“Cũng được.”

Bùi Cảnh sờ cằm mình, quả thực không từ chối, bộ dạng vừa từ trên tàu hỏa xuống mấy ngày không tắm rửa thế này đúng là nhếch nhác thật, mặc dù đã cố kiềm chế không hút thu-ốc nhưng trên quần áo vẫn không tránh khỏi vương mùi thu-ốc của người khác.

Bùi Cảnh chợt thấy hơi hối hận vì lúc nãy đã không kiêng dè gì mà đi ôm cô.

Anh đi đóng cửa phòng lại lần nữa, lúc này mới quay lại nắm tay Tri Hạ, trong giây lát trời đất quay cuồng, hai người đã vào trong không gian.

Bùi Cảnh coi như cũng đã thuần thục rồi, cởi chiếc áo bông trên người ném sang một bên, cầm lấy khăn tắm rồi đi vào nhà vệ sinh.

Lúc đẩy cửa bước vào mới chợt nhớ ra hỏi cô:

“Hay là cùng tắm luôn đi, nếu không đợi em sinh em bé xong sẽ có một khoảng thời gian dài không được tắm gội đâu.”

Anh thấy tóc của Tri Hạ cũng có chút bết rồi, chắc cũng phải hai ba ngày chưa gội đầu.

Lúc sinh cặp sinh đôi, họ luôn ở bên nhau, đều là một tay Bùi Cảnh ở bên chăm sóc, lần này anh không có mặt, e là cô cũng chỉ có thể đối phó qua quýt thôi.

Thực ra Tri Hạ không hề bẩn, cô chỉ là không dám gội đầu, bởi vì đang ở trong bệnh viện, anh hai một ngày chạy qua chạy lại mấy chuyến, cô mà gội thật thì cũng không giải thích nổi.

Lúc này có Bùi Cảnh mời gọi, cô liền thấy d.a.o động.

Sau khi tắm gội xong, Bùi Cảnh dùng máy sấy sấy khô mái tóc dài cho cô, lại quẳng quần áo của mình vào máy giặt.

“Anh thay hết quần áo thế này, lát nữa anh hai đến thì nói sao?”

Tri Hạ hỏi anh.

“Trời không lạnh lắm, lát nữa anh mặc cái áo len là được, anh ấy sẽ không nghi ngờ đâu.”

Bùi Cảnh mở tủ quần áo, chọn một chiếc quần trông gần giống với cái ban nãy anh mặc, chiếc áo len do chính tay Tri Hạ đan rất dày dặn, còn lấy thêm cho mình một chiếc khăn quàng cổ.

Tri Hạ thấy anh mặc cũng đủ ấm nên không nói gì thêm.

“Vậy anh mặc quần áo trước đi, trong bếp có đồ ăn sẵn rồi, em đi lấy ra cho anh ăn lót dạ trước.”

Tri Hạ nói rồi đi ra khỏi phòng ngủ.

Bùi Cảnh mặc quần áo xong, ngước mắt nhìn thấy mẩu giấy trên bàn, anh tiện tay cầm lên xem.

Tri Hạ gọi anh ở bên ngoài, anh đặt mẩu giấy lại chỗ cũ rồi đi ra.

Trên bàn ăn có thịt có rau, lại có cả tôm lớn, rất phong phú.

Bùi Cảnh múc canh cho Tri Hạ:

“Em cứ lo cho mình là được rồi, ăn trước đi.”

Tri Hạ lại không động đũa:

“Buổi tối mẹ sẽ mang cơm qua, nếu em ăn rồi thì lát nữa sẽ không ăn nổi nữa đâu.”

So với cơm mẹ mang qua, dĩ nhiên đồ ăn trong không gian của Tri Hạ phong phú hơn nhiều, hơn nữa nguyên liệu cũng tốt hơn, bổ dưỡng hơn.

Bùi Cảnh:

“Em cứ ăn cái này đi, lát nữa mẹ mang cơm qua anh sẽ giải quyết.”

Bấy giờ Tri Hạ mới gật đầu.

Cô m.a.n.g t.h.a.i ba một lúc nên cơ thể cần rất nhiều dinh dưỡng, dẫn đến lượng thức ăn trở nên rất lớn, nhưng cô cũng chỉ ăn no khoảng bảy phần là dừng lại.

Hai người ăn cơm xong, Bùi Cảnh dọn dẹp bát đũa, quần áo trong máy giặt chưa kịp phơi thì Tri Hạ đã cảm nhận được bên ngoài có động tĩnh, vội nắm tay Bùi Cảnh ra khỏi không gian.

Cửa phòng bị vỗ bầm bầm, vang lên tiếng trẻ con gấp gáp:

“Mẹ ơi, mẹ ơi mở cửa mau lên, những bảo bối nhỏ của mẹ đến rồi đây...”

Tri Hạ không nhịn được mà bật cười, trêu chọc Bùi Cảnh:

“Còn không mau đi mở cửa cho các bảo bối nhỏ của anh đi?”

Bùi Cảnh bất lực mỉm cười, sải bước dài đi ra mở cửa.

Cửa vừa mở, hai nhóc tì đã lao vào, mỗi đứa ôm một bên đùi anh.

“Cậu không lừa con, cha ơi con nhớ cha quá...”

Bùi Uyển Tình nũng nịu, đưa tay ra đòi bế, Bùi Thần Diệp rõ ràng hiểu chuyện hơn một chút, gạt tay con bé ra:

“Cha sẽ mệt đấy, em lớn thế này rồi còn đòi bế, không biết xấu hổ à?”

“Hứ, anh trai xấu xa.”

Uyển Tình bĩu môi, giây tiếp theo đã được Bùi Cảnh bế bổng lên.

“Cha vốn dĩ rất mệt, nhưng vừa nhìn thấy hai bảo bối nhỏ nhà mình là lập tức không thấy mệt chút nào nữa.”

Anh không hề bên trọng bên khinh, may mà lực tay rất khỏe, mỗi tay bế một đứa, không thiên vị ai.

Ban đầu anh nghĩ con trai thì nên nuôi kiểu phong trần một chút, con gái mới cần quý phái, nhưng Tri Hạ không đồng ý, cô cho rằng hai đứa trẻ nên được đối xử công bằng như nhau.

Hơn nữa anh cũng không chịu nổi mỗi khi chỉ bế con gái lên là trong mắt con trai lại lộ rõ vẻ thất vọng.

Cũng may Thần Diệp đằm tính hơn, nhỏ tuổi mà đã có phong thái của người làm anh, giờ anh nuông chiều về mặt tình cảm một chút, đợi lớn thêm chút nữa rồi dạy dỗ kỹ càng sau cũng không muộn.

An Tri Nhân quả nhiên phát hiện ra điểm bất thường của Tri Hạ:

“Tri Hạ gội đầu rồi à?”

Trong bệnh viện dùng nước không tiện chút nào, phòng này lại không có nhà vệ sinh riêng.

“Tôi đưa cô ấy ra ngoài gội.”

Bùi Cảnh tùy tiện giải thích:

“Trên tàu mấy ngày người đầy mùi thu-ốc lá, sợ làm con cái khó chịu.”

Ngoài bệnh viện có nhà tắm công cộng, An Tri Nhân cứ ngỡ họ bỏ tiền ra ngoài tắm, chỉ là đối với Bùi Cảnh, anh vẫn không nhịn được mồm mép:

“Hai người lại còn khóa cửa nữa, người không biết lại tưởng trong phòng đang làm chuyện xấu gì đấy.”

Bùi Cảnh sợ anh cứ hỏi đông hỏi tây, bèn ghét bỏ đuổi người:

“Con cũng đưa tới rồi, nếu anh không có việc gì thì về sớm đi, ở đây có tôi chăm sóc là được rồi.”

“Đúng là chưa xong đã muốn đuổi người rồi, có quá đáng quá không hả?”

An Tri Nhân hỏi anh:

“Tôi đã trông con giúp anh mấy ngày đấy nhé.”

Đôi mắt Bùi Cảnh khẽ nhướn lên, mỉm cười nhìn anh:

“Anh đây không phải là trông con giúp tôi, anh đang trông cháu ngoại của chính anh đấy.”

Có bản lĩnh thì đừng có để bọn trẻ gọi là cậu xem nào.

Điều này khiến An Tri Nhân không thể phản bác, trận chiến mồm mép này anh thua rồi.

Nén giận bước ra khỏi phòng, anh lại bật cười thành tiếng.

Những giây phút đấu khẩu nhàn hạ thế này quả thực đã mấy năm rồi không có.

Hai năm chung sống trong cuộc hôn nhân bị tính kế đã khiến con người anh thay đổi hoàn toàn, người ngoài có lẽ không nhìn ra sự ngụy tạo của anh, nhưng chính anh hiểu rất rõ rằng bản thân mình bây giờ rốt cuộc đã khác xưa.

Anh rất thích hai đứa nhỏ này, hoạt bát đáng yêu, giống như một tia nắng chiếu rọi vào tâm hồn âm u của anh, mang lại cho anh thêm vài phần ánh sáng.

Có lẽ anh có thể cân nhắc chấp nhận lời khuyên của mẹ, đi xem mắt một lần, lỡ như gặp được người phù hợp thì kết hôn sinh con, đưa cuộc đời mình trở lại quỹ đạo bình thường.

An Tri Nhân vừa đi vừa nghĩ, chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đi ngang qua phía trước.

Cô ta không hề chú ý đến anh, nhưng vẫn khơi dậy sự bẽ bàng trong lòng anh.

Nhưng chỉ trong thoáng chốc, cô ta đã biến mất trước mắt, An Tri Nhân bấy giờ mới hít một hơi thật sâu, tiếp tục cất bước rời đi.

Hai đứa nhỏ chơi ở đây đến chiều, lúc Chu Nam mang cơm tới mới đón chúng đi.

Có Bùi Cảnh ở đây chăm sóc, Chu Nam cũng không cần phải ở lại trực đêm như hai ngày trước, đưa cơm xong liền về sớm, tiện thể dẫn theo hai đứa trẻ luôn.

Dù sao trong nhà vẫn còn một cái bình giữ nhiệt nữa, sáng mai mang cơm qua rồi mang cái bình hôm nay đi là được.

Lúc ăn cơm, Bùi Cảnh gắp thức ăn cho cô, chăm sóc cô vô cùng chu đáo.

Anh đặt chiếc bình giữ nhiệt đã rửa sạch lên bàn, quay lại kéo Tri Hạ ngồi xuống giường, lúc này mới nói:

“Mẩu giấy trên bàn trong không gian của em, anh đã thấy rồi.”

Anh không biết Triệu Nhuận Trạch và An Mỹ Hà là ai, nhưng lúc anh bước vào, trong phòng bệnh của Tri Hạ có thêm người đàn ông đó, và mẩu giấy lướt qua trong tay cô, anh đều đã nhìn thấy.

Đầu tiên Tri Hạ ngẩn ra một lúc, sau đó nói:

“Anh thấy thì thấy thôi, cũng chẳng có gì khuất tất cả, chính là mẩu giấy mà người đàn ông trong phòng bệnh chiều nay đưa cho em, viết mấy chuyện kỳ quặc, em cũng không biết anh ta có ý gì, nên tiện tay thu vào không gian.”

Ngón tay Bùi Cảnh lướt qua những sợi tóc mai trên trán cô, không rõ anh có tin lời cô nói hay không, nhưng sau đó anh không hỏi thêm gì nữa.

Cảm giác từ trán truyền đến ram ráp ngưa ngứa, Tri Hạ khẽ ngước mắt lên, vừa vặn có thể nhìn thấy gương mặt dường như bình thản của anh.

Anh không nói gì cả, nhưng điều đó khiến trong lòng Tri Hạ thấy rất bất an.

Đó không chỉ là những vướng mắc của An Mỹ Hà và Triệu Nhuận Trạch, mà trong đó còn xen lẫn một Bùi Kiến Quốc nữa.

Mối quan hệ giữa chú và cháu, nếu Bùi Cảnh biết chuyện của kiếp đó, liệu anh có còn có thể không chút khúc mắc nào mà chọn ở bên cạnh cô nữa không?

Tri Hạ không có ký ức của An Mỹ Hà, nhưng cô ít nhiều cũng nghe An Mỹ Vân kể về chuyện của An Mỹ Hà và Bùi Kiến Quốc, nhưng cô không muốn để Bùi Cảnh biết.

Cuộc sống hiện tại của cô rất bình lặng, rất mãn nguyện, cô muốn sống thật tốt bên Bùi Cảnh, không muốn dính dáng đến bất kỳ sóng gió vô nghĩa nào.

Nhưng sự thức tỉnh ký ức của Triệu Nhuận Trạch khiến cô cảm thấy hoang mang.

Thực sự hy vọng sau này anh ta đừng xuất hiện nữa, đừng đến làm xáo trộn cuộc sống của cô.

Tri Hạ đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt anh, vì bụng quá lớn không kiễng chân lên được nên cô đưa tay quàng lấy cổ anh.

Đôi môi hồng hào áp tới, giống như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng ngọt ngào.

Bùi Cảnh lại rất bất lực, đáp lại cô, dịu dàng vuốt ve mái tóc cô.

Anh biết đây là biểu hiện của sự chột dạ trong cô, mỗi khi cô muốn lấy lòng anh, cô đều bất an hôn anh, khao khát sự đáp lại và thân mật của anh.

Đợi hơi thở cô hơi dồn dập, anh mới buông ra:

“Tri Hạ, anh không hề trách em, chúng ta là vợ chồng, nên thành thật với nhau một chút.

Anh đã xem đồ của em, dù sao cũng phải nói với em một tiếng, hoặc giả em có yêu cầu hay khó khăn gì đều có thể nói với anh.”

Chứ không phải là lấy lòng anh, nhưng lời này Bùi Cảnh không nói ra.

Anh đại khái cũng đoán được, có lẽ những trải nghiệm cuộc sống trước đây đã khiến sâu thẳm trong lòng cô luôn rất dễ cảm thấy được mất không chừng.

Bùi Cảnh luôn biết rõ những điều này, nên luôn cố gắng mang lại cho cô đủ cảm giác an toàn để cô được yên tâm.

Tri Hạ lại bị hai chữ “thành thật” đ.á.n.h trúng tâm lý.

Cô đã đem bí mật lớn nhất kể cho anh rồi, cũng đã đem sự an toàn của mình yên tâm giao vào tay anh.

Nhưng có những chuyện thực sự không thể thành thật nổi.

Ví dụ như Bùi Kiến Quốc và An Mỹ Hà, giờ lại thêm một Triệu Nhuận Trạch, và cả chuyện cô trọng sinh nữa.

Đời này cô chỉ muốn sống thật tốt, nhưng dường như luôn có những chuyện kỳ lạ xoay quanh cô.

“Em nói đều là thật mà, hơn nữa anh không thấy rất kỳ lạ sao, nội dung trên tờ giấy đó cứ như đang kể chuyện vậy, mà lại còn kể đến tận mấy năm sau nữa chứ.”

Tri Hạ nói.

“Ừ.”

Bùi Cảnh không ép buộc thêm nữa, chỉ hỏi cô:

“Có muốn ra ngoài đi dạo một chút không, anh đi cùng em?”

Trước khi sinh cần vận động thích hợp, như vậy mới có lợi cho việc sinh nở, cả hai đều đã hiểu rõ điều này sau khi có hai đứa con đầu lòng.

Chương 150 - Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia