“Anh ta lập tức im lặng, không nói lời nào, quay xe đạp bỏ đi ngay.”
Vương Nguyệt nghe thấy động tĩnh liền quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy bóng lưng của anh ta, còn oán trách:
“Thằng bé này đúng là càng lớn càng không hiểu chuyện, đã đến đây rồi mà sao không chào hỏi một tiếng đã đi mất rồi?"
“Hừ, lời em nói với anh anh có nghe thấy không?
Nhà mình chọn nhà, nhất định phải chọn nhà."
Vương Nguyệt tinh ranh lắm, cho dù có đưa số tiền tương đương với giá trị căn nhà, nhưng muốn cầm số tiền đó đi mua một căn nhà như thế này là chuyện không thể nào.
“Căn nhà của bố đưa cho ai là hợp lý nhất?
Ông cụ chắc chắn đã có sự cân nhắc thỏa đáng rồi, bất kể chia thế nào chúng ta cứ nghe theo là được."
Bùi Vĩnh đã rất thiếu kiên nhẫn rồi, nói:
“Còn cả Kiến Quốc nữa, Vương Nguyệt, việc Kiến Quốc không có tiền đồ là do một tay cô gây ra, người ít có tư cách chê bai nó nhất chính là cô, cô cũng biết nó lớn rồi, hãy giữ chút thể diện cho nó.
Hơn nữa làm thư ký cũng chẳng có gì không tốt, mưa không đến mặt nắng không đến đầu, chẳng phải chính là điều cô mong đợi lúc đầu sao?"
Nếu đứa trẻ còn nhỏ thì còn có thể sửa đổi, nhưng tuổi hơn 20 rồi, tính cách đã định hình từ lâu, không sửa được nữa, hà tất gì phải chê bai, khiến bản thân và đứa trẻ đều không thoải mái.
Chi bằng thản nhiên chấp nhận, cuộc sống vẫn cứ trôi qua thôi, anh ta cũng không đến mức để mình bị đói.
“Anh nói thì hay lắm, còn chia thế nào cứ nghe theo là được, mấy năm qua anh ở bên ngoài thì thong dong thật đấy, việc trong nhà chẳng thèm ngó ngàng gì, chẳng biết lòng dạ ông già đã lệch lạc đến mức nào rồi, nếu thật sự cứ theo ý kiến của ông mà chia thì nhà mình chẳng thiệt thòi ch-ết sao?
Bùi Vĩnh, anh là con trai trưởng trong nhà, Kiến Quốc là cháu đích tôn trong nhà, chúng ta vốn dĩ nên được nhận phần lớn hơn."
Vương Nguyệt thở hồng hộc vì tức giận, “Còn cả chuyện của Kiến Quốc nữa, sao lại là do em gây ra được?
Em là mẹ ruột của nó, chỉ có một đứa con trai này thôi, em còn có thể không mong nó tốt đẹp sao?"
Vương Nguyệt nói đoạn, không kìm được mà thấy xót xa cho chính mình, hu hu khóc lên:
“Trong lòng anh chỉ tơ tưởng đến người khác, có bao giờ nghĩ đến sự sống ch-ết của mẹ con em không?
Tự anh nghĩ đi, những năm qua việc trong nhà anh quản được bao nhiêu?
Bây giờ thì lại càng quá đáng hơn, ngay cả nhà cũng không thèm về, bỏ mặc hai đứa trẻ cho em, em là lo cho đứa lớn rồi lại phải lo cho đứa nhỏ, lo cơm ăn áo mặc xong lại phải lo đến công việc, em đáng kiếp phải thay cái nhà này vất vả cả đời đúng không..."
Bùi Vĩnh nhắm mắt lại, cái cảm giác có một sợi gân ở sau gáy căng ra đau nhức càng thêm mãnh liệt.
Lần nào cũng vậy, anh ta cũng không biết bắt đầu từ lúc nào nữa.
Cứ nghe thấy giọng nói lải nhải không dứt của Vương Nguyệt là anh ta lại đau đầu, ngay cả cái đau vì bị Bùi Cảnh đ.ấ.m cho một trận hôm qua cũng không mãnh liệt như lúc này.
Vương Nguyệt không phát hiện ra, vẫn không ngừng nói.
Tri Hạ qua cửa sổ nhìn thấy bộ dạng cau mày nhẫn nhịn của Bùi Vĩnh, khẽ chạm vào Thần Diệp bên cạnh, thì thầm vài câu vào tai cậu bé.
Thần Diệp quay người chạy ra ngoài hét lớn:
“Bác cả, bác dâu, hai người đang nói thầm chuyện gì vậy ạ?"
Giọng nói của Vương Nguyệt lập tức ngừng lại, bà ta nhìn Thần Diệp với vẻ ghét bỏ:
“Trẻ con như cháu quản nhiều chuyện thế làm gì, tự ra một bên mà chơi đi!"
