“Tri Hạ ngay cả Thẩm Hồng Mai cũng không muốn tiếp xúc nhiều, huống chi là người cô ta dẫn theo.”

Vừa hay đứa trẻ thút thít một tiếng, Tri Hạ vội vàng đi dỗ dành:

“Chào đồng chí Phó."

Bắt tay thì thôi đi, đối với người vừa mới quen biết, ánh mắt người đàn ông này quá phóng túng khiến cô rất không thích.

Thân phận ảo thuật gia của Phó Vân Kỳ ở đoàn văn công từ trước đến nay luôn được săn đón, đặc biệt là những cô gái đó, hễ thấy anh ta là hận không thể nhào hết vào người, đây là lần đầu tiên gặp phải sự lạnh nhạt như vậy.

Anh ta không hề tức giận, trong lòng ngược lại dâng lên một sự hứng thú nồng nhiệt.

Sự nhiệt tình gặp quá nhiều rồi, thỉnh thoảng bị phớt lờ một chút trái lại có một phong vị khác biệt.

Đặc biệt là người trước mắt...

Anh ta thực sự không hiểu nổi, một cô gái xinh đẹp như vậy, ánh mắt dịu dàng, ngũ quan tuyệt mỹ, khuôn mặt lại càng tinh tế, rất đẹp nhưng lại không có vẻ tấn công, bất kể là đối với đàn ông hay phụ nữ đều cực kỳ có sức hút, vậy mà lại kết hôn sớm ở cái tuổi trông vẫn như một thiếu nữ thế này!

Chậc chậc, thật đúng là đáng tiếc.

Nhìn nghiêng khuôn mặt cô đang bế con dỗ dành lại càng đ.á.n.h thẳng vào nội tâm Phó Vân Kỳ.

Quá đáng tiếc.

“Hai bé này đều là con của đồng chí An sao?

Trông đáng yêu quá, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại ghê."

Phó Vân Kỳ khen ngợi.

Thẩm Hồng Mai ở bên cạnh phụ họa:

“Đúng vậy, chuyện nhà Phó đoàn Bùi sinh đôi một trai một gái, đừng nói là đoàn văn công chúng tôi, cả quân khu đều truyền khắp rồi đấy."

“Chẳng phải chỉ mới nghe danh chưa thấy mặt nên vẫn thấy lạ lẫm sao."

Hai người kẻ tung người hứng, cứ thế đứng đây trò chuyện luôn.

Tri Hạ nhìn họ:

“Đồng chí Thẩm, hai người không bận sao?"

Ý tứ đuổi người rất rõ ràng, khiến nụ cười trên mặt Thẩm Hồng Mai lập tức cứng đờ.

Từ lần đó đến nay, Thẩm Hồng Mai lại đến tìm cô hai lần nhưng sự thật là Tri Hạ không giúp được cô ta.

Việc cô ta cần làm bây giờ là tranh thủ lúc mình vẫn còn sức hút ở đoàn văn công thì mau ch.óng củng cố nền tảng của mình cho lâu dài, hoặc là tận dụng những mối quan hệ trước đây để mau ch.óng chuyển nghề, đã không có tài năng đó thì hãy tìm lối thoát khác khi mình vẫn còn cơ hội.

Nhưng Thẩm Hồng Mai không nhìn ra điểm này, cứ như thể cố chấp với đoàn văn công vậy, rõ ràng không đủ năng lực nhưng vẫn muốn giữ c.h.ặ.t vị trí đó, lại không chịu tăng cường luyện tập, ngược lại cứ đặt hy vọng vào việc không cần nỗ lực mà vẫn có được.

Phó Vân Kỳ giống như không nghe ra vậy, còn thay Thẩm Hồng Mai trả lời:

“Dạo gần đây tụi tôi thực sự không bận lắm, sau vụ thu hoạch mùa xuân vừa rồi mới đi biểu diễn lưu động dưới quê về, thời gian này ngoài tập luyện cơ bản ra thì chẳng có gì bận rộn cả, đúng rồi, đồng chí An có thích xem ảo thuật không?

Đợi lần tới đoàn văn công biểu diễn em có thể đến xem, cá nhân tôi thấy có khá nhiều cô gái thích tiết mục này đấy."

“Xin lỗi, tôi phải chăm con, cũng không biết lúc nào thuận tiện."

Tri Hạ khách sáo nói.

“Chuyện đó cũng không sao, lúc đó hai vợ chồng em cùng đến, Phó đoàn Bùi chẳng lẽ lại để mặc con cái cho một mình em chăm sao?"

Lời này của Phó Vân Kỳ nghe qua thì chẳng có vấn đề gì nhưng lại không thể suy nghĩ kỹ.

Khẩu hiệu phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời vừa mới được hô vang, thực tế nhiều đàn ông vẫn còn tư tưởng trọng nam khinh nữ, dẫn đến việc người nội trợ không có địa vị, còn phụ nữ có công việc lại phải kiêm nhiệm cả gia đình.

Ngược lại đàn ông thì nhàn hạ hơn, chỉ cần đi làm kiếm tiền thì đã là một người đàn ông tốt rồi.

Gặp được người đàn ông thấu hiểu mình là may mắn, nếu không gặp được thì đúng là làm việc mệt mỏi mà người ngoài còn nói bạn một câu là kiêu kỳ.

Anh ta đây là đang nhắc nhở Tri Hạ, con cái của hai người không thể để một mình cô chăm sóc.

Nhưng không biết rằng Bùi Cảnh có chút tư tưởng trọng nam khinh nữ, ví dụ như xe đạp, khoản chi lớn như vậy hoàn toàn không bàn bạc với cô mà tự mình quyết định.

Anh lại hoàn toàn không có tư tưởng những việc nhà đó là của phụ nữ làm, chỉ cần anh ở nhà, chăm con làm việc nhà những gì có thể làm hầu như đều bao trọn gói hết.

“Chuyện của vợ chồng tôi không dám làm phiền đồng chí Phó bận tâm."

Tri Hạ lịch sự mỉm cười:

“Đứa trẻ chắc là đói rồi, có thể phiền hai người tạm thời lánh đi một lát không?"

Lời đã nói rõ ràng như vậy, Phó Vân Kỳ và Thẩm Hồng Mai cũng không tiện ở lại nữa.

“Tri Hạ, vậy tụi tôi đi trước đây, chị tôi và anh rể tôi sắp tái hôn rồi, tối nay nhà họ mời khách, tụi em đến sớm thế này chắc anh rể tôi vẫn chưa kịp nói với tụi em đâu, vậy tôi nhiều lời báo cho tụi em biết vậy, chị tôi có dặn đặc biệt là nhất định phải mời hai vợ chồng em và chị Phượng Hà nữa đấy, còn nói lúc chị ấy không ở đây hơn nửa năm qua đa phần đều nhờ sự chăm sóc của hai người đối với mấy đứa trẻ."

Về chuyện này Tri Hạ không hề ngạc nhiên.

Thẩm Hồng Hạnh đã ở hơn một tháng rồi vẫn chưa đi, muốn ở lại thì phải có danh phận chính thức, kéo dài thời gian ra, cho dù Dương Quân ở ký túc xá thì cũng không tránh khỏi điều tiếng ra vào.

Dù sao cũng có bốn đứa con ràng buộc ở giữa, biểu hiện gần đây của Thẩm Hồng Hạnh lại rất tốt, hàng xóm láng giềng chung sống rất hài hòa, những người trước đây bị cô ta đắc tội cô ta cũng hào phóng chủ động lên cửa xin lỗi, ngược lại nhận được sự khen ngợi đồng nhất.

Bất kể thế nào, chỉ cần mẹ đẻ không gây chuyện thì đứa trẻ vẫn nên có mẹ là tốt nhất.

Dương Quân một người đàn ông to xác, có tinh tế đến đâu cũng có những chỗ không quản tới được, đặc biệt là Thúy Nhi, bị ép nghỉ học để lo việc nhà, Tri Hạ đã bắt gặp mấy lần cô bé trốn sau bếp nhà mình khóc thầm.

Cô gái này khiến cô nhớ đến chính mình trước đây, tuy hoàn cảnh không giống nhau nhưng đều giống nhau ở chỗ có khổ không biết tỏ cùng ai, chỉ có thể khóc thầm.

Vì vậy mới dành cho cô bé thêm một phần xót thương.

Tuy nhiên, điểm cô bé may mắn hơn mình là cha mẹ cô bé vẫn còn yêu thương cô bé.

Thực ra cũng chẳng giúp được gì nhiều, chỉ là thỉnh thoảng hai đứa trẻ sang chơi cô sẽ cho tụi nó ít kẹo bánh.

Hai đứa trẻ cũng coi là hiểu chuyện, không bao giờ ra ngoài rêu rao, sau khi trời nóng tụi nó đi mò ốc và tôm hùm ở ao còn mang sang biếu Tri Hạ mấy lần.

Thấy Phó Vân Kỳ và Thẩm Hồng Mai đi xa, Tri Hạ cầm tấm chăn mỏng trong giỏ khoác lên vai, bên dưới dùng cánh tay đỡ lấy, cho con b.ú dưới tấm chăn.

Nhóc tì đúng là bị đói quá rồi, mấy cái mút đầu tiên đau đến mức cô thắt cả tim lại.

Bùi Cảnh quay lại dắt theo chiếc xe đạp, quạt điện là loại quạt để bàn nhỏ đặt trong giỏ xe phía trước.

Tri Hạ đang xếp tấm chăn nhỏ, một tay bế con một tay xếp không được thuận tay cho lắm.

“Chẳng phải đặt sẵn rồi chỉ đến lấy thôi sao?

Sao mà lâu thế anh?"

Tri Hạ hỏi anh.

Bùi Cảnh vội vàng dựng xe đạp cho chắc, đi tới cầm lấy tấm chăn mỏng trên tay cô, hai ba lượt là trải xong:

“Xe đạp cần đóng dấu thép, mất chút thời gian, con có quấy em không?"

“Chuyện đó thì không, chỉ là đói thôi, em vừa cho b.ú xong."

Tri Hạ cũng không vội đặt đứa nhỏ vào lại mà bàn tay nhỏ bé đặt trên lưng bé, từng cái từng cái một vỗ ợ sữa:

“Anh cũng vỗ cho Uyển Tình đi, hai đứa cùng khóc, bé ăn xong em đặt vào lại rồi, vẫn chưa kịp vỗ đâu."

Thực ra không vỗ cũng được, dù sao hai đứa trẻ làm sao chăm sóc kỹ càng thế được nhưng có thời gian thì vẫn sẽ kỹ càng hơn một chút.

Hơn nữa vừa b.ú xong không vỗ vỗ cũng không được cử động, nếu không sẽ bị nôn trớ sữa.

“Đúng rồi, lúc nãy em gặp Thẩm Hồng Mai đấy, phía sau cô ta còn đi cùng một ảo thuật gia, nói là anh rể cô ta tối nay mời khách, sắp tái hôn rồi."

“Vậy thì chắc là thật rồi, hai hôm trước còn nghe nói lãnh đạo tìm anh Dương nói chuyện, chắc là vì việc này."

Chuyện nhà người khác Bùi Cảnh không định tham gia, dù sao sống chung được thì sống không được thì lánh xa chút, ngược lại là gã ảo thuật gia đó:

“Đúng rồi, ảo thuật gia em nói có phải tên là Phó Vân Kỳ không?"

Tri Hạ mang theo nụ cười nhìn anh:

“Anh hiểu rõ về đoàn văn công quá nhỉ, có phải thường xuyên đi xem người ta biểu diễn không đấy?"

“Dịp lễ Tết biểu diễn thì có đi xem mấy lần, em cũng biết anh đã từng điều tra Thẩm Hồng Mai, hiểu rõ nhân sự đoàn văn công cũng là bình thường."

Bùi Cảnh nói:

“Phó Vân Kỳ con người này... dù sao chúng ta cũng chẳng có giao thiệp gì với anh ta, không nói cũng được, nhưng em và Mộng Mộng sau này nếu gặp anh ta thì tốt nhất nên lánh xa chút."

“Anh nói thế là con người anh ta có gì không ổn sao?"

Tri Hạ thực sự thắc mắc.

“Không phải không ổn mà là quá ổn."

Bùi Cảnh quay đầu lại, ánh mắt nhìn cô mang theo vài phần nghiêm túc:

“Phó Vân Kỳ có chút thiên phú trong biểu diễn ảo thuật, rất thu hút ánh nhìn của các cô gái và phụ nữ trẻ, có quan hệ mập mờ với rất nhiều phụ nữ, trước đây còn bị người ta bắt quả tang hẹn hò đêm khuya với phụ nữ đã có chồng."

Tri Hạ giật mình, luôn cảm thấy anh có ý ám chỉ gì đó:

“Anh nói vậy là có ý gì?

Nghĩ là em sẽ có quan hệ mập mờ với anh ta sao?"

“Không phải, em đừng hiểu sai ý anh."

Bùi Cảnh mỉm cười:

“Tri Hạ, em đã bao giờ nhìn kỹ bản thân mình chưa?"

Mặt Tri Hạ lập tức đỏ bừng, cô thừa nhận cô có chút tự luyến, cô không những nhìn kỹ khuôn mặt mình mà còn ngắm nghía cơ thể mình trong gương nữa.

“Tri Hạ, em rất đẹp, lại là kiểu đẹp dịu dàng, kiểu mà đàn ông chỉ cần nhìn qua một cái là muốn cưới về làm vợ, anh không phải sợ em sẽ có quan hệ mập mờ với anh ta, anh là đang lo lắng anh ta sẽ có ý đồ xấu với em."

Bùi Cảnh nói:

“Không sợ kẻ trộm chỉ sợ kẻ trộm dòm ngó, hiểu không?"

Bùi Cảnh nghĩ nếu nhà họ An vẫn còn phong quang như trước khi lập quốc thì Tri Hạ chính là điển hình của một tiểu thư khuê các, vừa dịu dàng vừa xinh đẹp, điềm đạm ôn hòa.

Tất nhiên cũng không thiếu sự tinh nghịch đáng yêu thuộc về một cô gái nhỏ, thực sự rất dễ khiến người ta rung động.

Lúc mới gặp chỉ thấy cô và diện mạo Chu Nam có bảy tám phần tương tự, giờ đây hai người đứng cạnh nhau vẫn rất giống nhưng khí chất trên người lại hoàn toàn khác biệt, ngược lại rất giống... cô của cô.

Bùi Cảnh có biết người cô đoản mệnh của Tri Hạ, cô ấy lớn hơn Bùi Cảnh vài tuổi, lúc đó cha và hai anh trai ở ngoài, anh và mẹ nhờ có sự giúp đỡ của cụ cố nhà họ An mới có thể sống không lo âu, ngay cả ngôi trường anh học lúc nhỏ cũng là do nhà họ An bỏ vốn xây dựng.

“Vậy thì em coi như anh đang khen em đi, nhưng mà..."

Tri Hạ thắc mắc nhìn anh:

“Phó Vân Kỳ chắc không đến mức lợi hại đến mức dám hãm hại phụ nữ chứ?

Với lại, đã biết anh ta có quan hệ mập mờ với nhiều phụ nữ như vậy, sao anh ta vẫn có thể bình an vô sự ở lại đoàn văn công thế?"

“Đây có lẽ là điểm lợi hại của anh ta rồi, cứ lấy người phụ nữ hẹn hò với anh ta lần trước mà nói, đều bị bắt quả tang tại trận rồi, kết quả người phụ nữ đó tự thừa nhận là đã quyến rũ Phó Vân Kỳ, còn dùng những biện pháp phi thường đối với anh ta mới dẫn đến việc anh ta phạm lỗi..."

Chương 105 - Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia