“Đưa rồi mà."
Bùi Cảnh đi tới trêu con:
“Hỏi em đấy, có chuyện gì thế?"
Tri Hạ liền kể chuyện bao lì xì của hai nhà cho anh nghe, phòng cả thì không nói làm gì, cô vốn là người thà chịu thiệt một chút chứ không muốn chiếm của ai cái gì, nhưng phòng nhì hiện giờ chỉ có mình Bùi Hương, bao lì xì lại đưa lớn quá, tính ra thiệt thòi hơi nhiều.
Bùi Cảnh lại thấu hiểu cách làm của Giang Tố:
“Anh hai thím hai không có con trai, anh hai trước đây vốn rất yêu quý Kiến Quốc, còn từng nhắc đến chuyện sau này già rồi để Kiến Quốc lo hậu sự, từ đó về sau chị dâu cả liền cảm thấy đồ đạc của phòng nhì đều là của Kiến Quốc hết, cái nết ăn có chút khó coi, thím hai liền không vui lắm, bây giờ chắc cũng là muốn sau này trông cậy vào Bùi Thần Diệp..."
Đối với loại chuyện này, Tri Hạ lại nhìn rất thoáng, đợi vài năm nữa chính sách kế hoạch hóa gia đình ra đời, con một đầy rẫy ra đấy.
Lì xì đã đưa rồi, giờ bù thêm cũng thấy quá lộ liễu, cô nghĩ, sau này có cơ hội bù đắp vào chỗ khác là được.
Buổi chiều có người tới tìm Bùi Cảnh, anh nói với Tri Hạ một tiếng rồi đi cùng người ta luôn.
Lúc quay lại đã là sau bữa tối.
Vẻ mặt hơi say, rõ ràng là có uống chút rượu, trên người còn vương mùi thu-ốc lá nhàn nhạt.
Không cần ai nhắc, anh tự mình nhanh ch.óng vào phòng tắm rửa sạch sẽ rồi mới dám bế con.
Anh đặt cái bọc mang về lên bàn, Tri Hạ hỏi:
“Cái gì thế này?"
Vừa nói cô đã mở ra, lộ ra bên trong là một cây thu-ốc lá Đại Công Kê và hai chai Mao Đài.
Tri Hạ ngước mắt nhìn anh, không ngờ anh lại mang về những thứ này.
Bùi Cảnh giải thích:
“Nhờ bạn bè xoay xở hộ đấy, ngày mai cũng coi như là lần đầu tiên em về nhà mẹ đẻ sau khi cưới, không thể quá tuềnh toàng được.
Còn thịt nữa, mẹ chúng ta mất sớm, bố cũng là đàn ông con trai không nghĩ đến những thứ này, anh nghĩ chỗ em có rồi nên không mua thêm."
Điều Tri Hạ tò mò hơn là:
“Anh lấy đâu ra tiền mà mua những thứ này?"
Lời này không phải là chất vấn, chỉ là cảm thấy hơi lạ, dù sao tiền nong đều ở chỗ cô cả, anh cũng không hỏi xin cô.
“Vẫn chưa đưa tiền đâu, vì trước đó không chắc có lấy được không."
Bùi Cảnh véo mũi cô:
“Cho nên, người đàn ông của em hiện giờ đang lâm vào cảnh nợ nần, phải đợi em phê duyệt rồi mới có tiền đi trả nợ đây."
“Hì hì..."
Tri Hạ bị anh chọc cười:
“Lần này tha cho anh đấy, nhưng lần sau có chuyện như vậy phải nói cho em biết trước."
“Tuân lệnh, vậy chúng ta đi ngủ được chưa, cô nàng kẹt xỉ?"
Bùi Cảnh đặt nụ hôn lên trán cô, con trai trong lòng thấy vậy cũng chu mỏ nhào tới đòi hôn.
Tri Hạ vội vàng ghé trán lại gần, dán lên cái miệng nhỏ của cậu bé cho cậu bé hôn một cái, thế là cậu bé múa tay múa chân cười ha hả không ngừng.
Vì biết qua bà cụ là hôm nay Tri Hạ sẽ tới, nên từ sáng sớm Chu Nam đã dậy chuẩn bị hết các món ăn cho ngày hôm nay.
Liễu Linh cũng phải về nhà mẹ đẻ, không có ai giúp bà chuẩn bị.
Ông cụ và bà cụ cũng đã thay quần áo mới chuẩn bị ra cửa, Vương Thái Hương tất tả chạy ra:
“Ông nội bà nội, con... con có thể cùng hai người về nhà không ạ?"
Hai ngày nay cô ta luôn ở đây, càng không có cơ hội tiếp xúc với An Tri Nhân.
Mặc dù trước đây ở nhà, cô ta cũng chỉ ở một mình trong phòng trải chiếu nằm dưới đất, ngay cả như vậy, An Tri Nhân cũng không muốn ở cùng cô ta mà đêm nào cũng ngủ ở phòng em trai.
Nhưng lúc đó ít nhiều cô ta còn tìm được cơ hội nói với anh vài câu, dù lần nào cũng bị xua đuổi, cô ta vẫn luôn ôm một niềm hy vọng, cảm thấy anh chỉ tạm thời hận mình, thời gian dài rồi anh sẽ thấy được tấm chân tình của mình thôi.
Bà cụ bây giờ là nhìn thấy người đàn bà này là thấy chán ghét vô cùng, cả đời này chưa bao giờ ghét một ai đến vậy, ngay cả Cao Mỹ Vân năm đó cũng không bằng.
“Hôm nay là ngày con gái lấy chồng về nhà mẹ đẻ, Tri Nhân cũng không có thời gian ở bên cô, nếu cô không muốn ở đây thì cứ về nhà mẹ đẻ đi."
Bà cụ nói xong liền cùng ông cụ ra khỏi cửa.
Vương Thái Hương đứng sững tại chỗ, nước mắt lã chã rơi.
Không đòi được 200 đồng từ nhà họ An, về nhà mẹ đẻ cũng chỉ có nước bị ăn đòn, cô ta không dám về.
Chị Chu hôm nay được nghỉ, thức ăn và lương thực trong bếp đều bị khóa trong tủ, trước đây trong nhà không có thói quen này nhưng Vương Thái Hương tới là có ngay.
Điều này cũng định trước là, trong lúc người người nhà nhà đoàn tụ thì Vương Thái Hương chắc chắn phải chịu đói cả ngày.
Chị Chu cũng chưa từng thấy bà cụ ghét ai đến thế, nhưng chị là người làm công, có thể ở cái nhà này chăm sóc bao nhiêu năm, năm xưa còn chịu ơn ông cụ, trong lòng tự nhiên hiểu rõ phải làm thế nào.
Lòng trắc ẩn vô cớ chỉ làm bản thân thêm khổ, rõ ràng giữa việc mình khổ và Vương Thái Hương khổ, chị Chu chọn để bản thân dễ chịu hơn.
Bà cụ tuy miệng không nói gì nhưng mấy ngày nay đối với chị rất hào phóng, điều đó khiến chị Chu hiểu rằng mình đã làm đúng.
Bùi Cảnh và Tri Hạ đến vào khoảng giữa trưa, lúc chúc Tết An Kính Chi và Chu Nam, chắc hẳn không ai thấy gượng gạo hơn Bùi Cảnh đâu.
Người từng gọi là anh chị, giờ lại trở thành bố mẹ vợ, hai ông anh vợ đứng bên cạnh với ánh mắt đầy ý cười lại càng khiến anh thấy không tự nhiên.
Chu Nam nhận đồ để sang một bên, bận rộn móc bao lì xì.
Bùi Cảnh ngồi cùng ông cụ và An Kính Chi nói chuyện, so với họ thì ba người này thân thiết hơn, không thiếu chủ đề để nói.
Chu Nam nói ngày mai định về làng họ Chu chúc Tết, hỏi cô ngày mai còn lịch trình gì khác không.
Tri Hạ cũng hiểu ý bà nên gật đầu đồng ý.
Chu Nam cười rất mãn nguyện:
“Được, vậy con ở đây trò chuyện với bà nội đi, mẹ vào bếp chuẩn bị cơm nước đây, chị dâu con còn bảo con buổi chiều đừng vội về nhé, chị ấy đưa Văn Thanh đi ăn cơm ở nhà họ Liễu xong là về ngay."
Nghĩ đến việc cơm nước cho bao nhiêu người đều để một mình Chu Nam chuẩn bị thì cũng thật không dễ dàng gì, Tri Hạ liền đứng dậy:
“Con vào bếp giúp một tay ạ."
Chu Nam ấn cô ngồi xuống:
“Không cần con giúp đâu, mẹ lo liệu được, con cứ ngồi đây bầu bạn với bà nội là được rồi."
Tri Hạ nhìn theo bóng lưng tất tả của bà, nghĩ thầm, trong trường hợp không có Cao Mỹ Vân để so sánh, bà quả thực là một người mẹ tốt.
Cũng nghĩ thầm, nếu năm đó cô không bị tráo đổi, chắc chắn cô cũng sẽ hòa hợp với bà hơn cả Cao Mỹ Vân nhỉ.
Bà cụ nhìn biểu cảm của Tri Hạ, cảm thán:
“Thực ra cái nhà này bao nhiêu năm qua là nhờ có mẹ cháu đấy, lúc nó mới về làm dâu, bà luôn cảm thấy nó không xứng với bố cháu, cũng chẳng cho nó sắc mặt tốt gì.
Sau này nhà xảy ra chuyện, người đi thì đi, người tán thì tán, bố cháu từ nhỏ sống sung sướng nên chân tay lóng ngóng, mãi đến tận bây giờ ngoại trừ việc kiếm được chút tiền lương thì cũng chẳng tìm thấy ưu điểm nào khác nữa.
Bốn đứa anh trai của cháu lớn chừng này đều dựa vào một mình mẹ cháu xoay xở, bà cũng chẳng khá hơn bố cháu là bao, bản thân còn cần người hầu hạ nữa là, nói gì đến chuyện giúp đỡ..."
Mãi đến tận bây giờ, nói có bao nhiêu yêu quý Chu Nam thì tuyệt đối là không có.
Nhưng những hy sinh của bà cho cái nhà này bao nhiêu năm qua, bà cụ cũng không phủ nhận công lao đó, cho nên, dù là vì cái gia đình này, bà cũng mong Tri Hạ và bố mẹ có thể chung sống hòa thuận.
Lợi ích của con người luôn là tương trợ lẫn nhau, đây là chuyện có lợi cho đôi bên, không cần thiết phải cứ khăng khăng mãi.
Bà cụ cảm thấy sở dĩ Tri Hạ để tâm như vậy vẫn là do tuổi còn quá nhỏ, đợi khi tuổi tác lớn hơn, nghĩ thông suốt rồi sẽ hiểu, những thứ từng để tâm kia thực ra cũng chẳng có gì to tát.
Cũng giống như bà, lúc trước nhà ngoại kiên quyết ra nước ngoài, bà cũng cảm thấy như mình bị bỏ rơi vậy, nhưng nhìn lại thì lại không nỡ bỏ mặc cả gia đình này mà đi theo.
Bây giờ nghĩ lại, chỉ thấy may mắn vì họ đi nhanh, nếu không nhà ngoại không có công lao như nhà nội, chắc chắn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy đó, nói không chừng còn quay lại liên lụy đến cả nhà.
Bà cụ cũng lo lắng cho họ, chuyến đi này đã bao nhiêu năm không có tin tức, không biết họ có ra nước ngoài bình an không, giờ còn sống hay đã mất.
Cũng không biết đời này còn có cơ hội gặp lại nhau không nữa.
Tri Hạ nắm tay bà cụ, chỉ mỉm cười không đáp lời.
Ý của bà nội cô hiểu, nhưng cô càng rõ ràng hơn là cô thật sự không để tâm trong lòng nữa, tốt xấu gì cũng không màng.
Sự không cam lòng từng có trong lòng, dưới sự bồi đắp của cuộc sống hạnh phúc bình yên cũng đã sớm phai nhạt dần.
Đến đây, đối với An Kính Chi và Chu Nam, cô hoàn toàn buông bỏ rồi.
Quãng đời còn lại, chỉ cần họ không ghét cô, cô cũng sẵn lòng duy trì sự yên bình như hiện tại với họ, nhưng tình cảm mà họ mong muốn thì cô không thể trao đi được.
Bữa trưa được chuẩn bị rất thịnh soạn, nhìn qua là thấy đã dùng tâm sức.
Ăn cơm xong không bao lâu thì Liễu Linh đưa Văn Thanh về.
Vừa hay lần trước Liễu Linh nói muốn học cách đan áo len của cô, Tri Hạ liền dạy cho chị, trẻ con có người trông, hai người ở trong phòng nói cười vui vẻ, mãi đến nửa chiều mới ra ngoài.
Vì làng họ Chu ở xa nên từ sáng sớm họ đã xuất phát, những người đi gồm có Chu Nam dẫn theo hai con trai và vợ chồng Bùi Cảnh Tri Hạ.
Hai đứa nhỏ không đưa theo vì đường xá quá xa, thời tiết hôm nay lại có gió, sợ đi đường bị gió lùa gây cảm lạnh.
An Kính Chi cũng không đi, ông đâu còn là con rể mới nữa, hơn nữa hôm nay phía ông cụ cũng phải tiếp khách, phải có người ở lại tiếp cùng, không thể đi hết được.
Đến lúc tới làng họ Chu thì cũng đã giữa buổi sáng.
Ngày tháng ở nông thôn chẳng dễ dàng gì, bao lì xì bà cụ Chu đưa cũng không lớn, dù sao cũng chỉ là mang tính chất tượng trưng thôi.
Rất bất ngờ là Tri Hạ và Bùi Cảnh cũng có lì xì, là bù cho năm ngoái.
Mỗi bao năm đồng, cô và Bùi Cảnh cộng lại là mười đồng, chắc cũng bằng cả tháng thu nhập của cả nhà rồi.
Tri Hạ nhận mà thấy ngại quá, để ý thấy cái giỏ quà họ mang tới vẫn chưa bị lật ra, cô nhân lúc không ai chú ý, thò tay vào bên trong bỏ thêm hai hộp sữa bột mạch nha và một túi kẹo thỏ trắng lớn.
Hai mợ đều bận rộn trong bếp, Chu Nam theo lệ định vào giúp một tay nhưng lại bị đuổi ra ngoài, bà cụ Chu cũng bảo bà cứ ngồi yên trong phòng mà nghỉ ngơi.
Đối với Chu Nam mà nói, đây có lẽ là khoảng thời gian thảnh thơi nhất trong năm của bà rồi.
Lúc ở nhà mình thì quanh năm bận rộn, chăm sóc hết người này đến người kia, không bao giờ được ngơi tay, chỉ có về nhà ngoại mới được thảnh thơi đôi chút.
Đàn ông cho đến ch-ết vẫn là những đứa trẻ to xác, Bùi Cảnh và hai người anh trai bị hai người anh họ kéo ra ngoài chơi rồi, chẳng biết là làm gì nữa.