Bùi Vĩnh lại như được trút bỏ gánh nặng, sải bước đi tới bế Thần Diệp vào lòng, kiên nhẫn giải thích:
“Lại nói về cái cây mới trồng ở sân sau đấy, chẳng biết bao giờ mới ra quả anh đào được, đến lúc đó bác cả phải tính thời gian mà về ăn anh đào mới được."
Đó là cái cây Bùi Cảnh vừa mới trồng sáng nay, anh còn định trồng cả cây táo nữa nhưng Bùi lão không đồng ý cho anh c.h.ặ.t cây mơ, năm nay cây mơ ra không ít quả, đến mùa thu là có mơ ăn rồi, bây giờ c.h.ặ.t đi thì quá đáng tiếc.
Bùi Cảnh cũng chỉ đành thỏa hiệp, nhưng ý định trồng cây táo vẫn chưa dứt, nếu không được thì cứ từ từ, sau này trồng cũng chưa muộn.
Vương Nguyệt nhìn thấy Bùi Vĩnh đối xử với con nhà người ta kiên nhẫn như vậy, đây là đãi ngộ mà con trai mình chưa bao giờ có được, bà ta càng tức đến mức suýt nghiến nát răng.
Chỉ là bà ta đã quên mất, lúc Bùi Kiến Quốc còn nhỏ, Bùi Vĩnh cũng suốt ngày bế nó, cõng nó như vậy, lúc đó trong nhà chỉ có một mình nó là trẻ con, mấy năm đầu đời nó đều được cả nhà nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.
Chỉ là sau này đứa trẻ lớn rồi, chắc chắn không thể cứ mãi nuông chiều như lúc nhỏ, mà Vương Nguyệt lại không nỡ nhìn con mình chịu khổ, hễ ý kiến không hợp là lại lôi mạng sống của cả nhà họ Vương ra mà nói chuyện.
Đến khi Bùi Kiến Quốc lớn rồi, Bùi Vĩnh muốn nó vào quân đội rèn luyện, Vương Nguyệt lại không nỡ để nó chịu khổ chịu cực, nhất định bắt nó đi làm văn chức, cả nhà họ đều từ quân đội ra, vẫn là nhờ vào thể diện của ông cụ mới sắp xếp được một công việc trong chính phủ.
Những năm qua cũng chỉ đến thế thôi.
Trong phòng khách, ba cha con mỗi người một vẻ im lặng.
Bùi Thắng nhìn Bùi lão rồi lại nhìn Bùi Cảnh, trong lòng không kìm được mà thấy xót xa cho anh cả.
Sống cùng một sân bao nhiêu năm nay, không ai hiểu rõ chuyện vợ chồng anh cả hơn anh ta, cũng hiểu được sự vất vả của anh cả.
Trong cuộc hôn nhân này, ngay cả người làm em như anh ta cũng cảm thấy ngột ngạt, huống chi là người trong cuộc như Bùi Vĩnh phải chịu đựng đến mức nào.
Khổ nỗi cái ơn cứu mạng của nhà họ Vương cứ treo lơ lửng đó, ngay cả chuyện ly hôn cũng là xa xỉ.
Nếu đổi lại là anh ta sống cuộc sống như thế này, anh ta chân thành hy vọng lúc đầu ch-ết trên chiến trường là một sự may mắn, dù sao cũng còn giữ được cái danh liệt sĩ, không thẹn với quốc gia, không thẹn với lòng.
Bùi Vĩnh đi vào phòng khách, biết những lời ngoài sân vừa rồi họ đều nghe thấy nhưng cũng không nói gì, cứ thế ngồi xuống:
“Đồ đạc của bố thì bố cứ nghĩ thế nào chia thế nấy là được, không cần phải nể nang gì khác đâu."
Vương Nguyệt là cố ý, bà ta không phải lần đầu tiên làm vậy, lợi dụng sự xót xa của Bùi lão dành cho anh ta để đạt được mục đích của mình.
Bùi lão thở dài, đôi mắt đục ngầu đầy vẻ mệt mỏi:
“Lai lịch của căn nhà này các anh đều đã rõ, mặc dù cũng chiếm một phần công sức mà tôi xứng đáng được hưởng nhưng tuyệt đối không lớn đến mức này, tôi nghĩ rồi, đưa căn nhà cho Tri Hạ, đương nhiên cũng coi như đưa cho chú ba rồi."
Trong lòng Bùi lão hiểu rõ, điều quan trọng nhất không phải căn nhà mà là những thứ ở sân sau.
