...

Tri Hạ bị tiếng khóc của con làm cho tỉnh giấc, mở mắt ra, ánh sáng ban ngày đã rạng rỡ, nhìn đồng hồ, hóa ra đã là buổi trưa rồi.

Cô vội vàng cho con b.ú, lại thay tã giấy, tay chân rã rời vô lực, cơ thể giống như bị nghiền nát qua một lượt, cứ cảm thấy cử động một chút là muốn tan xương nát thịt.

Nghĩ kỹ lại tối qua, đúng là sự hoang đường chưa từng có.

Chính cô cũng không đếm xuể rốt cuộc đến khi nào mới ngủ, chỉ biết rằng, đi tắm cũng là được anh bế đi, thậm chí ở trong phòng tắm còn...

Về sau ngay cả lúc cho con b.ú cô cũng không có ý thức, chỉ có thể cảm nhận được sự mút mạnh mẽ trên ng-ực.

Khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng, cô vội vàng bò dậy, nhưng lại suýt nữa bủn rủn chân tay mà ngã xuống đất.

Trong căn phòng khóa kín ở vách ngăn bên cạnh, đang phơi 1 2 3 4 cái bao đã qua sử dụng, đã được giặt sạch sẽ.

Tri Hạ hiện giờ hoàn toàn không nghi ngờ gì, nếu không phải chỉ có bốn cái, e là cô đã ch-ết trên giường rồi.

Đỏ mặt giật những cái bao đó xuống ném vào thùng r-ác, thật là khó mà chấp nhận nổi, ngay cả thứ này cũng phải sử dụng lặp lại.

Lúc Bùi Cảnh trở về bước vào phòng, liền bắt gặp ánh mắt oán hận của Tri Hạ.

Hai nhóc tì đã ăn no uống đủ, nằm trên giường trố mắt nhìn nhau, cũng may là không khóc không quấy, khá là đỡ lo.

Anh đi tới mỉm cười xoa đầu cô một cái:

“Sao vậy?

Không thoải mái à?"

“Anh còn có mặt mũi mà nói?"

Tri Hạ lạnh mặt, “Anh có biết không, sáng nay lúc em xuống giường suýt chút nữa là ngã rồi."

Nghe thấy cô suýt ngã, Bùi Cảnh căng thẳng kiểm tra:

“Ngã ở đâu?

Có bị thương không?"

“Thương rồi, đi lại đều không thoải mái, lần sau anh không được quá đáng như vậy nữa."

Tri Hạ nói.

“Được."

Bùi Cảnh bất đắc dĩ nói:

“Không biết mấy ngày trước là cô gái nhỏ nào vẻ mặt như kiểu không thỏa mãn, giờ lại quay ra oán trách anh."

Tri Hạ trố mắt định bịt miệng anh lại, không cho anh nói hươu nói vượn nữa.

Bùi Cảnh cũng không trêu cô nữa, mà nói:

“Anh chị cả của em vừa mới tới rồi, em có muốn đi xem không?"

“Tất nhiên là đi rồi, sao anh không nói sớm."

Tri Hạ vội vàng đứng dậy, cái dáng vẻ tràn đầy sức sống đó, làm gì có chút nào giống như không đứng dậy nổi?

“Gấp gáp thế làm gì?

Không phải em vừa mới nói đi lại không thoải mái sao?"

Bùi Cảnh hỏi cô.

“Em dùng ít thu-ốc rồi, giờ đã đỡ hơn nhiều rồi."

Những viên thu-ốc mà chị thần y tặng cô, cuối cùng cũng có đất dụng võ, còn khá hiệu quả nữa.

“Được thôi, vậy anh ở nhà trông con."

Bùi Cảnh nói, “Em xem tối nay có muốn gọi họ sang đây ăn bữa cơm không, chúng ta cũng tiện tụ tập một chút?"

“Vậy lát nữa em hỏi anh cả, nếu họ không có việc gì, thì gọi cả Triệu Hâm và Mộng Mộng sang luôn đi."

Cũng coi như là tiệc đón gió tẩy trần cho chị dâu và Văn Thanh, Tri Hạ nghĩ thầm.

Căn nhà An Tri Khánh được chia ở hai dãy phía trước, nhìn Tri Hạ hăng hái chạy xa dần, Bùi Cảnh mở cánh cửa phòng ở giữa ra, muốn thu dọn những bảo bối mình phơi tối qua.

Kết quả mở cửa ra nhìn, lại phát hiện đồ đạc chẳng còn một cái nào, trong thùng r-ác cũng không có.

Bởi vì hiện tại bao bì vật dụng nghèo nàn, cũng không có r-ác thải sinh hoạt gì, lá rau nát đều vứt ở một cái mương nhỏ, cô sợ những thứ này vứt ra ngoài bị đứa trẻ nào nhặt được, thế thì đúng là trò cười lớn rồi, cho nên trực tiếp vứt vào không gian để xử lý.

Bùi Cảnh nghĩ có lẽ đã được Tri Hạ cất đi rồi, chứ không ngờ cô lại vứt đi, dù sao sau này vẫn là thứ cần dùng tới.

Tri Hạ đi một mạch đến nhà An Tri Khánh, còn chưa vào cửa, đã thấy Văn Thanh đang chơi trong sân.

Gần một năm trôi qua, nhóc tì đã ba tuổi rồi, cũng cao lên không ít, lúc này cậu bé mặc một bộ ngắn tay ngắn đùi, trên tay cầm một cọng cỏ tranh, trên cọng cỏ tranh có xiên một con bọ hung, nó không ngừng vỗ cánh, đặt nó trước đầu thì có luồng gió nhẹ chuyển động.

“Văn Thanh, chơi vui không?"

Tri Hạ đi tới trêu cậu bé.

Nhưng lại bỏ qua việc trí nhớ của nhóc tì không được lâu bền, đã lâu không gặp cô, cậu bé sớm đã quên mất người cô này rồi.

Vừa nhìn thấy có một chị gái xinh đẹp xa lạ nói chuyện với mình, liền quay đầu chạy tót vào nhà:

“Bố mẹ ơi, có người tới..."

Tri Hạ sững người một lúc, bất đắc dĩ mỉm cười đi theo vào.

Trong nhà cũng không có gì nhiều để thu dọn, Bùi Cảnh và Triệu Hâm sớm đã lau dọn sạch bong kin kít, cô chỉ là mang đồ đạc tới sắp xếp lại một chút.

Nghe thấy lời Văn Thanh, Liễu Linh vội quay đầu, vừa đúng lúc thấy Tri Hạ từ ngoài bước vào.

“Tri Hạ tới rồi à."

Liễu Linh mỉm cười bế con trai lên, nói với cậu bé:

“Văn Thanh, đây là cô út của con, năm ngoái còn đan áo len cho con đấy, chính là cái áo len hoa màu đỏ đẹp đẽ của con đó, còn nhớ không?"

Văn Thanh gật đầu mạnh một cái, nhìn Tri Hạ một cái, ngoan ngoãn gọi một tiếng:

“Cháu chào cô út ạ."

“Văn Thanh cũng ngoan lắm, cho cô út bế một cái có được không nào?"

Tri Hạ thử đưa tay ra với cậu bé, nhóc tì đã lớn phổng phao hơn một chút, nhưng cơ thể lại không còn mập mạp như năm ngoái nữa, tuy nhiên có thể thấy được, tính tình vẫn có chút nhút nhát.

Tri Hạ nghĩ thầm chắc phải đợi đến khi quen thuộc hơn một chút mới bế được, nhưng không ngờ, cậu bé lại đưa tay ra, quả thực là lớn thêm một tuổi, đã tiến bộ hơn năm ngoái nhiều rồi.

“Văn Thanh ngoan quá."

Tri Hạ khen ngợi, nhưng lại không thấy bóng dáng anh cả trong nhà:

“Chị dâu, anh cả không có nhà ạ?"

“Anh ấy đến bộ đội phục chức rồi, chắc lát nữa là về thôi, chị tranh thủ lúc này sắp xếp nhà cửa một chút."

Liễu Linh nói đoạn, lại hỏi Tri Hạ một số chuyện gần đây, đặc biệt là đối với cặp long phụng kia, chị đã mong mỏi được gặp từ lâu rồi.

Làm mẹ đều thấy con nhà mình là tốt nhất, hễ nhắc đến con cái là lại nói không dứt.

Chỗ cần thu dọn không nhiều, đều là những việc lặt vặt tỉ mỉ, Tri Hạ cũng không giúp được gì, liền dẫn Văn Thanh về nhà mình trước, để họ tối nay sang nhà ăn cơm.

Liễu Linh mỉm cười đồng ý, dù sao vừa mới tới, cũng nên sang nhận cửa nhận nhà.

Chị cũng không phải lần đầu tới đây, trước kia lúc nghỉ phép thường hay qua đây, đối với nơi này cũng coi như là quen thuộc rồi.

Tri Hạ dẫn Văn Thanh trở về, Bùi Cảnh vừa từ phòng bếp đi ra.

Từ sau khi Ngô Thắng Lợi hỏi anh chuyện nhà không đỏ lửa, anh đã không đồng ý cả ba bữa cơm mỗi ngày đều lấy từ trong không gian ra nữa, dù sao hàng xóm láng giềng đều ở gần, người ta cũng đâu có ngốc, một lần hai lần không đỏ lửa thì có thể giải thích, thời gian dài chắc chắn sẽ xảy ra sơ hở.

Tuy nhiên lúc nấu cơm giở chút thủ đoạn vẫn được, dù sao chỉ là để bịt mắt người ngoài thôi.

Ăn cơm xong, Tri Hạ liền lấy những món rau tối nay định ăn từ không gian ra.

Bùi Cảnh lúc đi ra ngoài thuận đường qua báo cho Bùi Mộng tối nay sang, kết quả cô ấy mới nửa buổi chiều đã tới rồi, chơi ở đây một lúc, lúc nấu cơm thì vào phụ giúp.

Văn Thanh từ sau khi nhìn thấy hai nhóc tì, liền tràn đầy hiếu kỳ túc trực trong phòng trông chừng hai đứa không chịu ra ngoài, đứa trẻ ở vách ngăn bên cạnh cũng chạy sang góp vui, Tri Hạ chia cho chúng mấy viên kẹo, vừa hay đỡ phải trông con.

Liễu Linh lúc trời sập tối mới tới, đôi mắt hơi đỏ đỏ.

“Tri Hạ, bọn trẻ đâu rồi, mau cho chị xem với."

Liễu Linh mỉm cười, tự cho là đã che giấu rất tốt.

Chưa đợi Tri Hạ mở miệng, đã nghe thấy tiếng Văn Thanh từ trong phòng vọng ra:

“Mẹ ơi, ở đây này."

“Đều đang ngủ trong phòng cả đấy, Văn Thanh trông hai đứa cả buổi chiều rồi."

Tri Hạ mỉm cười trêu chị ấy:

“Chị dâu, Văn Thanh có dáng vẻ làm anh như vậy, chị và anh cả không định sinh thêm một đứa nữa à?"

Hình như vài năm nữa sẽ có kế hoạch hóa gia đình, thực ra hiện tại đã có rồi, chỉ là không cưỡng chế, mà vài năm nữa là cưỡng chế thi hành, đặc biệt là đối với công chức nhà nước, lại càng nghiêm ngặt hơn.

“Chị cũng đang định đấy, chỉ là em cũng biết đấy, anh cả em ít khi về nhà."

Liễu Linh có Văn Thanh xong thì luôn không dùng biện pháp tránh thai, nhưng vợ chồng cứ xa cách nhau mãi, nên cũng luôn không có.

Dù sao, lúc trước có Văn Thanh, cũng là sau khi kết hôn hai năm mới có tin vui.

“Thế thì giờ tốt rồi, chị dâu tới đây tùy quân, tin rằng em cũng sẽ nhanh ch.óng có thêm một đứa cháu trai nữa thôi."

Tri Hạ nói.

Nụ cười của Liễu Linh lại có một thoáng cứng đờ:

“Chuyện tùy quân, vẫn chưa xác định được đâu, còn phải cân nhắc thêm đã."

Tri Hạ cũng không ngờ tới kết quả này, dù sao, anh cả đã nung nấu chuyện này từ rất lâu rồi.

Cô chợt nghĩ tới, chị dâu mắt đỏ hoe đi tới, không phải là vì chuyện này mà cãi nhau với anh cả đấy chứ?

Trong lòng có sự nghi ngờ, Tri Hạ lại không dám hỏi thẳng ra, chỉ có thể biến tướng nói tốt cho anh trai nhà mình từ một phía khác:

“Chị dâu, chị không biết đâu, anh cả mong chị tới lắm đấy, từ năm ngoái lúc em tới anh ấy đã xin nhà rồi, căn nhà em đang ở hiện tại chính là lúc đó anh ấy xin được đấy, chỉ là lúc đó chị không tới, em lại tới gấp nên mới ở trước thôi, giờ tốt rồi, chị có thể tới đây, anh cả chắc chắn sẽ vui ch-ết mất."

Nghe những lời này, Liễu Linh không biết đang nghĩ gì, rõ ràng là muốn trốn tránh:

“Thôi, chúng ta không nói chuyện này nữa, lúc tới bà nội có bảo chị mang cho em ít đồ, đều để trên bàn ngoài kia rồi, em mau xem đi."

Liễu Linh đứng dậy đi ra ngoài lấy đồ, Tri Hạ cũng chỉ có thể đi theo sau.

Trong bọc đồ là hai hộp sữa bột mạch nha, còn có một bộ váy mùa hè và một đôi giày da nhỏ, một cái quần dài một cái áo sơ mi, có lẽ là tính đến việc Tri Hạ phải cho con b.ú, trên váy cũng có cúc áo.

“Bà nội nghe nói em cao lên rồi cũng có thịt có da hơn rồi, bà cụ vui lắm đấy, còn nói bảo em nhất định phải dưỡng sức khỏe cho tốt, vạn lần đừng có đại ý..."

Bà cụ vừa khóc vừa nói những lời này, trong nhận thức của bà, chiều cao của con gái mười tám mười chín tuổi sớm đã định hình rồi, Tri Hạ còn có thể cao thêm, chắc chắn là do trước kia bị ngược đãi dinh dưỡng không theo kịp, giờ ăn uống tốt rồi mới lại cao thêm một chút.

Có lẽ là tuổi cao thì dễ đa sầu đa cảm, cứ hễ nghĩ tới những ngày cháu gái từng trải qua, bà cụ lại xót xa khôn nguôi.

Tri Hạ chạm vào những bộ quần áo này, đều là đồ thủ công làm ra, nhưng kiểu dáng chẳng kém chút nào, còn đẹp hơn cả đồ bán trong thương trường.

Sống mũi cay cay, bản thân vì muốn trốn tránh mà tới nơi này cũng đã lâu rồi, lại chưa từng nghĩ tới chuyện quay về, cô thực sự cảm thấy rất hổ thẹn với tình yêu thương bà nội dành cho mình.

Đè nén những cảm xúc đó xuống, Tri Hạ mỉm cười nói:

“Tay nghề của bà nội thật tốt, trên váy này còn thêu một bông hoa nữa này."

Ngay vị trí trước ng-ực, có một bông hoa hướng dương thêu tay, đẹp vô cùng.

“Cái này không phải bà nội làm đâu."

Liễu Linh cười ra tiếng, giải thích:

“Đây là do người thợ may cũ của nhà chúng ta làm đấy, giờ tuy không cho nuôi thợ thêu nữa, nhưng nể mặt bà nội người ta vẫn sẽ giúp thôi, bà nội nói mắt nhìn của bà già rồi, sợ làm ra kiểu dáng không đẹp, ngược lại làm cháu gái xinh đẹp của bà bị xấu đi."

Chương 112 - Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia