“Bùi lão cũng là người rất mực ý tứ, ý thức được căn phòng hiện giờ không chỉ là của con trai mà còn là của con dâu, trong lòng tuy sốt sắng nhưng ông cũng chỉ đứng ngoài cửa chứ không vào trong.”

“Trời hơi nóng, con đang thay quần áo mỏng hơn cho các cháu, bố vào đi ạ."

Tri Hạ quay đầu thấy Bùi lão cứ chần chừ không vào, vội vàng lên tiếng.

“Ừ."

Bùi lão lúc này mới bước vào phòng, thấy Bùi Cảnh vừa mặc xong áo bông cho đứa nhỏ, hai cái chân nhỏ cứ đá qua đá lại, trông rất có sức sống.

“A... a..."

Bùi Thần Diệp (裴宸烨) lúc mặc quần áo chẳng hợp tác chút nào, chân tay vung loạn xạ, Tri Hạ đều không giữ nổi cậu bé, cũng chỉ có Bùi Cảnh mới trị được.

Loáng một cái, anh đã mặc xong áo cho con, còn tiện tay thắt dây túi ra phía sau để tránh cậu nhóc nghịch ngợm giật ra.

Chăm sóc con cái xong xuôi, Bùi Cảnh vừa quay đầu lại đã thấy Bùi lão chỉ mặc mỗi chiếc áo ghi lê, lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t lại:

“Bố, bố bao nhiêu tuổi rồi mà còn không biết tự lo cho mình thế, áo bông đâu ạ?"

“Vừa nãy bố làm việc ngoài vườn sau, nóng quá nên cởi ra thôi."

Bùi lão không bận tâm, giơ tay ra:

“Mau lên, cho bố bế cháu nội một lát nào."

Bùi Cảnh lúc này mới bế đứa trẻ lên giao cho ông:

“Bố cẩn thận một chút nhé, nó vừa tè ra tay Kiến Quốc xong đấy, hôm nay vẫn chưa đi ngoài đâu."

“Cháu nội ta đi ngoài thì ngay cả phân cũng thơm nhé."

Người ta thường nói “nước mắt chảy xuôi", câu này quả thực không sai chút nào.

Hồi mấy đứa con trai ra đời, ngoại trừ đứa đầu khiến ông nhận thức được niềm vui khi được làm cha, những đứa sau ông cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt, chỉ thấy chúng quấy khóc quá thì phiền phức.

Còn bây giờ, tuổi cao rồi lại thích không khí nhộn nhịp, càng thích trong nhà thêm người thêm của.

Bùi Mộng kết hôn tuy không tổ chức ở nhà, nhưng sau khi biết chuyện Bùi lão cũng đã buồn rất lâu.

Ông cảm thấy lũ trẻ đều đã khôn lớn, mà toàn là con gái, rồi đứa nào cũng sẽ gả đi hết, trái lại con trai trong nhà lại thưa thớt, sau này nhân khẩu trong gia đình sẽ ngày một ít đi.

Biết Tri Hạ và Bùi Cảnh sinh được một cặp long phụng, Bùi lão thực sự vui đến mức nằm mơ cũng có thể cười thành tiếng.

Ông không phải là người có tư tưởng trọng nam khinh nữ quá mức, nhưng suy nghĩ đã thâm căn cố đế của người già là con gái rồi cũng gả đi, ngược lại con trai mới có thể mang người về nhà, làm cho dòng họ phát triển rực rỡ.

Bùi Cảnh lại không tán thành lời này của ông, nếu không phải vì mọi người trong nhà đều có tư tưởng đó thì cũng đã không nuông chiều Bùi Kiến Quốc - cháu đích tôn của gia đình đến mức không gánh vác nổi việc gì, cứ gặp chuyện là lại rụt đầu rụt cổ.

Điều may mắn duy nhất có lẽ là bản chất đứa trẻ này không xấu.