Nếu không phải vì lúc đầu cụ tổ nói thẳng về những thứ này thì ông có ch-ết cũng không chịu nhận căn nhà này đâu, không ngờ rốt cuộc vẫn để lại mầm mống tai họa, khiến chuyện chia gia sản bây giờ không êm đẹp.
Nếu như không có Tri Hạ gả vào cái nhà này, theo ý định ban đầu của cụ tổ, những thứ ở sân sau thuộc về nhà họ An, căn nhà thuộc về ông, dù sao cũng tốt hơn là đưa cho người khác.
Nhưng vì Tri Hạ đã gả vào đây, ông An cũng nói những thứ ở sân sau đưa cho Tri Hạ làm của hồi môn, vậy thì căn nhà cũng lý ra nên thuộc về cô ấy mới đúng.
Còn về hai đứa con trai còn lại, ông cũng sẽ không để họ thiệt thòi.
Nếu là trước đây, Bùi Cảnh cũng sẽ không tham lam căn nhà này, còn về những thứ ở sân sau thuộc về Tri Hạ thì đào lên là được.
Nhưng bây giờ, nếu anh còn nghĩ như vậy thì thật có lỗi với những ký ức mà anh có được.
Vương Nguyệt sở dĩ có thể ngang ngược như vậy chẳng phải vì cứ làm loạn lên là mọi người đều phải nhường nhịn bà ta sao?
Cái gì thuộc về mình, tại sao anh lại phải vì sự không vừa ý của bà ta mà từ bỏ chứ?
Bùi Thắng nhìn Bùi Cảnh, trong lòng cũng thấy hả dạ.
Anh ta không đòi nhà là một chuyện, nhưng bị Vương Nguyệt đè nén bao nhiêu năm nay, bảo trong lòng không có oán khí là chuyện không thể nào, chỉ là vì thương anh cả nên mới luôn nhẫn nhịn.
Mà bây giờ, hễ nghĩ đến việc căn nhà thuộc về chú ba là thấy rất sướng, lại nghĩ đến những gì anh cả sắp phải chịu đựng, lại thấy rất buồn lòng.
Thấy ba người đều không nói gì, Bùi lão lấy số tiền tiết kiệm vừa mới rút ra đặt lên bàn:
“Đây là số tiền tôi tích cóp được những năm qua, tổng cộng hơn bảy nghìn, căn nhà thuộc về chú ba thì tiền sẽ không có phần của nó nữa, số tiền này hai nhà các anh chia nhau đi, căn nhà này tính theo giá cao nhất cũng chỉ giá trị tầm 3000 thôi, số tiền trong sổ tiết kiệm vượt quá giá trị căn nhà coi như là phần bù đắp cho các anh.
Chú ba, chú cũng không có ý kiến gì chứ?"
Bùi lão rốt cuộc vẫn thương Bùi Vĩnh, biết nếu chỉ tính theo giá trị 3000 thì Vương Nguyệt chắc chắn sẽ không chịu để yên đâu.
Như vậy thì hai nhà còn lại cũng không coi là thiệt, ngược lại trong hoàn cảnh họ đều đã có nhà cửa thì vẫn là có lãi rồi.
“Con không có ý kiến ạ."
Theo ý định ban đầu của Bùi Cảnh, Bùi lão dù có không cho một đồng nào anh cũng sẽ không có lời oán thán nào.
Thế hệ trước có bao nhiêu đó là năng lực của chính họ, bằng lòng cho ai là tâm ý của họ, anh coi thường nhất chính là hạng người ăn bám cha mẹ.
“Không có ý kiến là tốt rồi."
Bùi lão chia tiền đưa cho họ:
“Các anh cũng về hết đi, tôi cũng không có yêu cầu gì đối với các anh, cứ sống tốt cuộc sống của mình là được, bây giờ sức khỏe tôi vẫn tốt, cũng có người chăm sóc, sau này sẽ ở cùng chú ba, sống thọ ngắn thì số tiền còn lại đưa cho chú ba, sống thọ dài thì đợi tôi ch-ết rồi các anh lại chia thêm lần nữa."
Lời nói rất thực tế nhưng nghe vào lại mang theo vẻ bi lương.
Bùi lão tuy đã về hưu nhưng hằng tháng đều có trợ cấp, có nhà nước nuôi dưỡng, số tiền tích lũy được trong tay cũng không ít.
Bùi Vĩnh nhắm mắt lại, biết lời này chủ yếu là nói cho anh ta nghe.
Anh ta cũng không hiểu nổi, chức vụ của anh ta không thấp, phụ cấp cũng không ít, vì tranh giành những thứ này mà khiến gia đình không hòa thuận thì có bao nhiêu ý nghĩa cơ chứ?
Anh ta là người đầu tiên cầm lấy tiền trên bàn, không hề từ chối chút nào, chỉ có cánh tay vạm vỡ lộ ra là hơi run rẩy.