“Cuộc sống cứ thế này trôi qua, người bị tổn thương không chỉ có Vương Thái Hương mà còn cả cháu trai bà nữa, điều này bảo bà cụ làm sao không xót xa cho được?”
Liễu Linh cũng hiểu ý bà cụ, lên tiếng hỏi:
“Bà nội, vậy bà xem, chúng con có cần dẫn dắt Vương Thái Hương không?"
Vương Thái Hương vào cửa cũng được hai tháng rồi, nhưng thái độ của mọi người trong nhà đối với cô ta đều rất bình thường, thậm chí có phần nhắm vào, cô ta cũng mãi không thể hòa nhập được với gia đình.
“Chuyện đó thì không cần đâu, chuyện của Tri Nhân trừ khi chính nó tự cởi bỏ được nút thắt trong lòng, nếu không chúng ta không giúp gì được đâu.
Lúc này trong lòng nó không muốn cho Vương Thái Hương hòa nhập với gia đình, các con mà đi quá gần với Vương Thái Hương thì ngược lại sẽ làm nó khó chịu."
Bà cụ cũng không hẳn là thích Vương Thái Hương, chỉ là tuổi cao rồi, lòng dạ cũng mềm yếu hơn trước nhiều.
Dù sao cháu trai cũng không muốn bà và ông cụ biết chuyện, vậy thì hai thân già này cứ coi như không biết thôi.
Bà chỉ đơn giản muốn cháu trai mình được sống tốt hơn, nhưng rút cuộc vẫn phải xem bản thân hai đứa nó, nếu cái nút thắt này thực sự không gỡ nổi thì cũng chỉ có thể nói Vương Thái Hương thực sự đã làm quá quắt, dồn người ta vào đường cùng.
Điều Tri Hạ không ngờ tới là khi cô bước ra khỏi phòng thì lại thấy An Tri Nhân đang tựa vào tường cạnh cửa nghe trộm.
Thấy cô đi ra, anh mỉm cười, đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu cô đừng nói gì vội.
Giường trong phòng An Tri Nhân khá lớn, nhìn là biết được đặt đóng riêng, vì trên chiếc giường này lúc đông nhất từng có 4 người ngủ, đó chính là niềm vui khi có nhiều anh em trai.
“Anh hai chắc là ghét cái cô Vương Thái Hương đó lắm nhỉ?
Nhưng chẳng lẽ anh định cứ trốn tránh mãi thế này sao, cam chịu chịu cái thiệt thòi này?"
Mặc dù giữa hai anh em không có quá nhiều tình cảm nhưng Tri Hạ cũng rất cảm thông cho cảnh ngộ của anh.
An Tri Nhân mỉm cười, trước mặt Tri Hạ anh cũng không còn che giấu nữa, có chút tự giễu nói:
“Nói ghét thì cũng không hẳn, chỉ cảm thấy bản thân mình khá thất bại thôi."
Đây là học sinh do chính tay anh dạy dỗ, sắp tốt nghiệp vậy mà lại làm ra chuyện như vậy.
Thỉnh thoảng anh cũng có chút may mắn vì người bị hại là chính mình, nhưng lại rất không cam tâm, cuộc đời cứ thế bị kéo vào vũng bùn.
Giọng điệu lộ rõ vẻ thất vọng, Tri Hạ do dự một lát, nhưng vì vấn đề chiều cao nên cô chỉ có thể an ủi bằng cách vỗ nhẹ vào cánh tay anh.
Một phút mủi lòng, cô đã hiến cho anh một kế:
“Vương Thái Hương có thể tính kế thành công là vì bản thân cô ta vốn không có giới hạn đạo đức, đối với hạng người như vậy anh hai cũng chẳng cần phải nói chuyện đạo đức làm gì, nếu anh thực sự muốn ly hôn thì cũng có rất nhiều cách mà."
Nếu không cứ kéo dài thế này, hai người sẽ chỉ càng vướng mắc sâu hơn, chỉ có hại chứ không có lợi cho bản thân mình.
An Tri Nhân kinh ngạc nhìn cô em gái nhỏ này của mình, lúc này anh mới đột nhiên hiểu ra, có lẽ trước đây nhận thức của mấy anh em họ về Tri Hạ đều sai lầm rồi.
Cô em gái trông có vẻ dịu dàng hiền thục hóa ra cũng có nanh vuốt của riêng mình đấy.
Nhưng cũng đúng thôi, đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh đó, hoặc là bị đè nén hoàn toàn đến mức nhu nhược không chịu nổi, hoặc là sẽ biết che giấu bản thân, biết cách ẩn mình.
An Tri Nhân chưa bao giờ bận tâm việc em gái “ngoài mặt một kiểu trong lòng một kiểu", anh chỉ bận tâm lưỡi d.a.o của đối phương có chĩa vào mình hay không thôi.
Rõ ràng Tri Hạ và Cao Mỹ Vân là khác nhau.
Trái tim vốn luôn khép kín của An Tri Nhân cũng bắt đầu có thêm một tia mềm mại.
“Em gái à, anh hai không phải trẻ con đâu, chuyện này anh tự mình sẽ xử lý được.
Nhưng mà vẫn cảm ơn sự quan tâm của em nhé."
An Tri Nhân đương nhiên hiểu rõ đạo lý này, chỉ là đối với anh thì hiện tại vẫn chưa phải lúc.
Muốn sống tốt thì con người không thể có vết nhơ, hơn nữa công việc của anh cũng không cho phép danh tiếng bị vấy bẩn, Vương Thái Hương cũng không đáng để anh đem tiền đồ của mình ra đ.á.n.h cược.
Hôn nhân không phải trò đùa, anh và Vương Thái Hương mới lĩnh chứng được hai tháng, nếu dám ly hôn vào lúc này thì bất kể là lãnh đạo hay khu phố cũng đều sẽ tiến hành khuyên giải, khai thông tư tưởng cho anh suốt một thời gian dài.
An Tri Nhân không muốn phơi bày chuyện xấu hổ của mình dưới mắt người khác, cô ta năm xưa chính là nắm thóp được điểm này nên mới dám ra tay chẳng phải sao?
Và anh đúng thực là đã bị cô ta đe dọa.
500 đồng cộng với cuộc hôn nhân này coi như đã dạy cho An Tri Nhân một bài học sâu sắc.
Bài học này dùng được cả đời.
Vương Thái Hương muốn kéo lê anh thì cứ tạm thời kéo lê đi.
An Tri Nhân không sợ, cô ta có thể tính kế được lần thứ nhất chẳng qua là cậy vào sự đồng cảm của anh dành cho cô ta mà thôi.
Không còn chút đồng cảm đó nữa thì cô ta còn có bản lĩnh gì?
Nói chuyện với Tri Hạ thêm vài câu, nhận ra vẻ mệt mỏi trong ánh mắt cô, An Tri Nhân bảo cô về nghỉ ngơi sớm.
Nằm thẫn thờ trên giường, An Tri Nhân không khỏi nhớ lại chuyện xảy ra vào hai tháng trước.
Thành tích học tập của Vương Thái Hương khá ưu tú, học sinh ưu tú luôn được giáo viên ưu ái hơn một chút, hơn nữa trong thời kỳ mà đa số các trường học đều bị học sinh làm loạn đến mức phải tạm dừng lên lớp thế này thì những học sinh không gây chuyện lại chăm chỉ như vậy càng hiếm thấy.
Lớp mà An Tri Nhân chủ nhiệm vừa hay lại là lớp tốt nghiệp năm nay, những học sinh này sau khi tốt nghiệp chỉ có hai con đường, hoặc là có sắp xếp công việc, hoặc là lên núi xuống nông thôn.
Hoàn cảnh của Vương Thái Hương ở trường luôn không được tốt lắm vì nhà nghèo, ăn mặc cực kỳ khổ sở, con người cũng tự ti nhu nhược.
An Tri Nhân từng bắt gặp vài lần cô ta bị các bạn học khác bắt nạt và cũng đã giúp đỡ cô ta vài lần.
Nhà họ Vương có thể cho cô ta học đến hết cấp ba cũng là để bán được cái giá hời, chắc chắn là không thể để cô ta lên núi xuống nông thôn đi xa gia đình được.
Thế là trước khi tốt nghiệp họ đã tìm sẵn nhà chồng cho cô ta, đó là một người đàn ông lớn tuổi đã ch-ết vợ, trong nhà đã có mấy đứa con, tất cả những chuyện này sau này An Tri Nhân mới biết.
Ngày hôm đó Vương Thái Hương bị mấy nam sinh ở trường xô đẩy ngã xuống bậc thang trẹo chân, vừa hay bị An Tri Nhân nhìn thấy, anh phê bình mấy nam sinh kia vài câu rồi tiện đường đưa Vương Thái Hương đang trẹo chân về nhà.
Vì e ngại lời ra tiếng vào, An Tri Nhân chỉ đưa người đến cửa rồi định rời đi, chính Vương Thái Hương nói mình còn một bài toán chưa hiểu, muốn nhờ anh giúp hướng dẫn một chút.
Đối phương là con gái, anh còn cẩn thận hỏi trước, bố mẹ họ Vương và hai người anh trai cô ta đều có mặt ở đó An Tri Nhân mới bước vào cửa, còn giảng bài cho cô ta ngay trước mặt bố mẹ cô ta.
Mọi chuyện tưởng chừng như không có vấn đề gì, mẹ Vương nhiệt tình bưng cho anh một bát trà nóng, thời tiết hôm đó rất lạnh, anh cũng không có tâm lý đề phòng thế là đã trúng chiêu.
Lúc tỉnh dậy anh và Vương Thái Hương đang trần như nhộng nằm trên giường, hai người anh trai nhà họ Vương xông vào lấy dây thừng trói anh lại.
Đến tận bây giờ anh vẫn nhớ như in mình chỉ mặc mỗi cái quần đùi trên người, bị người ta lấy dây thừng trói kéo ra ngoài sân.
Gió rất lạnh, thổi vào người rét đến thấu xương, kéo theo cả trái tim cũng giá lạnh.
Bố Vương ép anh hoặc là đưa 500 đồng rồi cưới người, hoặc là cứ thế đẩy anh ra ngoài cho mọi người xem xem anh làm thầy giáo kiểu gì, trần truồng bò lên giường nữ sinh, còn muốn tố cáo anh tội cưỡng dâm.
Nghĩ đến những chuyện này, An Tri Nhân cho đến tận hôm nay vẫn cảm thấy hổ thẹn và phẫn nộ vô cùng.
Anh lớn ngần này rồi chưa bao giờ phải chịu nhục nhã như thế.
Nếu nói anh đối với Cao Mỹ Vân chỉ đơn thuần là chán ghét, thì đối với Vương Thái Hương đã lên đến mức hận thù trong lòng.
Nực cười là Vương Thái Hương còn tưởng anh sẽ mủi lòng, nghĩ rằng lấy lòng anh thì có thể nhận được sự tha thứ của anh.
Thật là nực cười đến cực điểm.
Anh sẽ không bao giờ cảm thấy cô ta đáng thương nữa đâu, bất kể hiện tại cô ta phải chịu đựng điều gì thì đó cũng là do cô ta tự chuốc lấy nhục nhã mà thành.
An Tri Nhân trông có vẻ ôn nhu nho nhã nhưng thực chất lòng tự trọng cực kỳ cao, một người như anh bị người ta tính kế bắt chịu bao nhiêu nhục nhã như vậy thì làm sao có thể chỉ đơn thuần ly hôn là bỏ qua cho đối phương được?
Vương Thái Hương tự mình tính kế có được cuộc hôn nhân này thì hãy cứ ngoan ngoãn mà chịu đựng lấy.
Em gái vẫn còn quá lương thiện, nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.
Lại không biết rằng giữa anh và Vương Thái Hương đã không còn là chuyện ly hôn đơn giản có thể giải quyết được nữa rồi.
Bây giờ không phải Vương Thái Hương không muốn buông tha anh, mà là anh không muốn buông tha Vương Thái Hương, không muốn buông tha cho nhà họ Vương.
Sẽ có một ngày anh sẽ đem những nhục nhã đã đặt trên người mình trả lại hết cho bọn họ.
Nhà họ An, Chu Nam rửa mặt xong thấy trong sân dáng người rõ ràng còn trẻ nhưng cứ còng lưng như không thẳng lên nổi của Vương Thái Hương, phiền lòng nói:
“Cô có phiền không?
Nhà đâu phải chỉ có mình cô, đứng trong sân dọa ai thế?"
Vương Thái Hương lập tức rùng mình một cái, quay người chạy biến:
“Con vào ngay đây ạ."
Trong phòng khách, An Tri Hiền lộ ra một nụ cười khinh bỉ.
Chu Nam quay vào hỏi anh:
“Anh hai con rút cuộc là thế nào vậy?
Với cái hạng gia đình như nhà họ Vương thì tùy tiện dùng chút thủ đoạn là cũng đủ nắm thóp họ rồi, vậy mà cứ nhất quyết cưới người về, cả ngày đặt trước mắt không thấy ghê tởm sao."
Người trong nhà chỉ biết An Tri Nhân bị đe dọa, chứ không biết anh còn từng bị người ta trói trần truồng kéo ra sân.
Người nhà họ Vương chắc cũng chẳng thèm quan tâm đến Vương Thái Hương đâu, ví phỏng năm xưa không làm quá quắt như vậy thì cũng đã không khiến An Tri Nhân nảy sinh tâm lý thù hận.
Thực ra tâm tư của nhà họ Vương cũng rất đơn giản, chính là muốn mượn chuyện này dẫm đạp lòng tự trọng của An Tri Nhân xuống bùn đen để có thể hoàn toàn khống chế anh, bao gồm cả sau này cũng có thể để nhà họ sai khiến.
An Tri Nhân nếu chỉ cần nhu nhược một chút thôi thì đúng là đã để họ đắc ý rồi.
“Chuyện của anh hai con làm sao biết được, nhưng cũng chẳng ghê tởm được mấy ngày nữa đâu, anh hai đã nộp đơn xin nhà ở trường rồi, chắc sau năm mới sẽ dọn ra ngoài ở."
An Tri Hiền đương nhiên là biết chuyện, vì thế không bao giờ thấy tội nghiệp cho Vương Thái Hương, chỉ thấy cô ta là đáng đời, tự làm tự chịu.
Gieo nhân nào gặt quả nấy, cả nhà họ Vương không một ai là người tốt.
An Kính Chi và Chu Nam không biết chuyện cũng là vì An Tri Nhân giữ thể diện, chuyện mình trần truồng bị người ta đe dọa cũng chẳng vẻ vang gì.
Chu Nam từ lần nằm viện trước đã có chút bệnh vặt, cảm xúc không được d.a.o động quá lớn nếu không dễ gây ra ngất xỉu.
Biết con trai bị tính kế bà đã từng ngất xỉu một lần rồi, nếu còn biết thêm quá trình tính kế nữa thì e là có thể tức ch-ết tại chỗ.
An Tri Nhân đúng thực là đã có dự tính, An Tri Hiền cũng biết chuyện đó.
Trong căn nhà này, anh cả quá chính trực, lão tứ quá nóng nảy, hai người ở giữa thì hoàn toàn khác với hai người kia, lại luôn có thái độ nương tựa vào nhau, đối mặt với anh cả thì tôn trọng, đối mặt với lão tứ thì yêu thương, và giờ lại có thêm một Tri Hạ mà họ sẵn lòng yêu chiều.
Nhưng thực sự có chuyện gì xảy ra thì hai người họ chắc chắn là người đầu tiên chia sẻ với nhau.
Nghe nói con trai thứ hai định dọn ra ngoài, Chu Nam vẫn thấy chấn động.
Nhưng nghĩ lại thì thôi cũng tùy anh, dọn ra ngoài cũng tốt, mắt không thấy tâm không phiền.
Vương Thái Hương có địa vị khó xử trong nhà, lão nhị lại không cho người nhà nói chuyện với cô ta, càng không trông mong gì cô ta có thể giúp đỡ mình chuyện gì, ngược lại còn phải luôn đề phòng, cũng đủ mệt mỏi rồi.