Anh chợt cảm thấy, quyết định đi theo quân của Tri Hạ lúc trước là hoàn toàn đúng đắn, như vậy anh mới có cơ hội tự mình dạy bảo các con, không phải lo lắng chuyện chúng bị nuông chiều hư hỏng ở nhà.

Bùi lão bế cháu nội cưng nựng một hồi, lại qua xem cháu gái nhỏ, lúc này mới phát hiện ra hai đứa trẻ vậy mà trông giống hệt nhau, đặt cạnh nhau chẳng phân biệt được ai với ai.

Đây là lần đầu tiên ông thấy hai người giống nhau đến vậy, trong lòng không khỏi yêu thích vô cùng.

Tri Hạ và Chu Nam (周楠) cũng giống nhau, nhưng khí chất lại một trời một vực, ngoài khuôn mặt tương đồng ra thì không tìm thấy nét nào giống nữa.

Bùi lão chơi với các cháu một lát rồi nói:

“Hai đứa vẫn chưa sang bên chỗ ông bà ngoại nhỉ?"

“Chưa ạ, bây giờ làm gì cũng phải chăm sóc hai đứa nhỏ này xong trước đã, con định lát nữa mới qua."

Tri Hạ bất lực mỉm cười, chăm hai đứa nhỏ đúng là mệt hơn thật, nhưng dù mệt mỏi cô vẫn cảm thấy hạnh phúc.

Ý của Bùi lão vốn dĩ là nhắc nhở họ sang đó thăm, thấy họ đã có dự tính trong lòng thì những lời sau đó cũng không cần nói thêm nữa.

Chính vì hai nhà ở gần nhau nên càng phải sang sớm một chút, để ông cụ và bà cụ được nhìn thấy chắt ngoại và chắt ngoại gái.

Nếu không, sợ là lão già đó với chị dâu già không nhịn nổi đâu, Bùi lão mỉm cười nghĩ bụng.

Bùi lão có cháu nội cháu ngoại thì cứ như có món đồ chơi mới, ông bế cả hai đứa trẻ ra ngoài để hai vợ chồng họ dọn dẹp một chút.

Bùi Cảnh đi tắm và cạo râu trước, tốc độ của anh rất nhanh, sau khi anh tắm xong Tri Hạ mới đi.

Hôm nay thời tiết khá đẹp, dù đã là buổi chiều nhưng ánh nắng hoàng hôn vẫn xuyên qua kẽ lá rọi vào trong sân.

Bùi Cảnh bước vào phòng khách, liền nghe thấy tiếng trẻ con non nớt và tiếng cười sảng khoái của bố mình.

Anh ngồi xuống ghế hỏi:

“Bùi Song và Bùi Hương (裴香) bọn họ đâu rồi ạ?"

Bùi Cảnh cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, người lớn đều đi làm không có nhà là chuyện thường tình, nhưng ngay cả hai cô cháu gái cũng không thấy đâu.

Bùi lão ngước mắt nhìn anh, cảm xúc cũng không có d.a.o động gì lớn:

“Trong nhà chia gia sản rồi, hai gia đình đó đều dọn ra ngoài ở hết rồi, hiện tại chỉ có Kiến Quốc là còn ở đây thôi."

“Sao lại đột ngột vậy ạ?

Là do chị dâu cả và chị dâu hai..."

Dẫu sao thì vì chuyện xuống nông thôn mà cảnh tượng vốn đã không hòa thuận của hai gia đình đã hoàn toàn bị phơi bày, trở nên khó coi.

“Cũng không hẳn hoàn toàn vì chuyện đó, trước đây không chia nhà là vì nghĩ nhà họ Bùi chúng ta nhân đinh không vượng, nhất là sau khi mấy đứa con gái gả đi thì chỉ còn mỗi Kiến Quốc là con trai gánh vác, anh hai chị hai con cũng không có con trai, mọi người ở chung một chỗ cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau."

Nói đoạn, Bùi lão thở dài một tiếng, ai mà ngờ được chỉ vì một suất xuống nông thôn mà hai gia đình đã hoàn toàn trở mặt với nhau.

Chị dâu cả vốn dĩ đã không phải người dễ chung sống, trước đây cũng nhờ gia đình anh hai không chấp nhặt, sau khi trở mặt thì chẳng ai nhường ai, trong nhà ngày nào cũng ầm ĩ không yên.

Vừa hay anh hai con cũng nói muốn dọn ra ngoài tự lập, bố liền nhân cơ hội này chia nhà luôn cho xong.

“Tiểu Cảnh, con nói đúng, gia đình đã quá nuông chiều Kiến Quốc rồi."

Bùi Cảnh đã từng đề cập chuyện này với Bùi lão từ vài năm trước, nghĩ lại thì ông cụ năm xưa cũng là một người quyết đoán, chỉ là tuổi già rồi tính tình cũng trở nên ôn hòa hơn.

Anh cả quanh năm suốt tháng chẳng về lấy một lần, một ông già như ông với con dâu cũng không tiện nói nặng lời, nên ông cứ nghĩ con cháu tự có phúc của con cháu, được chăng hay chớ, không muốn can thiệp quá nhiều.

Bây giờ nhìn thấy đứa trẻ đã đến lúc phải tự lập mới hối hận vì đã không cho nó rèn luyện nhiều hơn.

“Hầy, cũng không nói chuyện đó nữa, nói về con và Tri Hạ đi, sống với nhau ổn chứ?"

Bùi lão thở dài, quả thực là tuổi cao rồi không muốn quản quá nhiều, nhưng cuộc hôn nhân này của Bùi Cảnh thì khác, cưới là con gái nhà họ An, ông không thể không hỏi han:

“Con bé tuổi còn nhỏ, con phải nhường nhịn nó một chút, con gái nhỏ thì tính tình có phần đỏng đảnh, con cũng đừng có lúc nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng đó, hãy bồi đắp tình cảm với con bé cho tốt, vợ chồng sống với nhau có chuyện gì thì cứ bàn bạc..."

Bùi lão dặn dò rất nhiều, Bùi Cảnh đều nhất nhất vâng lời.

Vì cuộc hôn nhân của hai người có lý do riêng nên ba vị trưởng bối trong nhà luôn lo lắng cuộc sống của họ không thuận lợi, hoặc trong lòng có khúc mắc gì đó.

Bùi Cảnh tuy thấy sự lo lắng của họ có phần dư thừa nhưng cũng không thể không nhận tấm lòng này.

Trước đây anh không có ý định kết hôn cũng vì đặc thù nghề nghiệp, sợ kết hôn rồi phải phân tâm nhiều hơn để lo cho gia đình.

Ở trong quân đội anh đã chứng kiến quá nhiều trường hợp vì người vợ không thấu hiểu mà cuối cùng chỉ có thể chọn cách chuyển ngành.

Sự xuất hiện của Tri Hạ quả thực là một điều ngoài ý muốn, cũng không nằm trong kế hoạch của anh, lúc mới bắt đầu anh cũng từng có chút lo âu, nhưng khi thực sự chung sống mới nhận ra rằng anh rõ ràng là đã rước được một báu vật về nhà.

Giữa họ không có bất kỳ mâu thuẫn nào.

Bất kể là trong cuộc sống hay chuyện con cái.

Suy nghĩ của cô anh sẽ bao dung, khó khăn của anh cô cũng sẵn lòng thấu hiểu.

Dù có hai đứa con rồi thì cũng như bị bó chân bó tay, không còn được tự do như trước, ngược lại mỗi ngày đều phải bận rộn với con cái và gia đình, nhưng điều đó cũng không khiến anh nảy sinh bất kỳ tâm lý phản cảm nào, mà ngược lại càng thêm mong đợi vào tương lai.

Có đôi khi Bùi Cảnh thầm nghĩ, Tri Hạ và các con có lẽ chính là báu vật mà ông trời thấy anh quá cô đơn nên mới đặc biệt gửi đến cho anh.

Nhìn thấy nét cười thoảng qua trên gương mặt Bùi Cảnh khi nhắc đến Tri Hạ, Bùi lão cuối cùng cũng yên tâm.

Con trai út cũng đã kết hôn sinh con, đời này của ông coi như đã viên mãn, dù bây giờ có ch-ết cũng đáng rồi.

Tri Hạ tắm rửa thay quần áo xong bước vào, tóc cũng đã sấy khô được một nửa, vì khô quá trông cứ như chưa gội vậy.

Bùi lão giao hai đứa nhỏ cho họ:

“Được rồi, mau bế các cháu sang cho ông bà ngoại xem đi, hai người đó chắc vẫn chưa biết hai đứa về đến nhà đâu."

Bùi Cảnh và Tri Hạ bế các con lên, lúc này chúng chưa ngủ nên cũng không đóng tã.

Còn về chuyện có ngại ngùng hay không thì đứa trẻ chưa đầy một tuổi, dẫu sao cũng chẳng biết gì, người ta mấy đứa trẻ mấy tuổi rồi còn cởi truồng chạy lông nhông ngoài kia kìa.

Khác với những gì Bùi lão nghĩ, ông cụ và bà cụ đã biết họ sắp về từ hai ngày trước, còn biết đại khái là hôm nay sẽ đến nên đã dặn dò thím Chu để ý rồi.

Lúc này, ông cụ đang ngóng ra sân, dáng vẻ rõ ràng là đang đợi người.

Bà cụ và thím Chu đang ở trong bếp, bà không biết nấu ăn nên chỉ chỉ trỏ lung tung, thím Chu tính tình tốt nên cứ vâng dạ, nhưng lúc làm thì hoàn toàn không nghe theo.

Bà cụ cũng không bận tâm, vì tâm trí bà vốn đã không còn ở trong bếp nữa rồi.

“Ông ngoại bà ngoại ơi, con về rồi..."

Nghe thấy tiếng gọi reo vui vang lên từ bên ngoài, bà cụ vội vàng lúng túng chạy ra.

“Tri Hạ à, mau cho bà xem nào, chắt nội yêu quý của bà đâu rồi..."

“Bà ơi, bà chỉ biết nhớ chắt nội thôi ạ?"

Tri Hạ đưa đứa trẻ trong lòng qua, cố tình nũng nịu nói.

“Cái con bé này, đây là con do chính cháu sinh ra mà còn ghen với nó à?"

Bà cụ lườm cô một cái rồi bắt đầu quan sát kỹ Tri Hạ.

Quả nhiên đúng như mẹ và bà ngoại cô nói, đã m.a.n.g t.h.a.i sinh con rồi mà vẫn còn cao thêm được, chuyện này đúng là hiếm thấy.

Nhưng như vậy cũng tốt, trước đây đúng là hơi thấp thật.

Sau khi bế con vào nhà, ông cụ và bà cụ nói với hai vợ chồng được vài câu đã dồn hết tâm trí vào hai đứa trẻ, Bùi Cảnh và Tri Hạ bỗng chốc bị ngó lơ.

Hai người nhìn nhau cười, Tri Hạ dắt anh lẻn ra khỏi phòng khách, đi về phía phòng của mình.

Mở cửa phòng ra, căn phòng vẫn được dọn dẹp rất tốt, chăn màn đều được xếp gọn gàng trên giường, bà cụ đã cùng thím Chu dọn dẹp trước rồi, vì nghĩ họ có thể sẽ không ở lại đây nên mới không trải ra.

Cánh cửa đóng lại, Tri Hạ hỏi anh:

“Mệt mỏi cả dọc đường, về đến nhà còn chưa kịp nghỉ ngơi, cũng chưa đến giờ cơm, anh có muốn nằm xuống ngủ một lát không?"

Chương 122 - Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia