Người mặc một bộ long bào màu vàng minh hoàng, đầu đội kim quan, ánh mắt uy nghiêm quét nhìn đám thần dân bên dưới.

Kiếp trước khi Tự Vân Khuê lần đầu diện kiến người, nàng đã bị phong thái của người khuất phục.

Đáng tiếc, những chuyện xảy ra sau đó đã triệt để hủy hoại chút hảo cảm của nàng dành cho người.

Tự Vân Khuê thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Tự Vân Dao cách đó không xa.

Tự Vân Dao hôm nay trang điểm vô cùng lộng lẫy, mặc một bộ váy gấm màu đỏ thẫm như hoa thạch lựu, trên đầu cài những cây trâm vàng khảm ngọc, cả người trông rạng rỡ ch.ói mắt.

Ả đang cùng vài vị quý nữ bên cạnh vừa nói vừa cười, trên mặt tràn đầy nụ cười đắc ý đắc chí.

Tự Vân Khuê nhìn bộ dạng đó của ả, trong lòng thầm cười lạnh.

Rất nhanh thôi, ả sẽ không cười nổi nữa đâu.

Sau khi đại điển chính thức bắt đầu, trước tiên là tuyên đọc thánh chỉ, sách phong cho những đại thần có công.

Thái t.ử điện hạ lần lượt ban thưởng cho vài vị tướng quân và quan viên lập được công lao to lớn trong việc dẹp loạn, sau đó chuyển chuyển đề tài, nhắc đến bức huyết dụ kia.

“Trận phản loạn lần này có thể thuận lợi dẹp yên, phần lớn là nhờ vào một bức huyết dụ chí quan trọng."

Thái t.ử điện hạ dõng dạc nói, “Bức huyết dụ này ghi lại chi tiết danh sách và kế hoạch hành động của quân phản loạn, giúp bổn cung có thể bày binh bố trận trước, một tay nhổ tận gốc bọn chúng."

Dưới đài lập tức rộ lên một trận bàn tán xôn xao.

“Huyết dụ sao?

Đó là thứ gì thế?"

“Nghe nói là một vị nữ nhi chốn khuê các đã mạo hiểm mang từ trong cung ra đấy, thật là không đơn giản chút nào."

“Đúng vậy, không biết là thiên kim nhà ai mà lợi hại nhường ấy."

Thái t.ử điện hạ giơ tay ra hiệu cho mọi người giữ im lặng, tiếp tục nói:

“Bổn cung vẫn luôn tìm kiếm vị cân quắc anh hùng này để đích thân tạ ơn nàng ta.

Hôm nay, cuối cùng cũng tìm được rồi."

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào người Thái t.ử điện hạ.

Tự Vân Dao ưỡn thẳng lưng, trên mặt lộ ra nụ cười tự tin, chuẩn bị bước lên nhận thưởng.

Tuy nhiên ngay vào lúc này, Tự Vân Khuê bỗng nhiên lên tiếng.

“Điện hạ, dân nữ có lời muốn thưa."

Toàn trường lập tức im ắng trở lại.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều chuyển hướng về phía Tự Vân Khuê.

Thái t.ử điện hạ khẽ nhíu mày, nhìn vị nữ t.ử đột ngột đứng ra này:

“Ngươi là ai?"

“Dân nữ Tự Vân Khuê, là đích nữ trưởng phòng nhà họ Tự."

Tự Vân Khuê trả lời một cách không kiêu ngạo không siểm nịnh.

“Tự Vân Khuê sao?"

Thái t.ử điện hạ dường như đang hồi tưởng lại cái tên này, “Ngươi có lời gì muốn nói?"

Tự Vân Khuê hít một hớp khí sâu, dõng dạc nói:

“Dân nữ muốn thưa, bức huyết dụ kia không phải do Tự Vân Dao có được, mà là do dân nữ đoạt về từ trong tay quân phản loạn."

Lời vừa thốt ra, cả quảng trường xôn xao kinh hãi.

