ dưới núi đi lên, trong lòng ôm mấy cái bánh bao rau đưa cho Thanh Mai nói:
“Mời cô ăn bánh bao, ở đây còn có nước nữa.”
Thanh Mai mím môi cảm ơn Bao Mịch, c.ắ.n một miếng bánh bao rau, vẫn còn ấm.
Bao Mịch lại đi đưa bánh bao cho những người khác, một lúc sau anh ta phấn khích chạy lại nói:
“Khai rồi khai rồi, Châu Vũ nói người đang giấu ở lưng chừng núi, định dẫn các đồng chí công an qua đó.
Công việc của chúng ta đến đây cũng hòm hòm rồi, chuẩn bị về thôi.”