Sắc mặt Tự Vân Dao bỗng chốc trở nên trắng bệch như tờ giấy.

“Ngươi ngậm m/áu phun người!"

Ả hét lên thất thanh, “Bức huyết dụ đó rõ ràng là do ta mang từ trong cung ra, ngươi dựa vào cái gì mà dám nói là của ngươi?"

Tự Vân Khuê không thèm đếm xỉa đến ả, mà nhìn thẳng vào Thái t.ử điện hạ, nhấn mạnh từng chữ:

“Điện hạ nếu không tin, có thể phái người kiểm tra sai lệch.

Trên bức huyết dụ đó có thủ b/út ký tên của thủ lĩnh quân phản loạn, còn có dấu ấn đặc thù, người ngoài căn bản không cách nào làm giả được."

Thần sắc Thái t.ử điện hạ trở nên nghiêm nghị:

“Ngươi làm sao chứng minh được huyết dụ là do ngươi có được?"

“Bởi vì bức huyết dụ đó hiện tại đang ở trong tay dân nữ."

Tự Vân Khuê vừa nói vừa từ trong ống tay áo lấy ra một mảnh vải lụa được gấp gọn gàng, hai tay cung kính dâng lên, “Xin điện hạ ngự lãm."

Thái t.ử điện hạ ra hiệu cho thái giám bên cạnh bước xuống nhận lấy.

Tên thái giám rảo bước xuống bậc thềm, đón lấy mảnh vải lụa rồi dâng lên trước mặt Thái t.ử điện hạ.

Thái t.ử điện hạ mở mảnh vải lụa ra, chăm chú nhìn kỹ nội dung bên trên, sắc mặt lập tức thay đổi rõ rệt.

“Đây quả thật là huyết dụ của thủ lĩnh quân phản loạn!"

Người bỗng đứng phắt dậy, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào Tự Vân Khuê, “Ngươi làm thế nào có được nó?"

Tự Vân Khuê quỳ rạp trên mặt đất, trầm giọng thưa:

“Ba tháng trước, quân phản loạn tràn vào kinh thành, dân nữ bị vây khốn trong phủ.

Đêm hôm đó, một binh sĩ bị thương trèo tường vào viện của dân nữ, khẩn cầu dân nữ giúp hắn cất giấu một vật.

Dân nữ thấy thương thế của hắn trầm trọng nên đã nhận lời.

Thứ hắn giao cho dân nữ chính là bức huyết dụ này, và dặn dò dân nữ nhất định phải tự tay dâng lên Thái t.ử điện hạ.

Dân nữ lúc đó không hề biết đây là vật gì, mãi đến sau này mới hiểu được sự trọng yếu của nó."

“Vậy tại sao ngươi không dâng lên sớm hơn?"

Thái t.ử điện hạ truy vấn.

“Bởi vì dân nữ sợ hãi."

Tự Vân Khuê cúi đầu, giọng nói có chút run rẩy, “Quân phản loạn lùng sục khắp nơi để tìm bức huyết dụ này, nếu bị chúng phát hiện huyết dụ ở trong tay dân nữ, cả nhà dân nữ đều sẽ gặp tai ương.

Cho nên dân nữ luôn giấu nó ở một nơi an toàn, mãi đến khi phản loạn được dẹp yên mới dám mang ra."

Thái t.ử điện hạ trầm mặc một lát, lại hỏi:

“Vậy tại sao trước đây ngươi không nói, cứ phải đợi đến hôm nay?"

Tự Vân Khuê ngẩng đầu lên, liếc nhìn Tự Vân Dao ở bên cạnh, trong mắt thoáng qua tia bi phẫn:

“Bởi vì dân nữ không ngờ tới, lại có kẻ mạo nhận công lao này."

Sắc mặt Tự Vân Dao đã trắng bệch như tờ giấy, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.

Chương 4 - Trùng Sinh Ngày Phong Thưởng: Ta Nhìn Biểu Muội Diễn Kịch - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia